401-500

Chương 491: Dọn dẹp hậu quả (4)

Chương 491: Dọn dẹp hậu quả (4)

Chức quan phụ trách biên soạn lịch sử quốc gia, ghi chép lại để hậu thế truyền tụng rộng rãi.

Sử quan (史官).

Lịch sử chỉ có ý nghĩa khi ghi chép đúng sự thật như nó vốn có, nên người chịu trách nhiệm là sử quan chỉ có thể do những quan viên trẻ tuổi có năng lực và cả khí phách, chính trực mới đảm nhận được.

Và trong số những sử quan ấy, người có thể ghi chép về hoàng đế, trụ cột của quốc gia, thì rất ít ỏi.

Ngay cả trong Sử ký (史記) do Tư Mã Thiên viết về lịch sử nhà Hán, và các sử thư khác ngoài ông, cũng ghi chép đầy đủ mọi hành vi xấu xa và thất bại nhục nhã của Hán Cao Tổ, người sáng lập nhà Hán, nên có thể đoán được tâm trạng của các sử quan thời ấy khi thi hành nhiệm vụ.

Chỉ riêng số lần Hán Cao Tổ chửi thề được ghi trong Sử ký (史記) đã lên đến 12 lần, trong trận đại bại trước Tây Sở Bá Vương ở trận Bành Thành thì vì xe ngựa chạy chậm mà ném bỏ chính con cái đang ngồi trên xe, sau này bại trận trước thiền vu Hung Nô Mặc Đốn thì còn tính đưa chính con gái đã kết hôn làm thiếp cho hắn, tất cả đều được ghi chép nguyên vẹn.

Đúng nghĩa là chỗ ngồi chỉ dành cho những kẻ không tiếc mạng sống.

“…Ưm.”

Với sử quan được trang bị tinh thần sứ mệnh hoàn toàn kiên định thì việc ghi chép tình huống trước mắt lúc này chẳng khó khăn gì.

“Trẫm, trẫm đã sai rồi….”

“Thần không sao nên xin bệ hạ bình tĩnh. Không thể cho thấy bộ dạng khó coi như thế này đâu ạ.”

Tình huống hoàng đế phải tôn quý và tôn nghiêm hơn ai hết đang bám víu vào phu quân mà rơi nước mắt.

Thành thật thì nếu nói cảnh tượng trước mắt không khiến hắn hoang mang thì là nói dối.

Nhưng việc phán đoán tình huống này thì hậu thế sẽ tự xử lý, bản thân chỉ việc để tâm hồn trống rỗng và tập trung ghi chép lại mà thôi.

────Năm Quang Hy (光熹) thứ 10 (năm 199).

Bệ hạ đã xác nhận quốc tế đang trò chuyện cùng mình đang đau đớn vì di chứng thương thế, rồi không kìm được nước mắt mà chỉ lặp lại lời xin lỗi.

Sử quan ghi chép đúng nguyên vẹn cảnh tượng trước mắt.

Khoảnh khắc một câu chuyện khác về hoàng đế sẽ được truyền tụng mãi mãi cho hậu thế đã xuất hiện.

──────────

Sau khi trò chuyện với hoàng đế và nắm bắt toàn bộ tình hình thì tôi nhận ra mình chẳng còn gì phải kiêng dè.

Tôi vừa nãy còn đang nghĩ sẽ ban phạt Jebe, nhưng suy nghĩ kỹ thì có vẻ không cần thiết.

Giả sử có ai đó nhất quyết giết Jebe đi.

Jebe bị ai đó giết chết. > Nghe tin ấy thì tôi chịu stress lớn vì hành động đột ngột của thuộc hạ. > Cá thái dương chết.

Khi nhận ra logic hoàn hảo này thì không nhân vật nào có thể chống lại ý kiến của tôi.

Đúng nghĩa là nếu không nghe lệnh tôi thì tôi sẽ chết luôn, kiểu tống tiền tự hại.

Không phải “ta sẽ giết ngươi” mà là “ta sẽ chết” để uy hiếp…

Dù sao thì mục tiêu cũng sai lệch lớn nhưng hiệu quả thực tế lại rất mạnh.

‘Thật sự không vừa lòng…! Thần đành phải nhịn thôi…!’

Tư Mã Ý nghiến răng ken két nhưng cũng không dám động đến Jebe,

‘Đúng, đúng rồi. Giờ không phải lúc để cảm xúc chi phối….’

‘Thần sẽ tiếp tục giám sát nên chủ công không cần lo lắng.’

Bàng Thống và Gia Cát Lượng cũng tiếp nhận lệnh tôi theo cách riêng.

Khi ba tiểu mưu sĩ, những người có thể âm thầm xử lý tù binh mà tôi không hay biết, đã quay về phe tôi thì Jebe sẽ không đột ngột chết.

Vì lấy mạng tôi làm con tin nên hiệu quả uy hiếp cực mạnh.

…Không nên nghiện cái này mới được.

“Ý ngài là do ngài đã lấy mạng sống của bản thân ra làm con tin nên sẽ không có chuyện gì gây hại đến ta sao?”

“Ưm…. Đại khái là vậy.”

Tôi nhìn Jebe qua song sắt rồi gật đầu với câu hỏi ấy.

“Không, ý đó là gì….”

Jebe lộ biểu cảm ngẩn ngơ như không hiểu tại sao tôi lại hành động đến mức này.

Tôi cười khẩy để giải tỏa nghi hoặc của hắn rồi nói.

“Sao nào, có cảm thấy cực kỳ biết ơn không?”

“…….”

“Nếu biết ơn thì nói với Temüjin mang bồi thường thật hậu hĩnh về đây.”

Tù binh lành lặn sẽ có giá trị cao hơn tù binh tàn tật một tay một mắt chứ.

Không phải đùa, tôi đánh giá có thể moi thêm ít nhất 1.5 lần.

“…Ân tình này ta tuyệt đối không quên.”

Jebe như trực cảm rằng cuộc đời cung thủ của mình chưa kết thúc nên cúi thấp người trước tôi.

“Ta nhất định sẽ kể cho Khả hãn nghe về lòng khoan dung rộng lớn như thảo nguyên của Đại tướng quân.”

“Ừ. Vậy là được rồi.”

Đế quốc Mông Cổ trông không giống nhưng thực ra rất coi trọng tín nghĩa nên một khi đã kết giao hữu nghị thì sẽ không có chuyện giao chiến.

…Nhưng cách kết giao hữu nghị với đế quốc Mông Cổ thì khá đau đầu.

Dù sao thì việc thân thiết với ai đó vốn dĩ không dễ dàng.

Hành vi coi trọng tín nghĩa của đế quốc Mông Cổ chắc chắn chịu ảnh hưởng sâu sắc từ vị khai quốc quân chủ Thành Cát Tư Hãn.

Như tôi từng nhắc trước đây thì ông ta là người căm ghét nhất hành vi phản bội.

Từ nhỏ đã liên tục bị người quen đâm sau lưng nên cũng dễ hiểu.

“…….”

Thành thật thì ta đã ban ơn huệ đến mức này mà Thành Cát Tư Hãn không chịu kết giao hữu nghị thì đúng là kẻ keo kiệt.

Nếu vậy thì thật sự là người xấu xa.

Với thực lực chiến đấu của đế quốc Mông Cổ mà muốn mở đường đến tận châu Âu xa xôi thì ít nhất còn phải mất thêm 2 năm nữa nên tôi chỉ việc yên lặng chờ đợi.

Càng nghĩ càng thấy vô lý.

Ở thời đại không có phương tiện di chuyển tử tế nào ngoài ngựa mà còn phải đánh trận liên tục để vượt qua đại lục Á Âu chỉ trong 2 năm.

Chính vì vậy mà đế quốc Mông Cổ trong lịch sử nguyên bản mới chiếm lĩnh lãnh thổ lớn nhất thế giới.

đế quốc Mông Cổ lần này cũng sẽ vượt qua đại lục Á Âu để đến châu Âu.

Trong quá trình ấy, tôi gửi lời xin lỗi nhàn nhã đến các du mục Trung Á sẽ bị chạm trán và cưỡng ép sáp nhập bởi đế quốc Mông Cổ.

Nói thật thì việc cuộc đại di cư của người Germanic xảy ra sớm hơn 1 thế kỷ là có thật, nhưng vì đế quốc La Mã hiện tại đang trong thời kỳ tồn tại một vị Hoàng đế xuất chúng tên là Saber hay Sergei gì đó nên tôi tin là họ sẽ tự biết cách đối phó tốt thôi.

Nhưng tên hoàng đế La Mã thật sự là gì nhỉ?

Không nhớ nổi.

Tôi nói với Jebe đang bày tỏ lòng biết ơn.

“Sau này vài năm sẽ ở lại đây nên đừng vì bức bối mà gây chuyện.”

“Đừng lo. Ta sẽ nghiêm khắc quản lý.”

“Vậy thì tốt.”

Quản lý hàng nghìn tù binh không phải chuyện dễ nhưng phải xoay sở thôi.

Dĩ nhiên chi phí quản lý bọn họ đều sẽ tính toán rồi sau này khi trao đổi tù binh thì đòi lại dưới danh nghĩa bồi thường.

Sẽ tính thêm chút phí cắt cổ nên tốt nhất là mau mau đón về.

Cảm thấy sắp đến giờ phải đi thì tôi nói với Jebe lần cuối.

“Ta đi đây. Đừng đột ngột chết ở đâu đó.”

“…Sói xanh sẽ che chở cho ngài đến tận cùng đất trời.”

Sói xanh?

À. Nghĩ lại thì trong tôn giáo của người Mông Cổ, Tengri giáo (Tengrism), thì sói là tồn tại được thần thánh hóa.

Có thần thoại khác liên quan đến điều này không nhỉ?

Theo ký ức của tôi thì trong Nguyên Triều Bí Sử có ghi là sói xanh lấy hươu trắng làm vợ, vượt qua hồ Baikal để định cư trên đất Mông Cổ, từ đó lịch sử người Mông Cổ bắt đầu vân vân.

Tương tự như thần thoại Đàn Quân Vương Kiếm ở Hàn Quốc.

Phụ thân của Đàn Quân là Hoàn Hùng cũng vì hứng thú với nhân gian mà mang theo ba thần khí từ trên trời giáng lâm.

…Nghĩ kỹ thì cả hai đều là giao phối khác loài (?).

Sói cưỡi lên hươu, thiên nhân (天人) cưỡi lên gấu…

Chủ đề này khá thú vị đấy chứ.

Tôi thoáng tưởng tượng kỳ quặc rồi vội vàng xua đi trước khi bị sét đánh vì bất kính từ đâu đó.

Dù sao đã nhận lời chúc phúc thì phải đáp lại mới đúng, tôi suy nghĩ một lát rồi buông lời.

“Ừ. Hươu trắng cũng sẽ dõi theo ngươi đấy.”

“……!”

Jebe lộ biểu cảm kinh ngạc như không ngờ tôi sẽ đáp lại như vậy.

Người luôn giữ biểu cảm nghiêm nghị uy nghiêm mà giờ lại lộ vẻ này thì thật thú vị.

Dù sao thì việc liên quan đến đế quốc Mông Cổ hiện tại tôi có thể làm thì đã hoàn tất hết.

“…….”

Giờ chỉ còn chờ Thành Cát Tư Hãn nối liền Con đường Tơ lụa quay trở lại.

Subutai từng thoát khỏi Nhan Lương và Văn Xú trên chiến trường chắc đã sớm trở về nên hoạt động chinh phục của Temüjin sẽ diễn ra suôn sẻ.

Hiện tại dù thời tiết đã ấm lên nhưng vẫn không có báo cáo nào về man di phương bắc xâm nhập biên giới.

Chắc hẳn chúng đều kéo về phía tây để giao chiến với du mục Trung Á đang lưu trú ở đó?

Đám Kipchak hay Turk gì đó.

Chỉ tưởng tượng thôi đã rùng mình.

“…Chuyện xong chưa?”

“Ừ?”

Ngay khi tôi quay bước thì Lữ Bố gần đó dùng giọng cộc lốc hỏi.

Tôi nhìn Lữ Bố một lát rồi đáp lại với thái độ như mọi khi.

“Ừ, xong hết rồi.”

“…Vậy thì mau đi thôi.”

Lữ Bố vừa nghe câu trả lời của tôi thì lập tức nắm nhẹ tay phải tôi, đứng song song rồi bắt đầu bước đi.

Dáng vẻ ấy giống như y tá phụ tá bệnh nhân, hay là tôi tưởng tượng vậy.

“…….”

Khi Lữ Bố xong rồi đến Tư Dữ cũng nắm tay tôi thì tôi hơi cảm thấy bối rối.

Này mấy người.

Ta đi lại bình thường được mà.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!