401-500

Chương 473: Biến cố bất thường (5)

Chương 473: Biến cố bất thường (5)

Lực Bạt Sơn Khí Cái Thế (力拔山氣蓋世).

Sức mạnh nhổ núi, khí khái bao trùm thiên hạ.

Vị tướng đã hoàn toàn thay đổi ý nghĩa của Bá Vương (霸王), đồng thời sáng tạo ra thành ngữ Vạn Nhân Chi Địch (萬人之敵).

Vạn Nhân Chi Địch nếu dịch nghĩa đen thì là có thể đối đầu với vạn người, nhưng điều đó không có nghĩa là một người thật sự chém được vạn người.

Chỉ là cách nói ẩn dụ rằng không có ai dám so sánh được mà thôi.

Nhưng cảnh tượng đang diễn ra trước mắt tôi…

Thật sự giống như một người có thể đối đầu với vạn người.

Keng keng keng──!!

“Ư a a a!”

“Khục!”

Vô số man di bay lơ lửng giữa không trung như bị xe tải đâm phải.

Tôi không ngờ ở thời đại này lại được chứng kiến cảnh ai đó bị xe tải cán.

“Đứng lại ngay──!!”

Tướng lĩnh đế quốc Mông Cổ hét lớn như không tin nổi cảnh quân ta bay tứ tung như con ki bowling.

Nhìn trang bị mũ trụ giáp trụ đầy đủ thì có thể cảm nhận được đây là tướng lĩnh cấp cao.

Vị tướng đế quốc Mông Cổ dùng kỹ thuật cưỡi ngựa bất thường lao tới Tư Dữ.

“Không bao giờ được phép đến gần Đại hãn (大汗)…!”

Xoẹt──!

Ôi chao.

Chết rồi.

Vị tướng dũng cảm đối đầu cùng binh sĩ thì bị chém xiên ngực, ngã ngựa ngay lập tức.

“Tướng quân?!”

“Sao có thể…!”

Man di vốn không nao núng trước mọi chuyện giờ lại dao động, chắc đây là nhân vật rất nổi tiếng.

“…Khục.”

Tôi ngồi yên tại chỗ ôm vết thương, khi máu lại ừng ực trào lên thì lục túi.

Bụng bị xuyên thủng hẳn nên một viên hoàn dược không đủ sao.

Tôi nghĩ vậy rồi lại nhét thêm hoàn dược vào vết thương thì có người xuất hiện gần đó.

“…Hóa Hiền (化賢).”

“Ừ?”

Khi giọng nói quen thuộc gọi tôi thì tôi thu tay đang đưa ra sau lưng lại, điềm tĩnh đáp.

“Tào Tháo sao. Không cần chỉ huy đạo quân à?”

“Đã giải quyết hết rồi nên không cần lo.”

Nhìn toàn thân dính đầy máu thì chắc vừa đánh một trận lớn…

“Vốn dĩ giờ toàn bộ đều lao ra một chỗ để cứu chủ công của mình.”

“…….”

Nghe giải thích ấy thì tôi im lặng một lát.

Quả thật đạo quân Tào Tháo dẫn dắt phần lớn là bộ binh.

Dù sao cung kỵ binh vốn giữ khoảng cách, khi chúng chạy tán loạn thì bộ binh chỉ biết đứng ngẩn ngơ như chó đuổi gà.

Có thể bắn được ba bốn phát tên nhưng mà…

Chỉ thế thôi thì không tạo được thành quả đáng kể.

Để chắc chắn hạ gục kẻ địch chạy trốn bằng một phát tên thì phải nhắm đầu ngựa, hoặc nhắm man di trên yên ngựa.

Ngựa sinh ra và lớn lên ở Mông Cổ có sức sống mạnh mẽ nên trúng một hai phát tên vào mông cũng không nhúc nhích.

Tào Tháo ngồi xuống cạnh tôi rồi tiếp lời.

“Ta đã bảo các tướng lĩnh còn lại dẫn Hổ Báo Kỵ truy kích nên họ sẽ tự xử lý.”

“…Vậy sao.”

Tôi nghĩ đến cặp chị em Hạ Hầu Đôn, Hạ Hầu Uyên cùng vô số tướng lĩnh dưới trướng Tào Tháo rồi điềm tĩnh gật đầu.

Trương Liêu hay Từ Hoảng thì tôi đã giành trước nhưng dưới trướng Tào Tháo vẫn còn rất nhiều nhân tài xuất chúng.

Khi những nhân tài ấy dẫn dắt đội quân kỵ binh tinh nhuệ nhất phe Tào Tháo xuất chinh thì việc của Tào Tháo đã xong xuôi.

Khi tôi nhận ra chiến đấu đã đến giai đoạn cuối cùng và gật đầu thì Tào Tháo dùng giọng điệu khác thường hỏi.

“…Hóa Hiền.”

“Ừ?”

“Không đau sao?”

Tôi cười khẩy trước câu hỏi lo lắng ấy rồi đáp.

“Ừ. Uống thuốc nên ổn.”

“…….”

Nhưng hiệu quả tốt quá mức rồi.

Hoàn dược Hoa Đà đưa thì xóa sạch đau đớn nhưng đồng thời mọi xúc giác khác cũng trở nên mơ hồ.

Đầu óc cũng hơi mụ mị, nếu tự đi một mình chắc sẽ “ối” một tiếng rồi ngã nhào.

Dù ngã thì nhờ hiệu quả thuốc nên không đau nhưng mà.

…Cái này có phải thuốc không?

Không phải ma túy gì chứ?

Nếu xuất hiện ảo giác như khủng long hiện ra trước mắt, hay chỉ cảm giác lâng lâng mà không làm mờ phán đoán thì có vẻ tác dụng phụ không nghiêm trọng lắm.

“…….”

Tào Tháo nhìn chằm chằm vết thương của tôi mà không nói gì.

Bầu không khí khác hẳn thường ngày, không thể diễn tả nổi.

Tôi cảm nhận ánh mắt kinh khủng ấy thì hơi khó chịu.

Khi tôi đang bối rối trước dáng vẻ không chút đùa giỡn của Tào Tháo thì cô ấy mở miệng.

“Có một câu hỏi.”

“…Câu hỏi? Là gì?”

“Nếu ngươi thắng trận chiến này thì định xử lý chúng thế nào?”

Là một câu hỏi đương nhiên đến mức không thể nào đương nhiên hơn được nữa nhỉ.

Dù sao lần này là cuộc đại chiến giữa quốc gia với quốc gia.

Nếu nhà Hán thắng đế quốc Mông Cổ thì có hai lựa chọn.

Vượt qua núi non, tiến vào thảo nguyên rộng lớn để diệt sạch man di đến mức không thể hồi sinh.

Hoặc dừng ở mức hợp lý và đưa tay hòa giải với địch quốc.

Không thể làm cả hai.

Quyết định nửa vời chắc chắn dẫn đến kết quả tồi tệ nhất.

Không biết là phóng đại hay sự thật nhưng người ta nói du mục học cưỡi ngựa trước cả đi bộ.

Môi trường khắc nghiệt đến mức thiếu thốn thì phải cướp từ người khác mới sống sót được, vì vậy luôn sống gần gũi với đao kiếm và máu.

Nghĩa là toàn bộ dân của đế quốc Mông Cổ đều gần như chiến sĩ, để giẫm nát quốc gia ấy đến mức không thể hồi sinh thì phải diễn ra cuộc đại tàn sát cấp dân tộc.

Giống như La Mã chiếm Carthage thì giết hàng chục, hàng trăm vạn để không bao giờ đứng dậy được, nghĩa là phải tiến hành diệt chủng hoàn toàn.

Một khi đã xảy ra thì không thể đảo ngược.

Chỉ còn hai kết quả, ta chết hay ngươi chết.

Và nếu chọn tàn sát thì tất yếu phải tiến quân đến tận thảo nguyên phương bắc Mông Cổ, nơi đó sẽ chờ đợi những trận chiến còn khắc nghiệt hơn.

Ngay cả Hán Vũ Đế cũng dùng toàn bộ quốc lực thời thịnh trị chiến đấu hơn 40 năm ở đó.

Dù vậy cũng chỉ thu hẹp thế lực man di phương bắc, không thể xóa sổ hoàn toàn.

Thế nhưng hiện tại trong tình huống ngay cả những thiệt hại do thời loạn thế gây ra còn chưa được thu xếp ổn thỏa mà lại bảo phải san phẳng phương bắc sao?

Chiếm được thì cũng là vùng đất vô dụng không biết dùng vào đâu?

Dù sao nếu thật sự nỗ lực thì diệt sạch chúng cũng không phải bất khả thi.

Hiện tại phe tôi có Vạn Nhân Chi Địch làm vũ trang, phía sau còn có vô số mưu sĩ phò tá.

Nhưng ít nhất cũng phải chuẩn bị tinh thần chiến đấu vài năm.

Bao gồm Hung Nô tộc, Ô Hoàn tộc, Tiên Ti tộc, thêm lãnh thổ Nữ Chân tộc đột ngột xen vào thì phải di chuyển khắp vùng đất rộng lớn kinh khủng, nếu giải quyết nhanh gọn trong thời gian ngắn thì mới lạ.

Có thể nói Thành Cát Tư Hãn đã kéo hết man di có thể chiến đấu đến nhưng trong lịch sử nguyên bản thì khi Thành Cát Tư Hãn chiến tranh với Kim quốc cũng từng có phản loạn ở Mông Cổ.

Thậm chí khi trấn áp phản loạn thì còn có Tứ Tuấn Tứ Cẩu tử trận.

Từ đó có thể thấy trong thảo nguyên Mông Cổ vẫn còn vô số man di.

…Nhưng dù bỏ qua yếu tố chiến lược thì cuối cùng tôi vẫn chọn hòa thân.

Lý do thì đơn giản.

Giờ thì chán chiến tranh đến tận cổ rồi.

“Đại khái ngươi cũng biết nhưng ta không thích mấy từ như diệt tận (Một sát - 沒殺) hay tàn sát (Ngược sát - 虐殺).”

Có người từng nói thế này.

Với kẻ chưa trải qua thì chiến tranh là thứ ngọt ngào.

Bây giờ nghĩ vậy có lẽ kỳ lạ nhưng dù đã qua thời gian dài thì tôi vẫn ghét cảnh người chết như côn trùng.

Dù tôi vất vả thế nào để xóa sổ đế quốc Mông Cổ khỏi bản đồ thì thời gian trôi qua thì lại có man di khác chiếm lĩnh nơi đó.

Có thể cai trị cả thảo nguyên Mông Cổ không? Nhưng như tôi từng nói, nhà Hán ngay cả đất đai mình có cũng không quản nổi, xảy ra khoảng trống hành chính.

Vùng Giang Đông trước khi tôi ra tay cũng chẳng khác gì hoang dã.

Ầm aa──!!

Tôi nhìn Tư Dữ đang mở đường cao tốc giữa chiến trường với hàng vạn người tụ tập.

“Nếu dùng máu trả máu, rồi máu ấy lại trả bằng máu khác thì chiến tranh sẽ không bao giờ kết thúc.”

Thực tế lịch sử Đông Á có thể nói là sự lặp lại của điều đó.

Du mục cướp bóc dân định cư để bổ sung vật tư thiếu thốn, dân định cư thảo phạt du mục để ngăn chặn tình huống ấy, du mục lại tấn công dân định cư để sống sót…

Rồi Ngũ Hồ Thập Lục Quốc xảy ra, sau đó cũng lặp lại cảnh dân định cư và du mục thay phiên lật đổ nhau như Minh quốc hay Thanh quốc.

Giết người thì giống nhau, không giết cũng giống nhau thì chọn con đường không giết là đúng.

“Ta định cắt đứt vòng lặp này ở mức hợp lý rồi tìm con đường mới.”

“…Có phương pháp sao?”

Tào Tháo nghe câu trả lời của tôi thì hỏi bằng giọng trầm thấp.

“Man di kia cũng vì muốn sống mà gây chiến nên dù bị bắt cũng thà chọn cái chết.”

Điều đó cũng đúng.

Khi lần đầu nói chuyện với Thành Cát Tư Hãn thì cô ta nói không muốn sinh mệnh đồng tộc bị quốc gia khác nắm giữ lung tung.

Đó là giới hạn của quốc gia du mục không giao thương hay cướp bóc thì không duy trì được.

“Ta đã nghĩ sẵn phương pháp riêng.”

“…Vậy thì ta không ngăn cản.”

Khi tôi nói vậy thì Tào Tháo dùng giọng điềm tĩnh đáp.

“Nhưng có một điều phải nhớ kỹ.”

“Ừ?”

“Nếu có một phần vạn mà ngươi gặp chuyện thì ta sẽ xóa sạch không sót một tên nào ở phương bắc.”

“…….”

Tôi nghe tuyên bố sắc bén của Tào Tháo thì hơi đổ mồ hôi lạnh.

Nếu sơ sẩy thì Từ Châu đại hiệu đồ sẽ tái hiện sao.

…Nhưng đây không phải Từ Châu, cũng không phải hiệu đồ.

Tôi mỉm cười khó xử trong khi mong Hoa Đà mau đến vá lỗ hổng trên bụng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!