401-500

Chương 416: Chiến dịch chinh phạt Giang Đông (10)

Chương 416: Chiến dịch chinh phạt Giang Đông (10)

Dương Châu, quận Dự Chương (揚州 豫章郡).

Trên vùng đất mà trong lịch sử nguyên bản Tôn Quyền gọi là quận Lâm Xuyên (臨川郡) thì một nữ nhân dùng giọng điềm tĩnh lẩm bẩm.

“Nhìn đâu cũng chỉ thấy rừng thôi.”

“Đúng vậy.”

Nữ nhân tóc xanh khác nhận lời ấy, Hạ Hầu Đôn thở dài thườn thượt.

“Đám Sơn Việt tộc kia rốt cuộc sống thế nào ở nơi này vậy? Có khi ngủ đắp lá cây không chừng?”

“Không phải phương pháp hoàn toàn bất khả thi.”

Khi Hạ Hầu Đôn càu nhàu thì Tào Tháo cười khẽ.

“Dù sao thì phu quân của ta cũng từng nói rồi. Nơi này hầu như chưa được khai phá là vùng đất hoang vu mà.”

Trước dáng vẻ Tào Tháo gọi chồng mình một cách yêu thương thì Hạ Hầu Đôn lộ vẻ ngẩn ngơ.

“…Giờ thì danh xưng đã hoàn toàn cố định thành cái đó rồi sao?”

“Ưm? Không phải vậy đâu.”

Trước câu hỏi của Hạ Hầu Đôn thì Tào Tháo điềm tĩnh phủ nhận.

“Chỉ là tùy theo tâm trạng của ta mà thay đổi cách gọi thôi.”

“A… Vậy sao.”

Biết rồi nhưng tính tình thật thất thường.

Nhưng dáng vẻ hiện tại này cũng đã tương đối dịu dàng rồi mới đáng kinh ngạc.

Thời Tào Tháo còn chưa kiềm chế được huyết khí thì…

Ôi. Chỉ nghĩ thôi đã thấy phát ngán.

Bề ngoài nhìn thì có vẻ điềm đạm, nhưng Hạ Hầu Đôn quá hiểu đằng sau vẻ đẹp sắc sảo ấy là một cái đầu nóng nảy và đầy cảm xúc đến mức nào nên vẫn chưa quen với diện mạo hiện tại của Tào Tháo.

Hạ Hầu Đôn hỏi Tào Tháo.

“Vậy giờ định làm gì?”

“Ưm?”

“Chúng ta đã đi sâu vào trong rồi. Không phải có kế hoạch nên mới vào đây sao?”

“A a, ý đó sao.”

Trước lời bổ sung của Hạ Hầu Đôn thì Tào Tháo gật đầu.

“Ta định tiếp xúc với thế lực từng thống trị Giang Đông cũ.”

“Nếu là đám đó thì…”

Hạ Hầu Đôn ngập ngừng cuối câu rồi chìm vào suy tư.

Nếu ký ức nàng chính xác thì hình như là nhân vật Lưu Do gì đó.

Người vừa thảo phạt Sơn Việt tộc bên trong vừa ngăn chặn xâm lược của Viên Thuật bên ngoài rất nhiệt tình làm việc của mình.

Cuối cùng vì phản bội của một tên đạo tặc mà mất bản doanh một cách oan uổng nhưng nếu hỏi Lưu Do có vô năng không thì chỉ có thể lắc đầu.

“Phía trên kia phu quân tự xử lý tốt rồi nên ta phải chịu trách nhiệm phía dưới chứ.”

Hiện tại tin tức thủ lĩnh Sơn Việt tộc là Nghiêm Bạch Hổ liên tục tấn công Đinh Lăng nhưng lần nào cũng bại trận đã đến tai Tào Tháo.

Nghiêm Bạch Hổ tự xưng Đông Ngô Đức Vương quá đáng mỗi lần bại trận đều may mắn chạy thoát…

Ừm.

‘Nếu gặp Nghiêm Bạch Hổ thì nhất định phải thả.’

Trước khi chia quân thì nhận được nội dung này từ Đại tướng quân nên Tào Tháo nghĩ hắn cố ý thả Nghiêm Bạch Hổ.

Tào Tháo cười nói.

“Thích khuất phục tâm trí nữ nhân sao. Thật là sở thích xấu xa.”

Nếu Đinh Lăng nghe được thì chắc chắn sẽ ôm đầu ngay nhưng tiếc nuối là hắn không có mặt ở đây.

Trước lời nói kỳ quặc ấy thì Hạ Hầu Đôn cũng không hiểu nên mở miệng.

“Đột nhiên nói gì vậy?”

“Chỉ là đang nghĩ về phu quân của ta thôi.”

“……??”

Nghe giải thích của Tào Tháo thì Hạ Hầu Đôn càng nghiêng đầu như không hiểu gì hơn.

“Dù sao chúng ta chỉ cần tìm đám Giang Đông đang co cụm đâu đó ở dưới kia là được đúng không?”

“Đúng vậy.”

“Tìm được rồi thì làm gì tiếp?”

“Đương nhiên rồi chứ.”

Tào Tháo vừa quan sát rừng xung quanh nắm địa hình vừa lại nhìn Hạ Hầu Đôn.

“Nằm bẹp xuống thề trung thành thì tha mạng còn nếu lộ chút dấu hiệu kỳ lạ thì chặt đầu.”

“…Khá là tàn bạo đấy.”

“Nếu trong tình huống này vẫn không từ bỏ dã tâm thì sớm muộn cũng gây vấn đề mà.”

Tào Tháo bình thường biểu cảm phong phú thường lộ cảm xúc ra ngoài nhưng đôi khi lại lộ ra dáng vẻ lạnh lùng đáng sợ.

Nếu phán đoán là nhân vật không liên quan đến mình thì dù số lượng bao nhiêu cũng không ngần ngại dính máu tay.

Điều đáng sợ hơn là dù người vô tội bị cuốn theo hành động của mình mà mất mạng thì cũng không hề cảm thấy tội lỗi.

“Hừm…”

Nhìn kìa.

Giờ cũng đang làm mặt vô cảm đến mức nổi da gà mà.

Nếu đường đi phía trước sai lầm thì sẽ khiến thiên hạ đổ máu lớn.

Tào Tháo hoàn toàn có đủ năng lực để làm vậy.

Hạ Hầu Đôn suy nghĩ một lát rồi nói với Tào Tháo.

“Cái, cái gì đó. Đừng giết quá đáng nhé. Phu quân của Tào Tháo ngươi sẽ ghét đấy.”

“…Ừ. Phải vậy thôi.”

Tào Tháo đang im lặng thì vừa nghe lời ấy thì khẽ mỉm cười.

Không khí vừa rồi hơi đóng băng lập tức tan biến nên Hạ Hầu Đôn thầm nghĩ.

‘Thật sự hiệu quả đấy.’

Đúng như lời nữ nhân say rượu suốt ngày nói.

───Chủ công có dấu hiệu đi lệch thì nhắc đến Đại tướng quân đi~

───…Trước hết uống rượu đã chứ?

───Ta chưa say đâu~ Hic!

Ai nhìn cũng thấy say nhưng nội dung nàng nói luôn trúng tim đen.

Tào Tháo kén chọn nhân tài đến mức ấy mà vẫn sủng ái nàng thì hiểu được.

───A hôm qua uống nhiều quá… Đầu… Ư ư… Ọe!

───Điên rồi! Tránh ra!

…Hành vi bình thường thì gọi là phóng đãng còn chưa đủ.

Tào Tháo trở lại dáng vẻ thường ngày vừa mơ hồ tính toán phương hướng vừa nói.

“Trước hết theo trinh sát thì gần đây có Sơn Việt tộc đóng trại…”

Không thể nghĩ nữ nhân vừa rồi tỏa ra không khí lạnh lùng kia là cùng một người.

Quả nhiên sức mạnh của tình yêu thật vĩ đại.

Hạ Hầu Đôn nghĩ sau này gặp khó khăn thì phải dùng thường xuyên.

“Tướng quân báo cáo ạ.”

“…Chuyện gì vậy?”

Tào Tháo đang không ngừng tính toán lộ trình tiến quân trong đầu thì quay đầu nhìn tướng lĩnh tiến lại gần.

Ánh mắt khá sắc bén nhưng tướng lĩnh đã theo Tào Tháo từ lâu thì hoàn toàn không sao mở miệng.

“Phía trước có nhân vật khả nghi tự xưng là tướng lĩnh của Lưu Do thì nên xử lý thế nào ạ?”

“Tướng lĩnh của Lưu Do?”

Phía trước này rõ ràng đã bị Sơn Việt tộc chiếm đóng không một kẽ hở mà?

Hạ Hầu Đôn nhớ đến điều đó thì lộ vẻ nghi hoặc.

“Đám Sơn Việt tộc kia khá quyết tâm chặn đường mà. Sao lại phá được?”

Dù Tào Tháo chạy nhanh khắp Giang Đông cũng xác nhận phòng ngự Sơn Việt tộc rất nghiêm ngặt nên đang nghỉ ngơi tạm thời.

Khi địch lộ sơ hở thì dứt khoát hành động còn khi cần thận trọng thì bảo tồn thể lực tìm sơ hở.

Tào Tháo có khả năng chỉ huy quân đội cực kỳ xuất chúng nên việc này không khó khăn.

Tào Tháo hỏi tướng lĩnh.

“Tên nhân vật ấy là gì?”

“Vâng. Rõ ràng tự xưng là Thái Sử Từ ạ.”

“Thái Sử Từ…”

Chỉ nghe thoáng qua cũng là tên mà phu quân nàng sẽ thích vì thấy ngầu.

Phu quân nàng đã qua tuổi nhi lập (而立, 30 tuổi) nhưng vẫn còn nét trẻ con.

…Cảm thấy cả nét ấy cũng đáng yêu thì nghĩa là nàng đã vượt quá cây cầu không thể quay lại rồi.

Nhưng mà chỉ cần hạnh phúc là được, có sao đâu.

Tào Tháo gật gù, ngầm cộng thêm 1 điểm thiện cảm cho người có cái tên mà phu quân nàng có thể sẽ thích.

“Ta sẽ trực tiếp xem rồi phán đoán. Đưa đến đây.”

“Tuân mệnh.”

Nhạc Tiến (樂進), người đã theo Tào Tháo từ khi khởi binh ở Duyện Châu, dùng bước chân chỉnh tề lui ra.

Hạ Hầu Đôn nhìn Nhạc Tiến rồi mở miệng.

“Hoàn toàn là thiên sinh quân nhân. Ta chưa từng thấy hắn buông lỏng bao giờ.”

“Chính vì điểm ấy mà ta trọng dụng.”

Loại nhân vật ấy ít nhất không gây vấn đề.

Nếu còn có năng lực xuất chúng thì càng tốt.

“…Nhưng dù nghĩ thế nào cũng quá nhỏ con chứ?”

“…….”

Trước lời Hạ Hầu Đôn thì Tào Tháo im lặng một lát.

Quả nhiên lúc mới nhập ngũ dù nhìn thế nào cũng không phải thể chất dùng làm võ tướng nên chuyển sang văn quan.

Nếu sau này không lập nhiều chiến công chứng minh năng lực thì giờ vẫn là quan viên chỉ sắp xếp văn thư thôi.

Tào Tháo nói.

“Đừng nói thế trước mặt hắn.”

“Biết rồi.”

Hạ Hầu Đôn cũng từng thấy dáng vẻ dũng mãnh của Nhạc Tiến trên chiến trường dù rơi vào nguy cơ tử vong cũng không lui nên không nói gì thêm.

Con người quả nhiên không thể chỉ phán đoán qua bề ngoài.

Sau khi Nhạc Tiến lui khỏi chỗ không lâu thì một nữ nhân xuất hiện trước mặt Tào Tháo.

Tóc đỏ đồng cắt ngắn và đôi mắt xanh lục.

Làn da màu mơ không hoàn toàn trắng.

Nữ nhân thoạt nhìn đã thấy đẹp đẽ vừa thấy Tào Tháo thì dùng giọng cung kính mở miệng.

“Cảm ơn đã cho phép gặp mặt. Thần tuy tài năng kém cỏi nhưng đang phụng sự Dương Châu Thứ sử, Thái Sử Tử Nghĩa (太史子義, họ và tự của Thái Sử Từ)….”

“Không tệ.”

“…Vâng?”

Trước khi tự giới thiệu xong thì Tào Tháo đã mở miệng nên Thái Sử Từ lộ vẻ ngẩn ngơ.

“Tự nói một mình thôi. Đừng bận tâm.”

“A. Vậy, vậy sao ạ.”

Trước giải thích của Tào Tháo thì Thái Sử Từ tạm thời chấp nhận nhưng không giấu nổi vẻ ngẩn ngơ.

Dù Thái Sử Từ thế nào thì Tào Tháo vẫn đang cười.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!