Quốc Sĩ Vô Song (國士無雙) Hàn Tín( 韓信).
Thần Toán Quỷ Mưu (神算鬼謀) Trương Lương (張良).
Chiến Thời Tể Tướng (戰時宰相) Tiêu Hà (蕭何).
Những người lập công lớn nhất giúp Hán Cao Tổ Lưu Bang kiến quốc thì được gọi chung là Hán Tam Kiệt (漢三杰).
Hàn Tín chỉ với 3 vạn binh lực đã liên tiếp đánh bại nhiều quốc gia, mở rộng thế lực nhà Hán.
Việc dùng binh pháp xuất chúng đánh bại Ngụy quốc, Triệu quốc, Yên quốc, Tề quốc khiến không ai nghi ngờ ông ấy là thiên tài binh pháp.
Trương Lương giúp Hán Cao Tổ vẽ ra bức tranh lớn từ góc nhìn quốc gia.
Sự lựa chọn khiến cho Hán Cao Tổ tuyệt đối từ chối chế độ phong kiến do Lịch Tự Cơ đề xuất đã mang lại một sự ảnh hưởng khổng lồ đến cục diện chính trị, và việc ông ấy đưa ra lời khuyên xem phải cai trị lãnh thổ và dân chúng như thế nào cũng đã giúp ích rất lớn cho Hán Cao Tổ trong việc giữ vững vị trí của mình.
Tiêu Hà với năng lực hành chính có thể gọi là danh tể tướng thì không ngừng hỗ trợ chủ công.
Lý do Hán Cao Tổ có thể đứng dậy sau đại bại thảm khốc ở trận Bành Thành chính là vì Tiêu Hà liên tục gửi vật tư và binh sĩ từ hậu phương, sau đó mỗi khi chủ công rơi vào khó khăn thì ông ấy cũng luôn tìm cách giúp vượt qua.
Binh pháp đánh bại địch trên chiến trường.
Chiến lược quyết định hướng đi tương lai.
Bổ sung dồi dào binh sĩ và lương thực.
Họ là chuyên gia xuất sắc nhất trong lĩnh vực mình phụ trách, và tất cả đều là thiên tài (天才) có thể một mình làm rung chuyển quốc gia.
Nhưng có một vị tướng mà dù họ hợp sức, lại được trời đất phù hộ thì mới đánh bại được.
Tây Sở Bá Vương (西楚覇王) Hạng Tịch (項籍).
Dùng quân đội cấp tốc đối đầu 9 lần với đạo quân do Chương Hàm, danh tướng cuối cùng của Tần quốc, dẫn dắt thì thắng cả 9 lần, chỉ với 3 vạn binh lực xông vào Bành Thành đánh bại 56 vạn đại quân, vũ khí chiến tranh hiếm có.
Nếu thiếu dù chỉ một người trong Hán Tam Kiệt (漢三杰), hoặc nếu trời không tạo cát bão khi Hạng Tịch đuổi theo Hán Cao Tổ bại trận ở Bành Thành thì nhà Hán (漢) đã sụp đổ dưới tay Tây Sở Bá Vương.
Dù Bành Việt cắt đứt và quấy rối đường tiếp tế hậu phương thì Tây Sở Bá Vương vẫn không hề sụp đổ, thắng lợi ở mọi chiến trường.
Thông thường khi tiếp tế bị cắt, lương thực thiếu thốn thì quân đội sẽ sụp đổ là lẽ thường, nhưng đội quân do ông ấy dẫn dắt dù đói meo vẫn chiếm lĩnh khu vực, đuổi Hán Cao Tổ đi, dồn ép địch với khí thế kinh người.
Tình huống không thể hiểu nổi nếu chỉ phán đoán bằng binh pháp và chiến thuật.
Tây Sở Bá Vương rốt cuộc sở hữu năng lực bất khả giải (不可解) nào mà lập được chiến công không thể tin nổi như vậy?
“Ư a a a──!!”
Chính là võ lực (武) áp đảo.
Khi Tư Dữ vung đại kiếm nặng nề gần như gậy thì khoảng hơn chục man di bị quét sạch.
Man di gần đó bị chém đôi như cắt đậu phụ, có kẻ chỉ vì không chịu nổi áp lực gió mà mất thăng bằng ngã ngựa.
Giống như tạo thành kết giới vậy.
Tất cả man di đến gần em ấy trong khoảng cách nhất định đều bị giết sạch.
Dù vung thanh Siêu Thiên Kiếm khổng lồ ấy mà vẫn chỉ thấy tàn ảnh…
Trong khoảnh khắc chớp mắt ngắn ngủi thì em ấy đã vung vũ khí bao nhiêu lần?
“Cái, cái gì thế…!”
Man di trợn mắt nhìn Tư Dữ chém ngã không sót một kẻ địch nào.
“Khục…! Dù sao bị chặn ở đây thì chúng ta thất bại! Liều mạng mà xuyên thủng──!!”
Oa oa oa oa oa──!!
Đội quân của Subutai dù bị nhiều binh sĩ và võ tướng níu chân, giờ đã giảm xuống chưa tới một nửa, lại nâng sĩ khí cao hơn bao giờ hết.
Tinh thần không sợ chết thì đáng khen, nhưng trên đời có những chuyện không thể giải quyết chỉ bằng ý chí.
“…….”
Tư Dữ vung mạnh Siêu Thiên Kiếm chém đôi địch một lượt rồi lập tức nhìn kẻ địch đang lao tới, vung thêm một vũ khí khác.
Đúng vậy.
Lại một vũ khí khác.
“Khục…!”
Tôi đã từng nhắc đến rồi phải không.
Không biết trong lịch sử nguyên bản Hạng Tịch có thật sự vung chúng hay không nhưng ít nhất Hạng Tịch có hai vũ khí chuyên dụng.
Siêu Thiên Kiếm (超天劍) và Tiễn Điễn Thương (剿殄槍).
Hai thứ hợp lại nặng tới 150 cân, vũ khí vua cân nặng.
Vũ khí kinh khủng khiến người nghe cũng sợ hãi giờ đang nằm trong tay Tư Dữ.
Khác với Siêu Thiên Kiếm tìm được trong bảo khố hoàng thất thì Tiễn Điễn Thương lại ở nơi hoàn toàn bất ngờ.
‘Đây, đây là kho cuối cùng ạ….’
‘Ừ?’
Khi kết thúc thảo phạt Giang Đông, đang vơ vét bảo vật từ Trách Dung thì tôi phát hiện thanh thương trông rất dị biệt.
‘Thanh thương kia sao lại đặt ở đó?’
‘Xin đừng kinh ngạc. Thanh thương đó chính là Tiễn Điễn Thương mà Tây Sở Bá Vương từng dùng!’
Tôi lộ vẻ kinh ngạc khi thấy thanh Tiễn Điễn Thương đã mất tích hàng trăm năm ở đây.
Nhưng nghĩ kỹ thì cũng không có gì bất thường.
Hạng Tịch xuất thân Giang Đông nên vũ khí của ông ấy ở quê nhà cũng không lạ.
Có lẽ khi Tây Sở Bá Vương bảo thuộc hạ lên thuyền chạy trốn thì ông ấy đã giao làm bùa hộ mệnh.
Vốn dĩ ông ấy chỉ cầm một thanh kiếm lao vào trận địch để chết…
‘Nhưng vì quá nặng nên bị coi là vật vô dụng một nửa….’
Khi Trách Dung giải thích rồi hơi rũ vai thì tôi tiến lại gần Tiễn Điễn Thương, quay đầu hỏi.
‘Vậy thì sao đây?’
‘…….’
Sau đó thì còn cần giải thích gì nữa.
‘Ơ, sao lại cầm được vũ khí đó bằng một tay…?’
‘Nhìn vũ khí đeo sau lưng đi. Không thể sao?’
‘…Cũng đúng.’
Trách Dung há hốc miệng lộ vẻ hoảng hốt thì nghe lời tôi gật đầu.
…Mà Trách Dung giờ ra sao nhỉ.
Khi tôi vừa trở về từ Giang Đông thì bệ hạ nói ảnh hưởng xấu đến thai giáo nên ngăn việc hành hình, nhốt vào ngục.
Dù sao… chắc vẫn sống.
Tội nhân quan trọng khác hẳn nên không thể chết trong ngục vì quản lý lơ là.
Trong lúc tôi thoáng nghĩ linh tinh thì cảnh tàn sát vẫn tiếp diễn.
Hưu uông──!!
Giống như chứng minh Tây Sở Bá Vương là nhân vật thế nào thì khi thanh thương không trang trí gì được vung lên thì xung quanh lập tức nổi gió lốc trong chớp mắt.
Hình ảnh ấy gọi là hắc phong bạo cũng không ngoa.
Ầm──!!
“Ư a a a──!!”
Cảnh ngựa và người bị chém đôi chỉ trong một hợp (一合) khiến tôi thoáng ảo giác mình đang ở thế giới huyền ảo.
Tay phải cầm Siêu Thiên Kiếm, tay trái cầm Tiễn Điễn Thương chặn đứng mọi kẻ địch.
“Sao lại không chịu nổi dù chỉ một lần──!”
Tướng lĩnh đế quốc Mông Cổ đối mặt cảnh tượng không thể tin nổi thì hét lên đầy oan ức nhưng biết làm sao được.
Cứ nghĩ là gặp nhầm đối thủ đi.
Khi bắt được chỉ huy địch rồi khiến đội quân rơi vào hỗn loạn thì thắng trận, hơn nữa khi chỉ huy ở ngay trước mũi mà bị một người chặn thì cảm giác thế nào.
Tôi không phải người trải qua nên không nói được nhưng ít nhất biết là rất oan ức và phẫn nộ.
“…!”
Tôi xác nhận man di ngã xuống dưới tay Tư Dữ mà không kịp kêu lên tiếng cuối rồi nhìn xung quanh.
“Đã đến nước này thì hơi vòng một chút…”
“Ơ hờ, đi đâu vậy?”
“Cái gì…?! ”
Keng──!
Tướng lĩnh Mông Cổ đang dẫn quân hơi đổi hướng thì vội vung vũ khí bật thanh đoản kiếm.
“Ngươi gặp ta đúng lúc. Đang chán vì chỉ đứng sau hỗ trợ tiếp tế đây!”
“Lại con nào lăn lóc từ đâu đến──!”
Cam Ninh ném đoản kiếm rồi nhảy lên vung song kích, tướng lĩnh đế quốc Mông Cổ cũng gầm lên vung đao cong.
Dù sao đợt xung phong đã bị chặn, thời gian trôi qua khá lâu rồi.
Nghĩa là hai tiểu mưu sĩ của chúng ta đã có đủ thời gian chỉ huy binh sĩ bao vây man di.
“Ha ha ha! Thật đáng tiếc!”
“Dũng cảm lao tới mà kết thúc nhạt nhẽo thế này sao!”
Nhan Lương và Văn Xú đang giữ chân Subutai phía trước cũng nắm tình hình, nở nụ cười hung ác hợp với thân hình to lớn rồi ép sát hắn.
Lúc ấy Subutai đang một mình đối phó tướng lĩnh và binh sĩ xung quanh thì nghiêm trang lẩm bẩm.
“…Đại hãn là vị cực kỳ chu đáo.”
“Cái gì?”
“Ngươi nghĩ thật sự không có kế hoạch dự phòng khi đợt xung phong bị chặn sao.”
…Ừ?
Câu đó nghe bất an quá───
“……?!”
Lúc ấy Tư Dữ đang chém ngã địch phía trước đột nhiên như cảm nhận gì đó thì vội quay đầu.
Vút─!
“Chủ nhân──!!”
Phập!
“…….”
Tôi đột nhiên cảm nhận cú va chạm bất thường ở cơ thể thì khẽ nhìn xuống dưới.
Một mũi tên xuyên thủng hoàn toàn phần bụng mặc giáp.
“…Khục!”
Ngay khi xác nhận mũi tên từ phía sau xuyên qua thân thể, đầu mũi tên thò ra trước thì cơn đau dữ dội ập tới.
“Chủ công──!!”
Tôi bỏ qua phản ứng của những người xung quanh đang hớt hải chạy tới, dùng biểu cảm tái nhợt nhìn hướng mũi tên bay tới.
“…….”
Từ xa phía tây, một tướng lĩnh Mông Cổ tộc cầm cung cong nhìn tôi.
“…Sau Subutai là Jebe sao.”
Tôi trực giác nhận ra tướng lĩnh bắn tên từ khoảng cách vài trăm mét thì chỉ có thể cười méo xẹo.
“Khục!”
“Không được──!!”
Khi tôi cưỡi ngựa che miệng phun máu thì tiếng thét tuyệt vọng của Lữ Bố vang lên gần đó.
0 Bình luận