Sau khi mỗi bên kết thúc cuộc đối thoại thì cả hai đạo quân cuối cùng cũng nhận ra chiến tranh đã bắt đầu nên di chuyển vô cùng bận rộn.
Từ ngày đầu tiên chiến đấu bắt đầu thì không thể bất chấp trước sau mà tổng công thế nên trước hết sẽ thăm dò…
“Hãy giao cho ta! Ta sẽ quét sạch hết!”
Lữ Bố dùng giọng đầy tự tin hét lớn rồi bước ra phía trước.
“Đám đó dù có vắt óc nghĩ cách thì cũng chỉ nghĩ được đến mức nào? Chắc chắn lại giữ khoảng cách rồi bắn tên thôi!”
“…….”
Nếu để các quốc gia hơn nghìn năm sau, những kẻ không chịu nổi một mình mà bị đánh tan tác, nghe được câu nói này chắc chắn sẽ rơi nước mắt máu.
Dù sao thì khi tôi và Lữ Bố lưu trú ở Tinh Châu thì ngày nào cũng đối đầu với man di.
Chiến thuật bầy đàn (Swarm) mà man di thường dùng là bắn tên từ xa, khi địch tiến lại gần thì quay đầu ngựa chạy trốn, vừa chạy vừa tiếp tục bắn tên, khi địch bỏ cuộc đuổi theo thì lại quay lại bám sát bắn tên.
Khi ở Tinh Châu địa hình hiểm trở thì hoặc đánh ở vùng núi khiến man di khó dùng bầy đàn, hoặc dùng phục kích bất ngờ đánh tan tác nhưng dù sao cũng không phải chưa từng trải qua bầy đàn.
Khi đối đầu man di ở bình nguyên sân nhà của chúng thì chiến thuật tôi dùng chỉ có một.
Dùng bộ binh chắn mưa tên, cố gắng cầm cự tối đa, cung thủ phía sau bắn trả khiến cả hai bên chịu tổn thất lẫn nhau.
Sau đó khi ngựa của man di lộ vẻ mệt mỏi vì chiến đấu kéo dài thì kỵ binh chờ thời cơ phía sau bộ binh xuất kích, đánh trực diện với chúng.
Dù kỵ binh nhẹ nhanh hơn kỵ binh nặng nhưng nếu sức lực đã cạn thì cuối cùng cũng bị bắt kịp.
Ngựa đâu phải thây ma trong tiểu thuyết mà sức lực vô hạn.
Kỵ binh nặng sung sức và kỵ binh nhẹ kiệt sức giao chiến cận chiến thì kết quả đã rõ ràng.
Bên kỵ binh nhẹ vốn đã bất lợi ở cận chiến thì trăm trận trăm thua tan tác.
Lặp lại trò đuổi bắt từ lúc mặt trời mọc đến khi lặn suốt cả ngày thì chỉ có trong game mới dùng được.
Tuy nhiên tôi suy nghĩ một lát rồi nói với Lữ Bố.
“Không có gì khó nhưng nhớ kỹ một điều.”
“Ừ? Gì vậy?”
“Nếu man di bỏ chạy như thể từ bỏ chiến đấu thì đừng đuổi theo.”
“Ưm??”
Thông thường trong chiến đấu thì lúc thương vong nhiều nhất là khi đuổi theo quân bại trận nên lệnh này khá dị thường.
Nói cách khác là tôi bảo từ bỏ khoảnh khắc có thể gây tổn thất lớn nhất cho địch.
Lữ Bố biết rõ điểm này nên nghiêng đầu trước lệnh của tôi, tôi cười khẩy rồi nói.
“Đám đó toàn kỵ binh nên dùng chiến trường rất rộng. Chắc chắn có phục kích.”
Thực tế trong lịch sử nguyên bản thì có nhân vật đã ngược lại dùng chính chiến thuật này để đánh tan tác dân định cư vốn thường thắng du mục.
Subutai.
Nếu chọn người xuất sắc nhất trong Tứ Tuấn Tứ Cẩu (四駿四狗), bốn tuấn mã và bốn con chó săn theo Thành Cát Tư Hãn, thì nhất định phải nhắc đến nhân vật này.
Ý nghĩa Tứ Tuấn Tứ Cẩu thì không có gì đặc biệt.
Bốn con tuấn mã và bốn con chó săn trung thành, gọi tám tướng lĩnh theo Thành Cát Tư Hãn.
Thành thật thì nếu họ cũng xuyên không thì có gì lạ khi Thành Cát Tư Hãn đã có rồi.
Thành Cát Tư Hãn và Subutai.
Hai chỉ huy kỵ binh xuất sắc nhất nhân loại đều ở phía bên kia.
Hơn nữa binh sĩ đế quốc Mông Cổ toàn bộ là kỵ binh?
Hiệp sĩ châu Âu trung cổ mặc giáp trụ không thủng bởi tên thì vẫn liên tục bị đế quốc Mông Cổ đánh đập đến chết thảm.
Cụ thể là bắn trúng ngựa làm hiệp sĩ ngã xuống rồi đánh hội đồng đến chết…
Chậc chậc, đáng thương thật.
Đây chính là bi kịch của bộ binh sao.
Dù sao tôi đã biết rõ điểm này thì sao có thể điên cuồng dùng kỵ binh.
Kỵ binh nên giữ lại làm át chủ bài, chỉ dùng khi thực sự chắc chắn.
Tôi nhìn vào đôi mắt đỏ máu của Lữ Bố.
“Có thể bình an trở về chứ?”
“…Hừ, vẫn chưa tin ta sao?”
Lữ Bố nhận câu hỏi của tôi thì nhếch miệng cười tự tin.
“Đừng lo. Ít nhất ta sẽ giết trăm tên rồi về!”
“Ừ.”
Tôi nhìn dáng vẻ tự tin ấy thì cũng cười giống cô ấy rồi gật đầu.
──────────
Bên báo hiệu khởi đầu chiến tranh và hành động trước là đế quốc Mông Cổ.
Xét ra thì cũng đương nhiên.
Chúng là cung kỵ binh, toàn bộ binh sĩ đều biết dùng cung, với khả năng cơ động vô song và kỹ năng bắn cung xuất chúng nên có thể nắm quyền chủ động chiến trường.
Như câu nói thường thấy đánh trước tất thắng thì nắm tiên công tuyệt đối là lợi thế lớn.
“Nâng khiên lên──!!”
Tôn Sách đã tích lũy kinh nghiệm qua nhiều trận hét lớn thì tinh nhuệ không sợ chết lập tức tạo đội hình phòng thủ với động tác chuẩn mực.
“Chuẩn bị chống tên──!! Kẻ sợ hãi lùi bước thì chết dưới tay ta──!!”
Trước tiếng hét mạnh mẽ ấy thì một nam nhân cười lớn.
“Quả nhiên con gái ta, thật đáng sợ.”
“Ngài nói vậy thì Bá Phù sẽ nổi giận đấy ạ.”
“Ôi chao. Điều đó thì không được đâu.”
Tôn Kiên được gọi là Mãnh Hổ Giang Đông nổi tiếng với năng lực thống lĩnh xuất chúng giả vờ kinh ngạc trước lời đáp của Chu Du.
Tôn Kiên nhìn man di đang rút ngắn khoảng cách từ xa rồi nói.
“Nếu là cận chiến thì ta tự tin lắm.”
“…Địch sẽ không dễ dàng tiếp cận đâu ạ.”
“Nhưng cũng không thể quay lưng nên đáp án chỉ có một.”
Tôn Kiên nhún vai sau khi trò chuyện với Chu Du.
“Rốt cuộc bên nào giết được nhiều hơn bằng tên đây.”
“…….”
“Giết nhau thì cũng giống nhau thôi! Ha ha ha!”
Tôn Kiên không hổ danh là một kẻ giết người bẩm sinh sở hữu một góc nhìn thật sặc mùi sát khí mà.
Vấn đề là lời ấy không hẳn sai.
Giết nhiều bằng thương đao hay bằng tên.
Giết người thì cuối cùng cũng giống nhau.
“Ưm…. Khoảng cách này thì đủ rồi.”
Khi tôi đang nghĩ vậy thì giọng nói quen thuộc vang lên gần đó.
“Truyền lệnh cho cung thủ bắn.”
“Vâng!”
Phó quan nhận lệnh từ Tào Tháo lập tức truyền đạt lớn tiếng và
Vút vút vút vút───!!
Cùng lúc quân tôi bắn tên thì man di cũng bắn trả.
Vừa vào tầm bắn thì lập tức bắn tên lẫn nhau.
Dù là tướng lĩnh chỉ huy địch hay tướng lĩnh chỉ huy ta thì năng lực đều xuất chúng thật.
Thông thường khi bắn từ lưng ngựa thì vì vấn đề eo và đùi nên tầm bắn ngắn hơn nhiều nhưng man di thì như chẳng quan tâm mà bắn đường cong với tầm bắn giống hệt cung thủ bộ binh.
Cả đời chỉ làm việc này nên cơ thể đã tiến hóa theo hướng đó sao.
…Dù vậy thì cũng không giống con người.
Tỷ lệ trúng đích của tên cũng kinh khủng.
Đế quốc Mông Cổ… không, nhà Nguyên do Hốt Tất Liệt dẫn dắt sau này khi tiếp tục chinh phạt thì từng đối đầu với đội quân voi, như mọi người biết thì đội quân voi là xe tăng cổ đại thực thụ, vũ khí thông thường chỉ gây vết xước.
Cách đế quốc Mông Cổ đối phó với đội quân voi thì đơn giản.
Nhắm vào mắt, mục tiêu khó nhắm hơn cả vòi voi.
Việc không thể tin nổi ấy lại thành công nên đội quân voi bị đánh tan tác.
Điều này cho thấy tỷ lệ trúng đích của quân Mông Cổ kinh khủng đến mức nào.
“Ư a!”
“Khục!”
Trong số binh sĩ cầm khiên thì kẻ xui xẻo bị tên xuyên thủng tay hét lên đau đớn, còn quân Mông Cổ đang chuẩn bị tên tiếp theo từ xa thì lập tức cùng ngựa thành nhím rồi lăn xuống.
Khi cả hai bên buộc đối phương chịu tổn thất thì cuối cùng bên có quy mô lớn hơn sẽ thắng nhưng hiện tại có đúng một vấn đề.
“Giãn ra! Giãn đội hình!”
Bên kia có thể tự do di chuyển còn chúng tôi bị cố định một chỗ.
“…Oa.”
Tư Mã Ý nhìn man di giãn đội hình khắp nơi thì dùng giọng không phải kinh ngạc mà là ngẩn ngơ nói.
“Đám đó chia thành từng nhóm mấy người vậy?”
“Đại khái khoảng mười người.”
“Chỉ huy kiểu gì mà làm được thế?”
Cũng vì là quân Mông Cổ nên mới làm được thôi.
Quân Mông Cổ mỗi binh sĩ đều là tinh nhuệ thì khả năng tổ chức cũng xuất sắc nên có thể tan như gió, tụ như đá.
Khi chia nhỏ thành từng đơn vị rồi hành động riêng lẻ tấn công điên cuồng thì không có cách đối phó.
Không phải vô cớ mà chúng được gọi là mạnh nhất ở dã chiến đâu?
Tôi nhìn quân Mông Cổ trải rộng trái phải rồi nhận ra đã đến lúc.
“Lữ Bố. Đến lượt ngươi.”
“Tốt lắm!”
Ngay khi tôi cho phép xuất kích thì Lữ Bố lập tức nhảy lên yên Xích Thố Mã.
“Ta sẽ giết sạch hết rồi về! Chờ ta!”
“…Ừ.”
Nhìn dáng vẻ rạng rỡ đến mức quá đáng khi nói lời sát phạt của Lữ Bố thì tôi cười khổ đáp.
“Đi đi.”
Ầm──!
Như tôi vừa giải thích thì man di thường dùng chiến thuật bầy đàn.
Khi khoảng cách thu hẹp thì chạy trốn, khi khoảng cách mở rộng thì lại tiếp cận quấy rối.
Chiến thuật đơn giản nhưng hiệu quả.
Nhưng Lữ Bố thì… ừm, phải nói sao nhỉ.
Là người phong tỏa hoàn toàn chiến thuật bầy đàn của man di ngay từ đầu.
“Chết đi──!!”
“Cái, cái gì?”
Xoẹt!
Tốc độ chênh lệch lớn như vậy thì bầy đàn hay gì cũng vô nghĩa.
“Sao lại đuổi kịp chúng ta được?!”
“Lữ, Lữ Bố đấy! Là Lữ Bố!”
Có man di lộ vẻ kinh ngạc không tin Lữ Bố đuổi kịp mình, có man di tái mặt vì biết Lữ Bố là ai.
Lữ Bố thể hiện sự hiện diện tối đa rồi hét lớn.
“Này lũ chậm chạp! Đừng chạy nữa mà lao vào đây──!!”
“…Vì Đại hãn (大汗)──!!”
Thông thường thì để bảo toàn tính mạng mà chạy trốn ngay nhưng man di lại hô to lãnh tụ rồi lao tới.
Số lượng ít nhất hàng trăm.
“Các ngươi lần này có gì đó khác biệt nhỉ!”
Dù có đám man di cả đời sống bằng chiến đấu ngay trước mắt nhưng Lữ Bố chỉ cười tự tin.
0 Bình luận