Sau khi có một cuộc trò chuyện thoạt nghe có vẻ sặc mùi sát khí với hoàng đế thì tôi vẫn không rời khỏi chỗ gần đó.
Bệ hạ vừa mới sinh con nên ít nhất hôm nay phải ở bên cạnh suốt ngày.
“Hừm…. Tị húy sao….”
Hoàng đế bệ hạ, người hầu như chưa từng từ chối ý kiến của tôi, nghe tôi nói nghĩ đến tị húy thì chìm vào suy tư.
Đúng vậy. Bệ hạ thường ngày tiếp xúc với đủ loại cao quan đại thần thì năng lực văn học chắc chắn cũng xuất chúng, hẳn biết những chữ Hán ít dùng thường ngày chứ?
“Ư bu….”
Đứa trẻ vẫn chưa đặt tên thì chẳng biết từ lúc nào đã ngừng khóc, giờ đang ngủ say sưa.
Ai bảo không phải công chúa chứ, tã lót cũng dùng loại tốt nhất.
Lụa do thợ thủ công may từng mũi từng mũi cẩn thận thì tỏa ánh sáng lộng lẫy với màu sắc đẹp đẽ.
…Dù sao hoàng thất dùng đồ tốt là chuyện đương nhiên.
Cần kiệm tiết kiệm không xấu nhưng ít nhất phải giữ tối thiểu uy nghiêm, mọi người xung quanh đều nói vậy.
Hiện tại ngay cả tôi cũng có vài món đồ xa xỉ từng cất trong kho để bán sau này giờ được trang trí khắp tư gia.
Không phải đồ xa xỉ mọc chân tự di chuyển thì chắc chắn có người ra lệnh.
Người đáng ngờ thì nhiều, muốn tìm thì không khó nhưng tôi không thấy cần thiết phải làm vậy.
Không phải trộm đồ của tôi mà chỉ trang trí nội thất thôi thì cằn nhằn làm gì.
Thành thật thì lý do cất đồ xa xỉ trong kho một nửa là vì lười sắp xếp.
“A, tên này thế nào?”
Lúc ấy bệ hạ như kết thúc mọi suy nghĩ thì dùng giọng điềm tĩnh nói.
“Trẫm cũng chỉ thoáng thấy trong sách nhưng họ Lưu (劉) có vài âm đọc hợp với chữ đó.”
“Vậy sao ạ?”
Tôi lộ biểu cảm nghi hoặc thì hoàng đế gật đầu.
“Hừm…. Chắc chắn trong đó có một chữ….”
Thiên tử (天子) ngồi trên vị trí cao quý nhất thiên hạ nên đọc vô số sách vở thì cười nói.
“Ừ. Thinh (桯) trong Án tịch thì tốt đấy.”
“Thinh (桯) trong Án tịch sao ạ?”
…Chữ này là gì nhỉ.
Tôi cố nhớ chữ Án tịch nghĩa là gì thì phải mất khá lâu mới nhớ ra.
Án tịch (案席).
Chữ này từ đầu đã cực kỳ xa lạ, nghĩa là đệm ngồi khi kê bàn dựa tường.
Khác với chữ trong Tọa Bất An Tịch (坐不安席, lòng không yên nên không ngồi yên được).
“…Khụ khụ.”
Tôi nhìn bệ hạ đang dùng ánh mắt dễ thương nhìn tôi đang rên rỉ vì không nhớ nổi một chữ rồi mở miệng.
“Vậy tên con quyết định là Lưu Thinh (劉桯) rồi ạ?”
“Ừ. Nếu là chữ này thì chắc sẽ có ít bách tính gặp phải sự bất tiện vì phong tục lâu đời nhỉ.”
Điều đó thì đúng.
Ngay cả tôi thường nhờ Gia Hủ hay tiểu mưu sĩ viết đại diện giúp đỡ mà học hỏi nhiều cũng chỉ miễn cưỡng nhớ ra chữ này.
Nghĩ đến yếu tố này thì ít nhất người chịu khổ vì tị húy sẽ ít.
Tuy nhiên có gì đó khiến tôi bận tâm nên không thể không hỏi bệ hạ.
“Nhưng bệ hạ chắc chắn ổn chứ ạ?”
“Ưm? Ý gì vậy?”
“Tên đứa trẻ sẽ dẫn dắt đất nước sau này lại là Án tịch…”
Có gì đó… ý nghĩa dùng làm tên hơi mơ hồ quá phải không.
Cảm giác cứ phản đối ý kiến bệ hạ nên tâm trạng hơi khó chịu.
Nếu người bình thường khác hành động như tôi thì bầu không khí chắc chắn lạnh băng.
Dù sao quyết định cuối cùng là bệ hạ.
Tôi chỉ đưa ý kiến với hoàng đế bệ hạ, nếu quyết định đã xuống thì tôi lặng lẽ tuân theo.
“Hừ hừ. Đúng là nỗi lo rất giống ngươi.”
Bệ hạ nghe ý kiến lo lắng của ta thì khẽ cười nói.
“Án tịch Thinh (桯) ngoài nghĩa Án tịch còn có nghĩa là cột trụ nữa.”
“…Vậy sao ạ?”
Cái này thì tôi không biết.
Ta chỉ biết cột trụ là chữ Trụ (柱) thôi.
Chữ có nghĩa trùng lặp cũng nhiều thật.
Đây cũng là dấu vết cố gắng tị húy bằng mọi cách sao.
“Sau này kế thừa vị trí của trẫm, trở thành cột trụ chống đỡ đất nước.”
Bệ hạ nói vậy rồi khẽ cười.
“Thế nào. Ngươi nhìn cũng thấy ý nghĩa tốt chứ?”
“Vâng.”
Nghe giải thích ấy thì tôi chỉ có thể cung kính đáp.
Bệ hạ dùng ngón tay chọc chọc má phúng phính của con.
“Ư e….”
“Hừ hừ. Giống phụ thân mình thật đáng yêu.”
Bệ hạ nhìn Lưu Thinh đang ngủ mà khẽ nức nở khi má bị chọc thì cười khúc khích.
…Hình như giống bệ hạ hơn tôi thì phải.
Nếu giống tôi thì theo lời bệ hạ thì đâu có ngoại hình đáng yêu thế này.
‘…Giống chủ nhân lắm.’
‘Nhìn kìa! Tư thế nhìn ta giống hệt Đinh Lăng!’
Nhưng nhớ lại dáng vẻ các nữ nhân khác từng nói thì tôi lặng lẽ thừa nhận.
Tình yêu khiến mắt con người mù lòa.
Dù đậu phụ đã dính chặt vào mắt và mọi thẩm mỹ đều điều chỉnh theo tiêu chuẩn là tôi thì tôi có phản đối cũng không thông.
Dù sao ngài ấy kiên quyết cho là đúng thì tôi biết làm gì được.
“Con gái đáng yêu của ta. Mau lớn lên khỏe mạnh nhé.”
Tôi nhìn bệ hạ chân thành chúc phúc cho con mình thì lộ biểu cảm hài lòng.
───────────
Giờ thời tiết bắt đầu lạnh hẳn thì tôi miễn cưỡng kéo cơ thể lười ra ngoài nhà để quyết định phương châm năm sau.
“Để xem nào….”
Tôi di chuyển các quân cờ trên bản đồ lớn biểu thị nhà Hán để nắm tình hình hiện tại.
Đất nước được chia lớn thành châu (州) để dễ cai trị.
Tôi nhìn đại khái vùng đất rộng lớn thường gọi là 13 châu (州) Hậu Hán.
Tư Lệ Châu, Kinh Châu, Dự Châu, Duyện Châu, Từ Châu, Ích Châu và các châu khác.
Kể cả Dương Châu, Giao Châu chiếm được trong chiến dịch lần này thì nói thiên hạ phần lớn nằm trong tay thế lực chúng tôi cũng không ngoa.
A, nhân tiện vùng Giao Chỉ thì tôi đã kiến nghị lên bệ hạ đổi tên thành Giao Châu.
Cảm giác khó chịu gì đó cuối cùng cũng biến mất.
“…….”
Giờ thế lực còn lại chỉ có Viên Thiệu ở Ký Châu và Công Tôn Toản ở U Châu.
Dù nói hai thế lực nhưng thực tế gần như một thế lực.
Công Tôn Toản từng đánh bại Thứ sử U Châu Lưu Ngu mà trở thành bá chủ Hà Bắc giờ sinh tử treo sợi chỉ.
Trong trận Giới Kiều mất gần hết đội quân đặc chủng tự hào Bạch Mã Nghĩa Tòng rồi sau đó chỉ kéo dài chiến tranh tiêu hao, cuối cùng bị Viên Thiệu dùng lượng quân áp đảo mà chiếm mất vùng đất màu mỡ Ký Châu.
Hơn nữa Công Tôn Toản hành xử bình thường cũng không tốt nên mất hết thế lực hữu hảo còn sót lại.
Hào tộc địa phương quay lưng hết, dân chúng chỉ nguyền rủa Công Tôn Toản vì đủ loại bạo chính.
Tình cảnh đến mức này thì Công Tôn Toản còn làm được gì.
Công Tôn Toản cuối cùng dồn hết sức lực xây dựng pháo đài kiên cố Dịch Kinh Lâu rồi co cụm bên trong.
Trong lúc đó vẫn không bỏ hy vọng nên gửi thư cho tôi đề nghị hợp công Viên Thiệu hai mặt trước sau…
‘Thần có kế hoạch tốt, ngài có muốn nghe không ạ?’
Tôi từ chối, ngược lại chấp nhận kế sách của Gia Cát Lượng, thông đồng với Viên Thiệu rồi đập sau lưng Công Tôn Toản.
Có ai từng nói không.
Chính vì kỳ vọng nên mới bị phản bội.
Công Tôn Toản bị phản bội đúng kỳ vọng thì sau đó co cụm trong Dịch Kinh Lâu không lộ diện.
Không, vượt qua mức không lộ diện mà còn lặp lại hành vi kỳ quái khó hiểu.
Theo tin mật thám thì không gặp bộ hạ nào, chỉ dùng thiếp thân truyền lệnh từ xa bằng giọng nói, ra lệnh đơn phương.
Tôi nhìn Công Tôn Toản theo đúng hành trình lịch sử nguyên bản thì chỉ biết cười khẩy.
Công Tôn Toản lặp lại hành vi kỳ quái thì hiện tại trong Dịch Kinh Lâu thì đào ngũ liên tục theo thời gian thực.
Không chỉ binh sĩ mà cả phó quan và tướng lĩnh phải chỉ huy họ cũng đào ngũ, nhìn vậy thì biết tình hình nghiêm trọng đến mức nào.
Hiện tại chưa có hành động gì nhưng nếu thời tiết ấm lên thì quân Viên Thiệu đào hầm chiếm Dịch Kinh Lâu là có thể dự đoán.
Mùa đông đất đóng băng nên đào xới khó khăn mà.
Tôi nhớ lại quá khứ từng nhảy như thỏ trên xẻng để miễn cưỡng đào đất rồi lắc đầu.
Dù sao nếu Công Tôn Toản bị Viên Thiệu xử lý thì còn lại chỉ một thế lực…
“Ưm.”
Làm sao hấp thu thế lực Viên Thiệu mà không xảy ra chuyện.
Nếu Viên Thiệu có khả năng phán đoán tình hình thì biết đối đầu với thế lực chúng tôi hiện tại là tự sát.
Dù sao cũng có thể như em trai cô ta là Viên Thuật mê muội quyền lực mà khiêu chiến nhưng xác suất rất thấp.
Tôi vừa nói thế lực Viên Thiệu có lợi thế nhưng chưa hoàn toàn khôi phục tổn thất từ Công Tôn Toản.
Công Tôn Toản là nhân vật nổi danh bằng cách chém giết man di ở biên cương, đầu thời kỳ quần hùng cát cứ thì quy mô chỉ đứng sau Viên Thuật.
Kẻ như vậy kháng cự tuyệt vọng suốt mấy năm thì Viên Thiệu thật sự không chịu tổn thất gì sao.
Dù xử lý Công Tôn Toản và chiếm hoàn toàn U Châu thì nếu tôi lập tức kéo quân đến thì cô ta sẽ ngẩn ngơ rồi bị đẩy lui liên tục.
Hơn nữa danh nghĩa đối đầu với tôi vốn thiếu nên trừ vài người trung thành thì tất cả sẽ quay lưng.
Đây không phải hành động của Viên Thiệu nổi danh nhờ thủ đoạn chính trị.
Ưm…. Đúng vậy.
Nên như Tào Tháo, ban chức quan cực cao rồi từ từ dụ dỗ.
Nếu theo kế hoạch của tôi thì không đổ máu mà chiếm được Hà Bắc…
“Chủ công! Có tin khẩn!”
“…Ừ?”
Khi tôi đang nghĩ vậy thì đột nhiên có sứ giả xuất hiện.
“…Có chuyện gì?”
“Vâng! Không gì khác hơn là….”
Sứ giả lập tức mở miệng đáp câu hỏi của tôi, nghe xong thì tôi không khỏi kinh ngạc.
0 Bình luận