401-500

Chương 492: Dọn dẹp hậu quả (5)

Chương 492: Dọn dẹp hậu quả (5)

Trong nhiều tác phẩm sáng tác thì trường hợp chiêu thức tuyệt chiêu của nhân vật nào đó có tác dụng phụ tồn tại khá nhiều.

Ví dụ điển hình thì có thể kể ra những thứ như vậy.

Đơn giản là sức mạnh kinh khủng mà bản thân cơ thể không chịu nổi hoặc phải trả giá thứ gì đó quý giá cho tồn tại khác.

Và tôi cũng có chiêu thức tuyệt chiêu tương tự như trường hợp này chính là giả bệnh.

…Ừ tôi biết.

Đây là chiêu thức cực kỳ tầm thường và xấu xí.

Nhưng hiệu quả thì hơn hẳn mọi thứ nên tôi không thể không tận dụng.

Thành thật mà nói thì không phải tôi giả bệnh mà là người xung quanh phản ứng quá nhạy cảm.

“Ưm….”

Khoảnh khắc tôi đang làm việc mà khẽ vuốt ve bụng thì người xung quanh phản ứng như vậy.

“…Chủ nhân.”

Ví dụ điển hình nhất là Tư Dữ luôn lượn lờ quanh tôi để tập trung nhiệm vụ hộ vệ lặng lẽ tiến đến rồi ôm chặt lấy tôi.

Nếu nghĩ bình thường thì đây là tình huống khiến tim đập rộn ràng khi người phụ nữ yêu thương đột ngột ôm mình.

Nhưng tôi không thể thuần túy vui mừng trước hành động của Tư Dữ.

“…….”

Vì tôi không thể cử động cơ thể.

Giống như bị kẹt giữa tường dù dùng sức thế nào cũng không nhúc nhích nổi nên tôi cảm thấy bối rối.

Rõ ràng em ấy không dùng sức nhiều nhưng tôi cũng không thắng nổi.

…Nghĩ kỹ thì hiện tại tôi đang trong tình trạng cân nặng giảm dần vì di chứng.

Nghĩa là giờ tôi so với nam nhân trưởng thành bình thường thì sức lực yếu hơn rất nhiều.

Lữ Bố sau khi xác nhận sức lực của tôi thì đã nói như vậy.

“Ư a a! Yếu hơn rồi!”

“…Ừ?”

“Yếu đuối cũng là sức hút của Đinh Lăng nhưng cái này hơi quá!”

Yếu đuối là sức hút thì rốt cuộc là ý gì.

Ý là giống như cún con hay gà con khiến người ta nảy dục vọng bảo vệ sao?

“Bây giờ nếu điều chỉnh lực sai thì sẽ bị nghiền nát mất!”

“…….”

Dùng tay không nghiền nát con người thì nghe có vẻ vô lý nhưng Lữ Bố là nhân vật thật sự làm được.

Khi tôi trò chuyện với hoàng đế bệ hạ thì di chứng bùng phát khiến tôi rên rỉ đau đớn.

Lúc ấy Lữ Bố phá nát cửa điện triều đồng thời tiện tay đập tan đám cấm quân chặn đường, theo lời người chứng kiến thì dù cấm quân mặc giáp cũng lập tức ngã gục trước nắm đấm và cú đá của Lữ Bố.

Rốt cuộc phải làm sao thì con người mới có thể dùng tay không xuyên thủng giáp.

Đây là Nội Gia Trọng Thủ Pháp (內家重手法) sao?

Cái loại quyền pháp võ hiệp mà vẻ ngoài thì trông có vẻ lành lặn nhưng các cơ quan nội tạng bên trong lại bị nghiền nát thành một mớ hỗn độn ấy.

Đám cấm quân trải qua đủ loại huấn luyện khắc nghiệt để thành viên nào cũng mạnh hơn tôi rất nhiều mà còn bị nghiền nát cả giáp thì tôi thì đúng là có thể bị vắt kiệt như giẻ lau.

…Dù sao thì trong đám cấm quân bị Lữ Bố đánh lúc ấy không có ai chết.

Chắc là cô ấy khéo léo điều chỉnh lực.

Cơ thể hơi bị thương nhưng tôi ban thưởng hậu hĩnh kèm theo ý cho nghỉ phép để về thăm gia đình thì họ quên cả thể diện mà cười toe toét ngay.

Cấm quân chỉ trung thành với nhiệm vụ của mình thôi.

Loại bồi thường này thì nhất định phải xử lý.

Theo Lữ Bố thì tôi đã trở thành nam nhân mà chỉ cần dùng sức là sẽ bị nghiền nát nên từ sau đó tôi được chăm sóc tận tình hơn rất nhiều.

“Đi đâu à? Vậy thì để ta cõng sau lưng!”

…Nhưng mức độ hơi quá.

Dáng vẻ không quan tâm ánh mắt xung quanh mà luôn chỉ nhìn tôi thì cảm động nhưng kiểu này có khiến tôi đôi khi khó xử không thì lại không phải.

Tôi suy nghĩ cách từ chối đề nghị của Lữ Bố rồi mở miệng.

“…Chênh lệch kích thước nên ngược lại sẽ bất tiện thì phải?”

“Ơ? Vậy sao?”

Lữ Bố không rời tôi quá năm bước nghe giải thích của tôi thì nghiêng đầu đáng yêu.

Nhưng cũng chỉ một lát Lữ Bố lập tức để dấu chấm than trên đầu rồi nói.

“A! Vậy thì đi xe ngựa là được!”

“…….”

“Đừng có mơ lên ngựa! Nếu rơi xuống đất thì nguy to!”

Giờ thì ngay cả việc tôi đi bộ cũng khiến cô ấy bất an mà kiểm soát luôn phương tiện di chuyển thì phải nói sao đây.

Giống như người mẹ không rời mắt khỏi đứa con một khắc nào.

Lữ Bố cũng từng sinh con nên chuyện này không lạ.

Chỉ là mục tiêu của tình mẫu tử ấy giờ bắt đầu bao gồm cả tôi.

“…….”

Mặc dù trong các cộng đồng mạng trước đây việc sử dụng những câu đùa giỡn kiểu tiếng khóc của trẻ sơ sinh khá là thịnh hành thế nhưng khi thực sự bị đối xử tương tự trong hiện thực thì tâm trạng lại trở nên vô cùng kỳ lạ.

Người xung quanh đồng thanh nói tôi giảm cân nhưng nhìn kỹ thì cũng không giảm nhiều đến thế.

…Đây là tình huống xảy ra dù ăn hơn 5 bữa một ngày nên bất thường thật.

Nhưng con người là sinh vật thích nghi mạnh hơn tưởng tượng.

Nhờ tôi nghiêm túc tuân theo lời y quan Hoa Đà và Trương Giác mà sinh hoạt nên cơ thể tôi đã ổn định phần nào.

Cân nặng không còn biến động nữa, đau bụng cũng không cảm thấy trừ khi có chuyện đặc biệt như lần trước.

Nên ý tôi muốn nói là….

“Ta ổn rồi nên buông tay ra được không?”

“Không được.”

Tôi nhìn Lữ Bố đang nắm chặt một tay tôi mà không có ý định buông rồi lộ vẻ khó xử.

Tôi vừa nghĩ như vậy mà.

Không phải mọi trường hợp đều thế nhưng chiêu thức tuyệt chiêu phổ biến đều có tác dụng phụ.

Trường hợp của tôi thì càng dùng chiêu thức tuyệt chiêu thì cường độ bám víu của người xung quanh càng tăng dần.

“…….”

Nếu có ngày tôi đột ngột chết mà không nói lời nào thì số người lệch lạc ngay lập tức sẽ không chỉ một hai người nên thật sự đáng sợ.

…Có nên viết di chúc trước không?

──────────

Trừ tù binh đế quốc Mông Cổ thì những kẻ tôi bắt vẫn còn vài tên nữa.

Công Tôn Toản và vài tướng lĩnh theo hắn đến cùng.

Công Tôn Toản ở Dịch Kinh Lâu đã nói đủ thứ nhảm nhí với tôi nhưng trong đó chỉ có một nội dung là sự thật.

───Thân này đã gặp thần tiên!

Lúc đầu tôi nghe lời Công Tôn Toản thì nghĩ hắn bị tên lừa đảo kỳ quái lừa nhưng thật sự là thần tiên thì mới khiến tôi kinh ngạc.

Sau đó hắn chỉ lải nhải rằng mình đã trở thành đệ tử thần tiên và uống thuốc từ thiên cổ (千古, một thời xa xưa từ rất lâu rồi) để đạt bất lão trường sinh.

Tôi tò mò không biết khi biết thần tiên đến từ đầu là để đập sau lưng hắn thì hắn sẽ lộ biểu cảm gì.

Nhưng mà… chắc không có phản ứng thú vị đâu.

Cùng lắm thì cười khẩy rằng ngươi biết cái quái gì.

Kéo một kẻ đã bị nhốt trong thế giới của riêng mình ra hiện thực thì thật sự khó khăn.

Dù sao thì ngay trước khi kết thúc cuộc gặp với hoàng đế bệ hạ thì tôi đã nói như vậy.

‘Bệ hạ. Không biết có an ủi được không nhưng Công Tôn Toản tên đó thì bệ hạ cứ tùy ý xử lý.’

‘……Thật sao?’

‘…Dạ.’

Lúc ấy biểu cảm của bệ hạ thì không thể diễn tả nổi.

Bên trong chắc chắn giấu thứ gì đó kinh khủng nhưng biểu cảm lộ ra bên ngoài thì quá bình thường nên không thể đoán được.

Tôi biết sớm muộn sẽ xảy ra chuyện không bình thường nhưng vốn dĩ tôi không có ý định tha cho Công Tôn Toản nên cũng chẳng quan tâm.

Năng lực bản thân của Công Tôn Toản thì khá xuất sắc.

Đối phó với man di, nỗi lo lâu năm của nhà Hán, mà lập được chiến công lớn rồi tập hợp thế lực kinh khủng nên là nhân vật như vậy.

Nghĩa là đánh trận thì giỏi nhưng ngoài ra thì không có ưu điểm nào khác.

Nếu nhốt hắn ở một pháo đài biên giới hẻo lánh rồi dùng như tướng giỏi đánh trận thì sẽ rất hữu dụng nhưng tính cách có quá nhiều khuyết điểm nên không thể dùng được.

Hơn nữa quan hệ với hắn đã tan nát nên nếu có cơ hội thì hắn sẽ đập sau lưng tôi.

Sau khi cân nhắc đủ thứ thì Công Tôn Toản là quả táo độc… táo thì hơi quá.

Ví dụ phù hợp thì là gì nhỉ.

Dù sao khi nhận ra hắn là thứ độc thì tôi kết luận rằng thay vì giữ hắn thì xử lý vừa phải sẽ lợi hơn nhiều.

Chỉ vì một tên này mà U Châu tan nát hoàn toàn thì sao…

Là một tên đại sát nhân có thể đặt ngang hàng với Đổng Trác hay Viên Thuật đấy.

Khi đang suy nghĩ về cách xử lý Công Tôn Toản thì đột nhiên một nhân vật hiện lên trong đầu tôi.

“Ta có chuyện muốn hỏi một chút ngươi có thời gian không?”

“Dạ dạ! Hỏi gì cũng được ạ!”

Tôi nhìn cấm quân đang căng thẳng hết mức rồi lập tức tiếp lời.

“Ta đi dạo quanh ngục thì thấy tên Trách Dung biến mất, hắn đi đâu rồi?”

“A…. Ý ngài là tội nhân ạ?”

Cấm quân nhận câu hỏi của tôi thì thoáng do dự rồi dùng giọng cẩn thận nói.

“…Thưa ngài, khi Đại tướng quân không có mặt thì bệ hạ đã xử lý.”

“Vậy sao?”

“Dạ!”

Có vẻ đã chết rồi.

Nhưng hắn lộ vẻ kiêng dè khi nhắc chi tiết nên tôi không khỏi nghiêng đầu.

Trách Dung tên đó rốt cuộc đã gặp chuyện gì vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!