Ai đó từng nói rằng biến cố luôn xảy ra một cách bất ngờ.
Vốn dĩ đã lên đến Ký Châu rồi, nhân tiện giải quyết luôn thế lực Công Tôn Toản, kẻ khiến tôi khó chịu như cái gai trong mắt, thì chưa kịp hết mùa đông tôi đã nhận được báo cáo bất ngờ.
“Công Tôn Toản lộ diện?”
“Đúng vậy ạ.”
Trước câu hỏi pha lẫn tò mò của tôi thì Viên Thiệu dùng giọng cung kính đáp.
“Theo tin tình báo thì Công Tôn Toản vốn ẩn mình trong lầu cao đã bắt đầu hoạt động tích cực.”
“…….”
“Nguyên nhân khiến hắn ngừng than thân trách phận và lại hành động thì không rõ, nhưng…”
“Dịch Kinh Lâu phòng bị càng thêm kiên cố là chắc chắn rồi.”
“Dạ.”
Hơi đau đầu đây.
Công Tôn Toản này sao đột nhiên tỉnh ngộ vậy?
Thật sự nhận được buff nhân vật chính sao?
Dĩ nhiên chỉ một mình Công Tôn Toản thay đổi tâm ý thì không thể lật ngược chiến cục được.
Chênh lệch thế lực phải đến mức nào mới có cửa đấu chứ, Công Tôn Toản chỉ còn mỗi Bắc Bình thì làm sao chống lại thế lực khổng lồ đã nuốt gần hết thiên hạ.
Trong kiếp trước có một ý tưởng trò chơi là chỉ sở hữu đúng một thành phố và liên tục ngăn chặn những đợt tấn công của AI phe địch được gọi là bản đồ phòng thủ vô hạn thì phải.
Độ khó đương nhiên là khó.
AI không biết mệt mỏi liên tục gửi hàng chục vạn đại quân nhắm vào một thành phố, nếu không lợi dụng lỗ hổng của AI để dùng mánh khóe thì không thể cầm cự nổi.
Tình hình Công Tôn Toản hiện tại chính là như vậy.
Điều tôi lo lắng lúc này chỉ có một.
Nếu Công Tôn Toản tỉnh táo lại rồi cố thủ Dịch Kinh Lâu với phòng ngự toàn diện thì trận chiến này sẽ kéo dài bao nhiêu năm cũng không biết.
Dù trong lịch sử nguyên bản Công Tôn Toản phát điên nên hành vi kỳ quái lặp lại mà vẫn phải mất 4 năm mới phá được Dịch Kinh Lâu.
Nhưng nếu vị Bạch Mã Tướng Quân này tận dụng hết kinh nghiệm chặn man di phương bắc để cố thủ thì sẽ thế nào?
“…….”
Chắc dễ dàng vượt qua 5 năm.
Công Tôn Toản từng tuyên bố ẩn mình một chỗ để quan sát đại thế thiên hạ đã xây Dịch Kinh Lâu thành pháo đài kinh khủng.
Dự trữ đến 300 vạn thạch (石) quân lương nên muốn bỏ đói cũng mất cả đời người.
300 vạn thạch nghe không có cảm giác thì quy đổi sang đơn vị hiện đại thì bao nhiêu?
Một thạch đại khái 150~200 kilogam…
Khoảng 450 triệu đến 600 triệu kilogam.
Trọng lượng dao động lớn vì mỗi loại ngũ cốc một thạch có trọng lượng khác nhau.
Tôi nhớ là thóc nặng nhất.
Hơn nữa trong pháo đài còn có thể làm đồn điền nên dù quân lương giảm cũng giảm rất chậm.
Dù liên tiếp bại trận nhưng danh là Bạch Mã Tướng Quân nên dưới trướng Công Tôn Toản vẫn còn vô số binh sĩ.
Huấn luyện, phòng bị, lại còn phải làm ruộng, khó mà tưởng tượng được nỗi vất vả của binh sĩ.
…Công Tôn Toản này thật sự định già chết trong Dịch Kinh Lâu sao?
Giống như Đổng Trác từng xây Mị Ổ Thành rồi muốn ẩn mình ở đó, Công Tôn Toản cũng định ẩn mình trong Dịch Kinh Lâu sống như vương hầu rồi chết.
“Làm sao với tên này đây….”
Tôi nghe báo cáo của Viên Thiệu thì không khỏi rơi vào trầm tư.
Xông vào thành thì tổn thất quá lớn, bao vây bỏ đói thì mất cả đời người.
Nghe nói Công Tôn Toản không có ý định mở cổng thành nên đổ sắt nóng bịt kín cửa luôn.
Nhờ vậy binh sĩ và tướng lĩnh muốn đào ngũ từ phe Công Tôn Toản phải tìm cách vượt tường thành cao 12m.
Hoặc đào hầm như chuột chũi để thoát thân.
Thực tế thì cái này có khả năng hơn.
Dĩ nhiên đào ngũ từ xưa đến nay đều là tội cấm kỵ trong quân đội nên bị bắt là xử tử tại chỗ.
Hiện đại thì nếu có ý định tái nhập ngũ sẽ xử lý khoan dung với lính đào ngũ nhưng xưa nay không có chuyện đó.
“Không cần lo lắng quá.”
Khi tôi đang trầm tư xem nên xử lý Công Tôn Toản thế nào thì Trương Giác đứng bên cạnh lên tiếng.
“Chẳng bao lâu nữa phe Công Tôn Toản sẽ xảy ra đại sự.”
“Đại sự?”
Nếu người khác nói vậy thì tôi sẽ bỏ qua nhưng vì là Trương Giác nói nên tôi chú ý.
Trương Giác là nhân vật thế nào.
Dù là chuyện quá khứ nhưng danh xưng có chữ Đại (大) gắn vào, am hiểu yêu thuật đến mức ấy.
Có nên gọi là yêu thuật hay đạo thuật thì không biết nhưng đọc thiên cơ dự đoán tương lai thì không ai sánh bằng.
“Cụ thể chuyện gì sẽ xảy ra thì không rõ nhưng hắn không cầm cự lâu được là chắc chắn.”
Tôi nghe giải thích của Trương Giác thì hỏi.
“Dù vậy nếu đại khái đoán được thì là gì?”
“Ưm….”
Nữ nhân tóc nâu như đang chọn từ ngữ thích hợp thì suy nghĩ một lát rồi lẩm bẩm.
“Chẳng bao lâu nữa sẽ có gió thổi.”
“Gió?”
Ý là có bão lớn hay sao?
Nhưng nếu bão lớn đến mức thổi bay Dịch Kinh Lâu thì chúng tôi cũng cùng tan nát.
Tôi không hiểu nên trên đầu nổi dấu hỏi nhưng Trương Giác như không thể nói thêm thì mỉm cười dịu dàng.
“Chủ công. Đã đến giờ dùng bữa rồi.”
“…Đã vậy sao?”
Mới ăn cơm xong chưa được mấy tiếng mà lại đến giờ ăn nữa?
Sau khi cơ thể bị khoét lỗ gió lùa và di chứng xuất hiện thì Trương Giác lấy danh nghĩa chịu trách nhiệm sức khỏe mà luôn ở bên tôi.
“A, và thuốc hôm nay cũng đã chuẩn bị xong nên sau khi dùng bữa thì uống là được.”
“…Biết rồi.”
Trước lời nói của nữ nhân thực chất là y quan riêng của tôi thì tôi lộ biểu cảm đau đầu.
Dù vậy cũng không thể trái lời khuyên của Trương Giác, lý do thì cực kỳ đơn giản.
Ngay khi tình trạng cơ thể tôi xấu đi dù chỉ một chút thì sẽ có vô số người trợn mắt đỏ ngầu mà giết sạch con tin đắt giá.
‘Lại gầy hơn rồi….’
‘…….’
‘Ư ư, không chịu nổi nữa. Tên Jebe hay Bebe gì đó kia phải chặt xác giết chết….’
‘Dừng lại.’
Lữ Bố ngày nào cũng kiểm tra cơ thể tôi rồi cân nặng.
Giống hệt nhân viên xã hội chăm sóc trẻ em suy dinh dưỡng.
Như Hoa Đà nói thì sụt cân hay đau bụng không rõ lý do là di chứng thật nên không thể giấu được.
Cuối cùng tôi nhân tiện vận động thì ngày nào cũng đi kiểm tra tình trạng tù binh.
‘Để xem…. Hôm nay vẫn sống tốt.’
‘…….’
Jebe là người ít nói hay sao mà ngoại trừ một lần thì chưa từng mở miệng.
Lần đó Jebe nói với tôi điều gì.
‘Nếu ngài thật sự muốn giữ mạng ta thì hãy ban hình phạt xứng đáng.’
‘Ừ?’
‘Ngay cả khi ta bắn chết con ngựa Gura (ngựa màu vàng có lông đen mọc dọc theo sống lưng) mà Đại Hãn đang cưỡi thì toàn bộ các vị tướng lĩnh đều đã định giết ta, huống hồ trong trường hợp gây ra vết thương như thế này thì sẽ thế nào chứ.’
Vị thần cung của đế quốc Mông Cổ từng đối đầu Thành Cát Tư Hãn và suýt hạ sát cô ta dùng đôi mắt trong trẻo nhìn tôi.
‘Cắt tay hay móc mắt cũng được nên hãy ban phạt cho ta.’
‘…Có cách đầu hàng nhà Hán lập công để rửa tội mà.’
‘Ta không thể phản bội Đại hãn (大汗).’
Trong Tứ Tuấn Tứ Cẩu thì nổi bật vượt trội.
Vị danh tướng của đế quốc Mông Cổ cùng Subutai quét sạch Trung Đông, châu Âu, Nga đã nhận ra tình cảnh của mình.
…Thành thật thì người khác thì thôi nhưng để trấn an bệ hạ thì phải lấy làm gương trừng phạt.
Đến giờ này chắc mọi tin tức đã truyền đến nhưng im lặng bất thường thật sự khiến tôi bận tâm.
Ầm──!
“Lang quân! Đến giờ ăn cơm rồi!”
Lúc ấy Trương Phi đá tung cửa bước vào oai phong lẫm liệt.
“Một bữa cũng không được bỏ! Mau ăn đi…. Ư a a a──!”
“…….”
Dĩ nhiên tiếng động ồn ào ấy lập tức bị Quan Vũ trừng phạt nhưng tôi xác nhận dòng chảy đã đứt thì im lặng một lát.
“…Tạm thời kết thúc hội nghị ở đây.”
Tôi đứng dậy rồi dùng giọng điềm tĩnh nói.
“Như Trương Giác vừa nhắc thì trước khi phe Công Tôn Toản xảy ra biến cố thì chờ đợi. Hiểu chứ?”
“Dạ.”
Viên Thiệu,người truyền tin về Công Tôn Toản, nghe lệnh tôi thì cung kính cúi người.
“Bản Sơ. Lúc này nên mạnh tay mới đúng chứ.”
“Im đi, Mạnh Đức.”
Tôi xác nhận Tào Tháo đúng kiểu bạn bè tiếp tục quấy rầy Viên Thiệu thì quay đầu.
“Vậy lần này món ăn là gì?”
“Muốn ăn gà mà? Nên giết luôn rồi mang đến đây!”
“…….”
Vấn đề không phải giết mà là dùng nguyên liệu đó nấu chứ.
Quan Vũ thấy phản ứng ngẩn ngơ của tôi thì khẽ thở dài rồi bước lên.
“…Như lần trước ngài nói, thần đã cho nhiều nguyên liệu cùng gà vào nồi đun với nước.”
“Vậy sao?”
Gà hầm thuốc bắc thì không từ chối được.
Tôi như chú hải ly màu hồng nào đó trong phim hoạt hình thiếu nhi mà nước miếng ứa ra rồi bước đi. [note92084]
Ăn nhiều cơm mà cũng không bị tăng cân thì liệu tôi có nên vui mừng vì điều này không nhỉ.
…Ưm, nhưng bụng mọc bánh donut thì hơi khó chịu.
Tôi nhận ánh mắt của mọi người xung quanh rồi rời khỏi hội nghị trường.

0 Bình luận