401-500

Chương 459: Biến động lớn (3)

Chương 459: Biến động lớn (3)

Sau khi nhận báo cáo từ lính truyền tin về việc man di phương bắc kéo xuống thì tôi ra lệnh cho lính truyền tin nghỉ ngơi rồi vội vàng thu thập thêm thông tin khác.

Để biết quy mô kẻ địch bao nhiêu, mục đích là gì, và người dẫn dắt chúng là ai.

Nhờ nỗ lực như vậy nên tôi đã thu thập được thông tin ở mức độ nhất định.

Trước hết người dẫn dắt đám quân bất thường ấy là ai.

Thật không may, dự đoán của tôi không hề sai lệch.

Lại có truyền tin khác nhắc đến việc man di dùng từ “khả hãn” gì đó.

Khả hãn (汗).

Dù là người không quan tâm lịch sử thế giới thì cũng từng nghe qua danh xưng này.

Người hợp nhất du mục những kẻ ngày ngày giết nhau thành một, tự xưng là khả hãn (汗) và tiếp tục chinh phạt thì chỉ có một người duy nhất.

‘Thành Cát Tư Hãn.’

Người chinh phục kiêm kẻ tàn sát.

Có từ nào phù hợp hơn để diễn tả nhân vật này không.

“…….”

Tôi lần theo ký ức mơ hồ mà nhớ lại lãnh thổ man di thời kỳ này.

Có lẽ… man di chiếm đất Mông Cổ là Hung Nô và Tiên Ti.

Hung Nô vốn chiếm toàn bộ Mông Cổ còn dư sức vươn tay sang vùng đất lân cận, nhưng vì nội bộ đánh nhau nên thế lực giảm sút nghiêm trọng.

Tiên Ti nhân cơ hội ấy từ núi xuống, cũng đặt chân lên thảo nguyên.

Nhưng nguồn gốc dân Mông Cổ vốn là hỗn hợp nhiều dân tộc du mục nên dù xuất hiện ở đâu cũng không có gì lạ.

…Giờ điều quan trọng không phải Mông Cổ xuất hiện từ đâu.

Vấn đề là làm sao đối phó với đạo quân chinh phục cướp bóc và phá hủy mọi thứ nơi đi qua.

Trước hết số lượng man di lộ diện gần U Châu khoảng 10 vạn.

Xét đặc trưng man di thì nên coi tất cả đều là kỵ binh.

Nhiều thì nhiều nhưng…

Dù sao số lượng man di lại có cảm giác hơi ít một cách kỳ lạ.

Nếu ký ức tôi đúng thì Thành Cát Tư Hãn khi vừa thống nhất Mông Cổ dẫn theo 10 vạn người.

Đúng vậy.

Khi xung quanh đầy quốc gia định cư như Kim quốc hay Tây Hạ thì chỉ riêng Mông Cổ đã xuất hiện 10 vạn.

Huống chi giờ đây vùng đất rộng lớn hơn Mông Cổ rất nhiều đang bị nhiều man di chia nhau.

Nếu hợp nhất Hung Nô, Tiên Ti, Ô Hoàn thì ít nhất phải nhiều hơn vài vạn chứ?

Lý do vùng đất dân số ít ỏi lại tuyển được nhiều binh như vậy thì đơn giản.

Chúng thường xuyên trải qua nội chiến giết chóc đẫm máu, dân chúng du mục trên thảo nguyên nên nếu không trở thành chiến sĩ cường tráng thì không sống sót.

Nói đùa chứ người man di biết cưỡi ngựa thì coi như toàn bộ là binh tinh nhuệ cũng không quá.

Dù sao xác nhận binh lực Mông Cổ hơi thiếu một cách kỳ lạ thì tôi suy nghĩ một lát, nhớ lại chiến lược Mông Cổ từng dùng rồi hành động.

“Mã Siêu.”

“Vâng! Ngài gọi thần ạ!”

Tôi phái binh gọi cô ấy thì Mã Siêu như đã chờ sẵn, lập tức chạy đến chỗ tôi.

Thật sự nhanh kinh khủng.

Có lẽ lúc rảnh thì luôn quanh quẩn gần tôi.

Tôi mở miệng với nữ nhân có biệt danh Cẩm Mã Siêu (錦馬超) nhờ ngoại hình đẹp đến mức lộng lẫy, đồng thời được Khương tộc, man di phương bắc khác, ủng hộ cuồng nhiệt.

“Ngươi có lẽ cũng biết, hiện tại phía U Châu có man di xuất hiện.”

“A…. Vậy sao ạ?”

Mã Siêu nghe lời tôi thì khẽ gật đầu như đoán được gì đó.

Chắc đã nghe thông tin từ phụ thân Mã Đằng hay Khương tộc do cô ấy dẫn dắt.

Nhưng chỉ biết nội bộ man di đang hỗn loạn, chưa biết chúng đã hợp nhất thành một.

Khương tộc bận rộn đánh nhau với các tộc gần đó.

Hơn nữa không phải tất cả Khương tộc đều quy thuận nhà Hán.

Vẫn còn vô số man di từ chối quy thuận nhà Hán, lang thang khắp Tây Lương rộng lớn gây rắc rối.

Không có gì lạ.

Ngay cả đế quốc Mông Cổ cũng nổi loạn khi Thành Cát Tư Hãn đi viễn chinh Kim quốc, huống chi mục tiêu cướp bóc là nhà Hán thì càng không nói.

Nếu lộ sau lưng trống trải thì dù đối với Đại hãn (大汗) mà chúng tôn thờ cũng sẵn sàng vung tay tát.

A, dĩ nhiên những kẻ nổi loạn đều bị Thành Cát Tư Hãn tự tay “thuần hóa” một cách tử tế.

Thành Cát Tư Hãn là người căm ghét phản bội hơn bất cứ thứ gì.

Tôi nhìn đôi mắt xanh lam lấp lánh như ngọc của Mã Siêu rồi tiếp lời.

“Ta sẽ phái tướng lĩnh và binh sĩ cho ngươi, ngươi hãy phòng bị man di phương bắc ở phía Tây Lương và Ích Châu.”

“Tây Lương và Ích Châu ạ?”

Mã Siêu nhận lệnh từ tôi thì dùng giọng nghi hoặc.

“Tây Lương thì hiểu, nhưng tại sao phải phòng bị Ích Châu?”

“A…. Ý là cái đó sao?”

Nghe câu hỏi ấy tôi dùng thái độ không có gì khó khăn đáp.

“Ta có linh cảm chúng sẽ đánh sau lưng.”

“…?”

“Nếu man di vòng lớn đánh vào Nam Trung hay Ích Châu thì rất phiền phức.”

Tôi nhớ đến cao nguyên Tây Tạng ở phía sau phòng tuyến Ích Châu.

Đặc trưng lớn nhất của đế quốc Mông Cổ.

Chính là khi tin vào địa hình hiểm trở mà nghĩ “Ê… chắc không đánh hướng này đâu” thì chúng thật sự đánh hướng đó.

Quân Mông Cổ vượt qua nơi cực lạnh hay cực nóng bằng khả năng cơ động áp đảo.

Ngay cả thiên tài như Napoleon cũng bị nước Nga đánh bại bằng cái lạnh, còn chúng vượt qua sa mạc Kyzylkum dài 460km…. tức là khoảng 1.200 dặm để đập sau lưng vương quốc Khwarezm, ai biết thì biết.

Chỉ cần nghĩ là chiến thuật bao vây quy mô khác biệt.

Vượt địa hình hiểm trở bao vây địch rồi đánh từ bốn phía là chiến thuật thường dùng của đế quốc Mông Cổ.

Nhưng quân Mông Cổ như vậy lại không vượt nổi cao nguyên Tây Tạng sau Ích Châu sao?

Không đời nào.

Ngược lại khả năng cao là hấp thu man di lưu trú trên cao nguyên Tây Tạng, mở rộng quy mô quân đội hơn nữa.

Man di du mục ở đó đột nhiên bị Mông Cổ đánh bại, khóc lóc rồi bị chiêu mộ.

Thành thật thì gọi chúng là côn đồ cũng còn nhẹ.

Đế quốc Mông Cổ trong lịch sử nguyên bản khi đánh Nam Tống cũng vòng lớn qua Trung Quốc đánh vào Vân Nam rồi dùng làm căn cứ hậu cần.

Đúng là cái nơi gọi là Nam Man quê hương của Mạnh Hoạch đấy.

“…Trời ạ.”

Khi tôi dùng lời lẽ khéo léo giải thích lý do phải phòng bị đến Ích Châu dựa trên hành vi của đế quốc Mông Cổ thì Tư Mã Ý gần đó lộ vẻ kinh ngạc.

“Người này có phải người thần biết không vậy? Sao lại nghĩ đến cả điểm đó?”

“…….”

Trước lời cảm thán không phải cảm thán ấy tôi im lặng.

…Thực tế là vì tôi biết đế quốc Mông Cổ hành động thế nào.

Nếu không biết thì chắc ngẩn ngơ đến khi bị đập sau lưng mới giật mình.

Không, dù tôi không biết thì tiểu mưu sĩ gần đó chắc cũng giải quyết được.

“Thói ăn nói vô lễ vẫn y nguyên nhỉ.”

“Hừ. Ít ra còn hơn ai đó tự quản lý kém đến mức làm chủ công khó xử.”

“…….”

Gia Cát Lượng vừa hết nghỉ phép bắt buộc trở về thì ăn một đòn phản kích, lập tức ngậm miệng.

Lâu lắm mới thấy Gia Cát Lượng thua trong đấu khẩu.

“Ư ư…. Lại cãi nhau rồi…”

Bàng Thống gần đó chỉ lộ vẻ khó xử nhìn quanh.

“Quả nhiên tuệ nhãn của chủ công không ai theo kịp!”

Lúc ấy Mã Siêu đang nghiền ngẫm lời tôi mắt sáng rực hét lớn với tôi.

“Mã Siêu này! Sẽ thực hiện mọi mệnh lệnh của chủ công!”

“…Ừ.”

Cái kiểu nói “Mã Siêu này” của cô ấy không bao giờ hết.

Thật sự không biết xấu hổ sao.

“Vậy thần xin lui ạ─!”

Mã Siêu dùng giọng mạnh mẽ hét lớn rồi biến mất với tốc độ nhanh như lúc đến.

…Dù sao Mã Siêu dẫn dắt Khương tộc thì cánh trái chắc không bị xuyên thủng dễ dàng.

Dĩ nhiên phải phái tướng lĩnh và mưu sĩ hỗ trợ cô ấy.

Pháp Chính tôi từng chiêu mộ ở Ích Châu cuối cùng cũng đến lúc làm việc.

Vì đối thủ là một kẻ như thế nên dù cho có khó để giành được chiến thắng hoàn toàn đi chăng nữa nhưng cũng sẽ không thất bại thảm hại và bị đẩy lùi một cách dễ dàng đâu.

“Tốt. Vậy thì bắt đầu hành động thôi.”

Tôi xác nhận Mã Siêu chạy xa rồi đứng dậy lẩm bẩm.

Man di phương bắc xông vào giữa mùa đông, thời điểm quân đội bình thường khó cơ động.

Nếu là quân đội bình thường thì tôi nghĩ chúng không chịu nổi cái lạnh mà sớm rút quân.

Đúng vậy.

Nếu là ‘quân đội bình thường’ thì đã thế.

Như tôi vừa nhắc, man di phương bắc không khuất phục trước cái lạnh.

Nhiệt độ mùa đông Mông Cổ bao nhiêu biết không?

Cơ bản âm 25 độ, khi cực lạnh thì xuống âm 40 độ, vùng đất giá rét khắc nghiệt.

Chúng không vô cớ đánh tan tác nước Nga đâu.

“Hừu….”

Nghĩ đến điều đó tự nhiên thở dài nhưng tôi trấn tĩnh tâm trí rồi hành động.

Quân đội Mông Cổ chỉ cực kỳ mạnh mẽ, không phải vô địch.

…Mặc dù việc không đối đầu với bọn chúng là tốt nhất nhưng không hiểu sao tôi có cảm giác mọi việc sẽ không được suôn sẻ như ý muốn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!