401-500

Chương 472: Biến cố bất thường (4)

Chương 472: Biến cố bất thường (4)

“Bảo vệ Đại Hãn──!!”

Đội kỵ binh tinh nhuệ nhất của đế quốc Mông Cổ thường được gọi là Kheshig, hay còn được gọi là Mangudai.

Khác với các binh sĩ khác, chúng mặc giáp nặng, cầm trường thương lao tới, trông giống kỵ binh nặng hơn là cung kỵ binh.

Đội quân mạnh nhất đế quốc Mông Cổ, đồng thời là thành lũy cuối cùng bảo vệ Thành Cát Tư Hãn, hiện tại đang không chút sợ hãi lao tới kẻ địch xông vào đội hình mình.

“A, thật sự! Chọc tức quá──!!”

Ầm aa──!!

“Ư a a!”

“Kh a!”

Chỉ một đòn đã đánh bay ít nhất bốn năm tên kỵ binh đế quốc Mông Cổ.

Có lẽ bản thân sẽ cực lực phủ nhận nhưng Trương Phi dùng đôi mắt đỏ máu giống hệt Lữ Bố mà trừng mắt nhìn địch.

“Vân Trường tỷ tỷ! Đám này không có điểm dừng sao?!”

“…Biết rồi.”

Khi Trương Phi hét lớn thì Quan Vũ đang cùng nàng mở đường dùng giọng điềm tĩnh hỏi.

“Vậy sẽ rút lui sao?”

“Nói chuyện có lý đi!”

Ầm──!

Trương Phi như một thân thể với Quan Vũ mà đẩy lui đợt xung phong của địch rồi đáp.

“Vân Trường tỷ tỷ cũng biết mà? Vết thương đó nghiêm trọng đến mức nào!”

Thương thế bụng bị tên xuyên thủng dù điều trị nhanh đến đâu thì tỷ lệ sống sót cũng dao động, vết thương chí mạng.

Nếu không kết thúc chiến tranh ở đây rồi nhanh chóng rút về Lạc Dương thì vị lang quân tuyệt mỹ của nàng có xác suất rất cao là không sống sót.

“Tuy không sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm nhưng nguyện chết cùng năm cùng tháng cùng ngày!”

“…….”

“Ta sống đến giờ đều với tâm thế ấy!”

Trương Phi vừa nói vừa không ngừng vung Trượng Bát Xà Mâu dài một trượng (一丈) tám thước (八尺).

“Khục!”

Man di bị vũ khí dài khoảng 4m 15cm theo tiêu chuẩn hiện đại đánh trúng thì chỗ nào cũng tan nát mà lăn lộn trên chiến trường.

Tuy nhiên tinh nhuệ nhất đế quốc Mông Cổ không dễ đối phó như vậy.

“Kh ư ư… Chết đi──!!”

Dù hơi thở đứt đoạn vẫn chiến đấu đến cùng, ý chí bất khuất.

Trừ những kẻ xui xẻo bị cán thương cắt đứt thân thể thì tất cả binh sĩ lập tức bật dậy, lại tiếp tục tấn công.

“Cút──!”

“───!!”

Trương Phi lần này mới triệt hạ những Kheshig nhảy lên ngựa không chủ nhân rồi lại lao tới, nàng lại mở miệng.

“Vân Trường tỷ tỷ thì sao!”

“…….”

“Muốn liều chết chiến đấu, hay chỉ đứng nhìn lang quân từ từ chết đi?!”

“Đương nhiên rồi.”

Keng──!!

Quan Vũ chính xác bật mũi tên bay tới từ khe hở giữa đám địch lao vào mình rồi dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn về một hướng.

“Nếu định ngăn cản thì đã không đến đây.”

“Biết ngay mà!”

Hướng ánh mắt Quan Vũ nhìn tới thì giống như trước đó, một nhân vật cầm cung góc đang nhìn chằm chằm nàng.

──────────

Keng keng──!!

Âm thanh kim loại va chạm thường nghe trên chiến trường.

“Ha ha ha ha──!! Được trực tiếp giao thủ với kẻ giết chóc chỉ nghe danh thì thật sự!”

Kublai, người được Thành Cát Tư Hãn tin tưởng trong Tứ Tuấn Tứ Cẩu (四駿四狗), hét lớn như thật sự vui vẻ với tình huống này.

Mỗi lần vũ khí va chạm thì toàn thân tê rần.

Điều đó cho biết chỉ cần sơ sẩy thì đầu mình sẽ bay ngay nhưng với Kublai sống cả đời trên chiến trường thì nguy hiểm tính mạng chỉ là chuyện nhỏ nhặt.

“Khục!”

“…Muốn đấu với ta thì đừng làm phiền, hãy nghiêm túc đi.”

Lúc ấy Lữ Bố chém đứt một binh sĩ rồi gầm gừ.

“Ta sẽ giết ngươi nhanh gọn như ngươi muốn.”

“Đề nghị thật đáng sợ!”

Kublai luôn gọi thuộc hạ và binh sĩ xung quanh làm lá chắn mỗi khi sắp đuối sức thì bình thản đáp.

“Nhưng ta từ chối.”

“…….”

“Săn mãnh thú thì yếu tố quan trọng nhất là sự kiên nhẫn chờ nó kiệt sức!”

Để một mình đối đầu với vị tướng mạnh đến mức xé nát người dễ dàng.

Kublai không sợ chết trên chiến trường nhưng càng không phải kẻ vứt bỏ tính mạng vô ích.

‘Thành thật thì tình hình đã mỏng manh mà còn gọi là săn thì cũng buồn cười….’

Kublai thoáng tự giễu rồi nhanh chóng lao tới.

‘Vốn dĩ vai trò của chúng ta là kéo dài thời gian ở đây.’

Ngay lúc này Đại hãn vẫn đang giữ khoảng cách vừa với địch để dụ chúng.

Nếu Đại tướng quân của nhà Hán vội vàng truy đuổi Đại Hãn thì chỉ cần chia cắt quân thế rồi tiêu diệt từng bộ phận là xong, còn nếu định rút quân để điều trị vết thương thì chỉ cần đuổi theo kẻ địch đang bỏ chạy và gây ra thiệt hại khổng lồ là được.

Ầm──!

“…Khục.”

Boroqul (Борохул) cùng Kublai đối đầu Lữ Bố dù chỉ đỡ đòn cũng cảm thấy nội tạng đảo lộn.

Tứ Tuấn Tứ Cẩu (四駿四狗) cùng binh sĩ tinh nhuệ nhất lao vào mà chỉ kéo dài thời gian được thế này.

Võ nghệ được xưng tụng là vô địch thiên hạ thì ra nông nỗi này sao.

Khi ánh mắt thoáng nhìn hàng chục, hàng trăm xác chết trên đường Lữ Bố đi qua thì ả mở miệng.

“Này.”

“…Ưm?”

“Ta thật sự tò mò nên hỏi, các ngươi nhìn cảnh vừa rồi mà không nghĩ gì sao?”

“…….”

Trước câu hỏi của Lữ Bố thì Kublai dùng giọng không khó khăn đáp.

“Cảnh một mình chặn đợt xung phong chính diện thì ấn tượng thật.”

Chỉ một người suýt phá hỏng kế hoạch của Đại hãn thì ngay cả Kublai cũng rất kinh ngạc.

“Nhưng rồi sao.”

“…….”

“Bản doanh địch và chỗ Đại hãn còn cách hàng vạn quân ta.”

Dù võ lực áp đảo đến đâu thì một người cũng có giới hạn rõ ràng.

Chỉ cần nhìn Lữ Bố đang bị chúng ta níu chân kéo dài thời gian là biết.

“Bây giờ muốn lật ngược chiến cục thì muộn rồi.”

“…Vậy sao?”

Trước câu trả lời rất hợp lẽ thường thì Lữ Bố cười khẩy.

“Vậy thì nhân cơ hội này nhớ kỹ đi.”

“……?”

“Đâu đâu cũng có ngoại lệ.”

“Cái đó là ý gì…”

Ầm aa aa───!!!

Tiếng nổ kinh thiên động địa vượt xa mọi âm thanh từng nghe đến giờ.

“…?!”

Như trời đất đảo lộn, đất đá gào thét, âm thanh vang vọng tứ phía khiến đầu Kublai quay ngoắt lại.

Rắc rắc─!

Phía trước nơi quân bộ binh địch đang ngoan cố níu kéo thì đội hình quân ta bị thủng lỗ.

“Địch nhắm Đại hãn──!!”

“Chặn lại───!!”

Cung kỵ binh nhanh chóng xác nhận mặt đất xuất hiện hố lớn, đội hình bị xuyên thủng thì không hoảng loạn mà lập tức lắp tên vào dây cung.

Vút vút vút vút──!!

Dân tộc dành hầu hết cuộc đời cho kỵ xạ thì lập tức bắn tên về phía tướng lĩnh tuyến đầu,

Vù ú u u──!!

“Cái, cái gì?”

Không một mũi tên nào trong số đó trúng đích.

Tay phải cầm đại kiếm, tay trái cầm trường thương đồng thời vung lên chặn đứng.

Giống như vừa bật tên vừa khiến vài vật thể bị áp lực gió lệch hướng.

Nếu không thì trong tốc độ mắt không thấy được đã vung vũ khí nhiều lần.

“…Vì Đại hãn──!!”

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi bắn một phát tên thì hàng ngàn kỵ binh xác nhận tướng địch đã tiếp cận thì rút đao cong ở thắt lưng, đồng loạt lao tới.

Đội quân quy mô lớn có thể phụ trách một chiến tuyến lại đồng loạt nhắm vào một người.

Đây rõ ràng là phán đoán giảm sức đột phá của địch và kéo dài thời gian hiệu quả.

Nếu may mắn thì có thể chém đầu tướng địch, lập công lớn lao.

Và Kublai đã nhìn thấy cảnh tượng khó tin nhất trong đời mình.

Keng keng keng──!!

“Ư a a a!”

Người và ngựa như bị thiên tai cuốn bay lên trời.

“…….”

Phì phì──!

Thiếu nữ cưỡi hắc mã khổng lồ chưa từng thấy ở quê nhà đang mở đường.

Ánh mắt vô cảm của ả khiến người ta ảo giác đây không phải chiến tranh mà là đồ sát.

“Khục!”

Vừa thấy vũ khí trong hai tay ả lóe lên thì ngay lập tức đồng đội ngã lăn trên mặt đất.

Hí hí híng──!

Hắc mã to lớn như thể khinh thường kẻ dám chắn đường mà lao vút qua chiến trường với tốc độ kinh người.

Ngựa đối đầu trực diện thì cổ gãy chết ngay, người liều lĩnh lao tới thì bị nghiền nát thành thịt băm.

Tình huống ngựa và người chắn đường bị vô hiệu hóa trong chớp mắt.

“Xung phong──!!”

Và đội quân kỵ binh tinh nhuệ của Đại tướng quân bắt đầu tiến lên theo con đường ả mở, làm rung chuyển mặt đất.

Kublai nhìn cảnh tượng Lữ Bố cũng không tạo ra được thì ngẩn ngơ lẩm bẩm.

“Cái này có thể nói là──”

Keng──!

“Kh hức?!”

“Có thời gian nhìn đâu đấy?”

Kublai vội đỡ đòn Phương Thiên Họa Kích từ Lữ Bố đã tiếp cận lúc nào không hay.

‘Tình hình đang lệch lạc…!’

Trực giác rèn luyện qua thời gian dài trên chiến trường.

Trực giác ấy điên cuồng rung chuông báo động khiến Kublai không thể không đổ mồ hôi lạnh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!