Hôm nay cũng bị người xung quanh giám sát dưới danh nghĩa chăm sóc nên tôi lộ ra cảm xúc kinh ngạc trước tin tức do truyền tin mang về.
“Ngày hành hình Công Tôn Toản đã được định rồi.”
“Ừ? Thật sao?”
Lữ Bố đang ép tôi ăn đủ thứ trái cây đắt tiền giống như bà ngoại gặp cháu trong dịp lễ thì lộ vẻ tò mò rồi dính sát vào bên cạnh tôi.
“Thật đấy. Hơn nữa còn thi hành công khai ở đại lộ nữa chứ?”
“Ưm….”
Rốt cuộc định dùng cách gì để giết hắn vậy.
Lễ hành quyết ở thời đại này nên gọi là gì nhỉ.
Chà, dù có coi đó là một trò giải trí thỉnh thoảng mới có của dân chúng thì cũng không có gì sai cả.
Ở thời cổ đại thiếu thốn trò giải trí thì hành vi kích thích là giết người không thu hút đám đông mới lạ.
Hơn nữa tội nhân bị hành hình công khai ở đại lộ hầu hết đều là những kẻ đáng chết trong mắt mọi người nên dân chúng còn hoan hô vui mừng trước mọi cảnh tàn bạo.
Dĩ nhiên cũng có trường hợp bị vu oan vì lý do chính trị rồi bị giết…
Nhưng cái đó thì chỉ có thể nghĩ là xui xẻo thôi.
“A bu, a bu bu.”
“Thế nào? Muốn đi xem không?”
Lữ Bố vừa dỗ dành Lữ Hòa đang không ngừng cựa quậy trong lòng vừa hỏi tôi.
Tôi nhún vai.
“Ừm, phải đi xem thôi.”
Vốn dĩ bệ hạ đích thân đến tham dự nên khả năng tôi cũng bị gọi theo là rất lớn.
Dù không tính chuyện đó thì cũng có lý do phải chứng kiến kết cục của Công Tôn Toản.
‘…Tên đó đã giết bao nhiêu dân thường vô tội rồi chứ.’
Hắn là kẻ phải bảo vệ U Châu chống lại man di xâm lược nhưng lại quay lưỡi dao sang hướng sai lầm mà tiến hành tàn sát quy mô lớn.
Ngay cả Viên Thiệu từng đối đầu với hắn cũng đã nói như vậy.
Công Tôn Toản cướp bóc thành thị và thôn trang ở U Châu để miễn cưỡng kéo dài chiến tranh.
Hắn đã gây ra bao nhiêu hành vi tàn bạo thì hiện tại dân chúng ở U Châu còn căm ghét Công Tôn Toản hơn cả man di phương bắc.
Vì vậy dù Công Tôn Toản có kết thúc thế nào thì tôi cũng định ướp xác hắn bằng muối rồi gửi lên phương bắc.
Xác của Công Tôn Toản sẽ giúp củng cố lòng trung thành của dân chúng U Châu đồng thời khiến đám gây rối lợi dụng lúc trị an bất ổn càng thêm e ngại.
…Không ngờ có ngày tôi lại ướp xác người ta như làm mắm.
Tôi cũng thay đổi nhiều thật.
Điều đáng lo duy nhất là xác Công Tôn Toản sẽ còn nguyên vẹn đến mức nào…
Ưm.
Dù chỗ khác thế nào thì ít nhất khuôn mặt phải giữ nguyên vẹn mới được.
Mang cái đầu lâu nào đó về rồi nói “Đây là Công Tôn Toản!” thì ai mà nhận ra.
Ít nhất phải nhận ra được đây là (từng là) Công Tôn Toản thì mới có hiệu quả.
“Chủ nhân.”
“Ừ? À, là Điêu Thuyền à.”
Rõ ràng hôm qua còn gặp nhưng sao lại cảm giác như lâu lắm rồi mới gặp vậy.
Điêu Thuyền phụ trách mọi việc trong nhà trong lúc tôi ra ngoài.
Chỉ huy thị nữ trong phủ tiếp đãi khách khứa giữ gìn vệ sinh vân vân nhưng gần đây việc quan trọng nhất chính là chăm sóc bọn trẻ.
Dáng vẻ Điêu Thuyền ôm trong lòng nhiều đứa trẻ nhút nhát lại hợp đến bất ngờ.
“…….”
“…….”
Tư Hỉ đã qua sinh nhật một tuổi và lớn lên khỏe mạnh đang được ôm trong lòng Điêu Thuyền nhìn chằm chằm vào tôi.
Yên lặng đến mức kỳ lạ thì giống hệt mẹ nó.
Bình thường đến tuổi này thì trẻ đã bắt đầu nói đủ thứ…
Khi tôi thoáng cảm thấy tiếc nuối thì Tư Hỉ vươn hai tay về phía tôi rồi dùng giọng nhỏ xinh nói.
“A ba.”
“…….”
Nhìn dáng vẻ đáng yêu ấy tôi lặng lẽ tiến đến nhận Tư Hỉ từ tay Điêu Thuyền rồi cẩn thận ôm lấy.
Đứa trẻ nhỏ xíu khi mới ôm lần đầu chưa tới 3kg giờ đã hơi nặng tay.
Lớn lên như thế này chắc chắn sẽ thành cô nương xinh đẹp.
Sau đó nếu thời gian trôi qua nữa thì sẽ tự lo được cho bản thân trở thành người trưởng thành rồi độc lập tìm được ý trung nhân lập gia đình mới…
“…….”
Chờ đó, con rể.
Ta tuyệt đối không tha thứ đâu.
Tôi bừng bừng lửa giận với con rể chưa tồn tại.
──────────
Khi ngày hành hình Công Tôn Toản đến thì tôi đã gặp được người đưa tin do hoàng đế bệ hạ phái đến.
Trong thư người đưa tin trao có dòng chữ rõ ràng do bệ hạ đích thân viết như sau.
───Trẫm định hôm nay xử lý Công Tôn Toản nhưng ngươi đang không khỏe nên không cần tham gia lịch trình cũng được.
Nội dung ấm áp lòng người rằng vì quan tâm tôi nên không cần miễn cưỡng tham gia.
Chắc chắn bệ hạ còn nhớ dáng vẻ tôi quay mặt đi chỗ khác khi chứng kiến tội nhân bị hành hình.
Đặc biệt đối với một kẻ mạo xưng Hoàng đế nào đó, giống như một tên nghiện nước mật ong, chẳng phải ngài ấy đã cho một người sống vào luộc chín một cách vô cùng nóng hổi sao.
Lúc ấy tôi lần đầu biết con người khi chịu cực hình thống khổ sẽ phát ra tiếng kêu như thế nào.
Khi tôi chuẩn bị ra ngoài thì Lữ Bố thò đầu từ ngoài cửa vào.
“Thật sự đi sao?”
“…Ừ. Thật sự đi.”
Không phải, ta đang thay quần áo mà sao lại đột nhiên xông vào thế.
Dù đã thấy hết nhau rồi nhưng lúc này vẫn rất bối rối.
“…….”
Nhìn kìa.
Hiện tại Tư Dữ cũng đang ngồi chễm chệ gần tôi với mục đích hộ vệ mà ánh mắt không bình thường.
Mặc dù bản thân em ấy thì vờ như không phải thế, nhưng đứng trên lập trường của một người trực tiếp gánh chịu thì tôi mong em ấy nhớ cho rằng ngay cả ý đồ đó cũng đang được tôi cảm nhận một cách vô cùng rõ ràng.
“Ư ư…. Không được đâu…”
Lữ Bố giống như Tư Dữ vừa quét từ trên xuống dưới tôi rồi dùng giọng lo lắng bất mãn nói.
Nhưng cũng chỉ một lát.
“……Thật sự, không được đâu…….”
Liếc liếc.
Lữ Bố càng nhìn ánh mắt càng kỳ lạ rồi dùng biểu cảm hơi âm u lẩm bẩm tương tự.
Ngươi quên mất mục đích ban đầu rồi phải không?
Khi Lữ Bố đang lộ dáng vẻ như quên mình đang nói gì thì tôi nhanh chóng thay xong quần áo.
“…….”
“A.”
Thế là Tư Dữ và Lữ Bố giật mình tỉnh lại thì buồn cười thật.
Không phải mèo ngửi cỏ mèo mà cứ thấy tôi là lại mềm nhũn.
Nhìn dáng vẻ ấy tôi xoa đầu Tư Dữ và Lữ Bố.
“Đi thôi. Vì di chứng mà cứ ở trong nhà cũng không tốt cho sức khỏe.”
“…Nếu đã nói vậy thì ta cũng có cách!”
“Ừ?”
Tôi để dấu chấm hỏi trước thái độ tự tin của Lữ Bố.
Đột nhiên ý gì vậy…
“Đi nào con gái! Chặn phụ thân lại không cho đi!”
“Ba a──!”
Chát!
“…….”
Tôi quay đầu vì cảm giác ấm áp ở chân.
“A bu a!”
Lữ Hòa đã biết đi vài bước và lẫm chẫm đáng yêu vừa thấy tôi thì lập tức bám chặt vào chân tôi.
Hóa ra Lữ Bố tự tin hét lớn là có lý do.
Tôi nhìn Lữ Hòa mắt lấp lánh cười toe toét thì cứng đờ người.
Trọng lượng nhẹ tênh nhưng lại nặng hơn bất cứ thứ gì trên đời.
“Sao nào! Giờ thì không nhúc nhích nổi rồi chứ?!”
“…Ừ nhỉ.”
Dù là Lữ Bố được gọi là Thiên Hạ Vô Song nhưng trước mặt tôi thì yếu như cây sậy bị vung vẩy.
Cơ thể cường tráng từng chống lại cả ba tỷ muội đào viên?
Khi tôi dùng sức đẩy thì cô ấy trượt dài ra.
Đây là hệ thống khắc chế sao.
Đòn tấn công của ngươi gây sát thương gấp trăm lần cho Lữ Bố kiểu đó hả.
Vì tình huống của Tư Dữ cũng tương tự như Lữ Bố nên việc Lữ Bố vắt óc suy nghĩ rồi cuối cùng gọi một người thay thế mới đến cũng là điều có thể hiểu được.
Nhưng Lữ Bố.
Kế hoạch này có khuyết điểm chí mạng đấy.
“Con gái ta giờ nói cũng tốt rồi nhỉ?”
“Cha cha!”
Thiết bị kìm hãm nặng nề hơn bất cứ thứ gì trên thế gian này ngay khi tôi vừa vươn tay ra đã lập tức sà vào lòng tôi.
“Ơ?!”
Khi xiềng xích do chính tay mình trói buộc bị tháo gỡ chỉ trong nháy mắt Lữ Bố giống như thể không ngờ đến điều này đã mở to hai mắt.
Thật sự nghĩ kế hoạch này thành công sao.
Cô gái ngây thơ này phải làm sao đây.
Thành thật thì không phải hoàn toàn vô hiệu.
Tôi cũng thoáng mềm lòng nghĩ “Hay ở nhà thôi…?”
Thường nói cha mẹ không thắng nổi con cái, khi con ngoan cố thì cha mẹ đáng thương chỉ có đổ mồ hôi lạnh.
Chỉ cần nhìn Lữ Bố đang ở ngay trước mắt thôi chẳng phải cô ấy cũng từng có một trải nghiệm vô tiền khoáng hậu là bị Lữ Hoa đang làm loạn trong lòng mình tung cho một cú đấm móc sao.
Nhưng các con gái đáng yêu của tôi dù có khắc nghiệt (?) với mẹ thì với tôi vẫn ấm áp.
“Phụ thân đi rồi mau về nên chờ một chút nhé.”
“Ừ!”
Lữ Hòa thông minh như hiểu lời tôi thì gật đầu.
“Ôi trời đáng yêu quá.”
“Kyakyakyak!”
Nhìn đôi má phúng phính này đi.
Dù tôi có mệt mỏi thế nào thì chỉ cần một cái má này là lập tức lấy lại sức.
“Ư ư…. Đây là phân biệt đối xử…”
Tôi nhìn phản ứng Lữ Bố lẩm bẩm yếu ớt rồi khẽ cười.
Chẳng bao lâu nữa cũng phải đi gặp những đứa trẻ khác mới được.
0 Bình luận