401-500

Chương 466: Đụng độ (3)

Chương 466: Đụng độ (3)

Sau khi tiền chiến với đế quốc Mông Cổ kết thúc thì đương nhiên chiến đấu vẫn xảy ra liên tiếp.

“Đám đó lại đến rồi! Không biết chán sao?!”

Chúng phái tiểu đội tấn công không phân ngày đêm.

“Tập kích, tập kích! Địch tập kích đường tiếp tế của quân ta!”

Chúng lợi dụng khả năng cơ động vượt trội để đột kích các khu vực cực kỳ quan trọng với quân ta.

Đặc biệt khi đường tiếp tế bị tấn công thì chỉ cần sơ sẩy một chút cũng có thể dẫn đến tổn thất rất lớn nhưng…

“Nếu không chuẩn bị trước cho tình huống như vậy thì sao có thể gọi là mưu sĩ được?”

Tiểu mưu sĩ cầm quạt lông trắng thì mỉm cười điềm tĩnh như đã dự đoán hết mọi chuyện rồi chuẩn bị biện pháp đối phó.

Thành thật thì tôi còn lo không biết đối phó thế nào với man di tấn công cướp bóc trên bình nguyên…

“Tập kích──!! Toàn quân di chuyển theo huấn luyện──!!”

Tướng lĩnh và phó quan dẫn dắt đội tiếp tế vừa phát hiện man di thì lập tức dùng hết sức lật tung xe kéo theo mình.

Nghĩ bình thường thì lật xe thì vật tư trên xe phải rơi vãi tứ tung chứ.

Nhưng thứ rơi ra từ xe lật không phải vật tư mà là thứ hoàn toàn ngoài dự đoán.

“…Đá?”

Chỉ nghe tên thôi đã cảm nhận được trọng lượng kinh khủng.

Hóa ra ngựa và bò kéo nhiều đến mức ấy là vì lý do này.

Ầm ầm──!

Những tảng đá nhô ra từ xe bị phá hủy nửa vời tự nhiên tạo thành bức tường.

“Nỗ binh (弩兵), chuẩn bị tên──!!”

Binh sĩ xác nhận điều đó thì lập tức chuẩn bị nỏ sắt, ẩn thân sau xe lật.

Nghĩa là trong chớp mắt tạo ra hàng rào.

“Bắn──!!”

Khi chỉ huy ra lệnh thì quân ta bắn tên vào man di đang lộ vẻ bối rối.

Phập phập phập──!

Vũ khí xuyên thủng cả giáp nhẹ nên phát ra âm thanh bất thường.

“Ư a!”

“Khục!”

Quân Mông Cổ vốn mặc giáp nhẹ thì làm sao chịu nổi.

“Đám ngu ngốc này! Đứng ngẩn ra đấy làm gì! Mau bắn trả!”

“Vâng, vâng!”

Khi phó quan quát lớn thì man di vội vàng lắp tên vào dây cung tấn công quân ta.

Ting ting ting!

Nhưng quân ta ẩn sau vật che chắn thì làm sao bị thương.

Phần lớn tên trúng đá bật ra, dù có vài mũi tránh được đá thì cũng bị xe chặn lại nên man di cực kỳ bối rối.

Phập phập phập──!

Trong lúc đó nỏ đã lên đạn lại bắn thêm một đợt khiến quân Mông Cổ chịu tổn thất lớn.

Tấn công của chúng bị vật che chắn chặn, địch thì ẩn sau vật che chắn bắn tên không ngừng.

Từ xa thì không có cách nào nên giờ chỉ còn cận chiến…

Dù vậy lao vào vật che chắn kia là hành động điên rồ.

Nửa đạo quân chắc chắn sẽ trúng tên khi lao tới, nửa còn lại sẽ bị thương bởi giáo của bộ binh đang lăm le bảo vệ cung thủ.

“…Chậc, rút lui!”

Một thành viên Tứ Tuấn Tứ Cẩu (四駿四狗) đã lộ diện để tập kích đường tiếp tế.

Hắn chậc lưỡi một cái rồi thu thập quân Mông Cổ đang hoảng loạn rút khỏi chiến trường.

Tôi tình cờ ở gần đó nên đến hỗ trợ đội quân tiếp tế, chứng kiến tình hình thì gật đầu.

Đội tiếp tế kéo dài tự nhiên dễ bị tập kích nhưng tiểu mưu sĩ của chúng ta không chỉ dùng xe xung quanh để kéo dài thời gian mà còn khiến chúng phải rút lui hoàn toàn.

Có thể gọi đây là sự chuyển hướng tư duy.

Vì bị vướng vào suy nghĩ phải bảo vệ xe tiếp tế nên người khác không nghĩ ra nhưng Gia Cát Lượng nhẹ nhàng nghĩ đến.

Giống như câu chuyện quả trứng của Columbus, không có gì to tát nhưng ý tưởng độc đáo giải quyết vấn đề.

“…Nhưng đám đó thì xử lý thế nào?”

“A, ý là xe bị phá hủy ạ?”

Khi tôi chỉ vào xe tan nát hỏi thì Gia Cát Lượng mỉm cười nhẹ nhàng đáp.

“Vì là đường tiếp tế sẽ dùng thường xuyên nên dự định để nguyên như vậy.”

“Vậy sao?”

“Vâng. Sau khi chiến đấu kết thúc thì phải dọn dẹp thôi ạ.”

Dù sao vật tư dồi dào nên xe thì làm lại nhanh chóng, không sao cả.

Cứ mỗi lần kẻ địch nhắm vào tiếp tế và tấn công thì hàng rào chắn sẽ ngày càng tăng lên và sẽ phát sinh một tình huống kỳ lạ là tuyến đường tiếp tế trái lại càng trở nên kiên cố hơn.

Dù có dọn xe đi thì đá vẫn vững vàng ở đó khiến man di đau đầu.

“…….”

Tôi nhìn binh sĩ chết với khuôn mặt tím tái vì nghĩ sau này phải di chuyển đá mà tràn đầy hứng khởi.

Ban đầu Viên Thiệu nói sẽ tự mình phòng thủ đường tiếp tế nhưng khoảnh khắc trận Quan Độ lướt qua đầu tôi thì lắc đầu, bảo chỉ hỗ trợ vật tư từ Ký Châu.

Liên hệ Viên Thiệu với tiếp tế thì chỉ nghĩ đến điều không hay.

Dù lý do gì thì Viên Thiệu bị Tào Tháo cướp kho tiếp tế rồi bại trận là sự thật.

Khi tôi nói sẽ tự chịu trách nhiệm đường tiếp tế thì Viên Thiệu điềm tĩnh đồng ý, cùng tôi ở tiền tuyến tiêu hao với quân Mông Cổ.

Người đảm nhận tiếp tế chính là Gia Cát Lượng, Gia Cát Lượng không phụ lòng kỳ vọng của tôi mà mỗi khi quân Mông Cổ tập kích đều liên tục đánh lui.

…Đây là Bát Trận Đồ (八陣圖) gì đó sao?

Hiện đại không còn tài liệu cụ thể nên học giả cũng chỉ đoán mò công dụng của trận pháp này.

Tôi thật sự tò mò bên trong Thạch Binh Bát Trận mà Gia Cát Lượng sau này dựng lên sẽ thế nào.

Quân Mông Cổ không có đường tiếp tế đáng kể.

Ngay từ đầu chúng chỉ cần vài miếng thịt cừu khô và chút sữa ngựa là xong bữa một ngày, vũ khí chiến đấu thực thụ.

Quân đội mà không cần đường tiếp tế tồn tại thì đồng nghĩa một điểm yếu đã biến mất.

Không phải vô cớ mà chúng chinh phục và tàn sát thế giới.

Dù sao việc gây tổn thất ngược lại và đánh lui đế quốc Mông Cổ là tin đáng mừng nhưng vấn đề thực sự thì nằm ở chỗ khác.

“…Lạnh quá.”

Chiến đấu giữa mùa đông nên tiêu hao thể lực không đùa được.

Da thịt tê buốt, từng khớp xương kêu răng rắc, nỗi đau chỉ người trải qua mới hiểu.

Đây cũng là đặc sản của đế quốc Mông Cổ.

Liên tục dồn ép địch khiến thể lực hao mòn, rồi quét sạch kẻ đã suy yếu.

Rõ ràng quân Mông Cổ lang thang khắp nơi phải mệt trước mới đúng nhưng chúng lại tràn đầy sức sống một cách kỳ lạ.

…Thực tế suy nghĩ điềm tĩnh thì không có gì lạ.

Cuộc sống hàng ngày của chúng chính là hành quân mùa đông.

Sống du mục ở vùng nhiệt độ cơ bản âm độ thì đó chẳng phải huấn luyện khắc nghiệt sao.

Dù vậy thì ngay cả Mông Cổ cũng cực kỳ yếu trước khí hậu miền nam Việt Nam nhưng hiện tại nơi đây không phải Việt Nam.

“Chủ công, chúng ta chủ động tấn công trước thì sao ạ?”

“Tấn công trước?”

Tôi lắc đầu trước ý kiến của phó quan.

“Chúng sẽ không đối đầu mà chạy mất.”

Chúng là dân tộc cả ngày cảnh giới bộ lạc thù địch hay mãnh thú tiếp cận trên bình nguyên rộng lớn.

Nghĩa là cực kỳ coi trọng trinh sát và cảnh giới, điều này mang lại lợi thế rất lớn trong chiến tranh.

Kẻ sơ hở cảnh giới xung quanh thì đã chết hết trong cuộc chiến thống nhất rồi.

“Dù vậy nếu đuổi theo quá mức thì sẽ rơi vào bẫy.”

Kỵ binh nhanh, bộ binh chậm.

Lời đương nhiên nhưng khi chiến đấu kịch liệt thì vì công danh mà mắt mờ đi, dễ quên mất sự thật này.

Khi kỵ binh đuổi theo quân chạy trốn quá mức thì sẽ bị tiêu diệt từng bộ phận.

Cách chúng tôi ứng phó đế quốc Mông Cổ chỉ có một.

Cầm cự, cầm cự, khi chúng tổng công kích thì ngược lại đánh bại.

“Đặt kẻ địch không biết khi nào tấn công trước mắt mà chỉ cầm cự thì bực bội cũng dễ hiểu.”

“…….”

“Nhưng hãy nhớ đó chính là điều chúng nhắm đến.”

Khi tôi giải thích như vậy trong hội nghị chiến lược thì các tướng lĩnh đều cung kính như đã hiểu.

“Lần trước cũng vậy sao đột nhiên lại thành người khác thế nhỉ?”

“A, không phải. Chủ công vốn là người thông minh mà…”

Tư Mã Ý thì dùng giọng thấp thì thầm như thật sự bất ngờ, Bàng Thống nghe vậy thì giật mình cố gắng biện hộ cho tôi hết mức.

Nhận thức về tôi rốt cuộc đã rơi xuống mức nào.

‘Ưm…. Câu này nên đơn giản đổi thành ngự lộ (御路, đường vua đi) thì tốt hơn.’

‘Ngự lộ (御路)? Là gì vậy?’

‘…….’

…Nghĩ kỹ thì cũng có lý do.

Dù không cố tình khoe khoang nhưng người xung quanh có lẽ nhìn tôi như kẻ vô học, viết văn cũng phải nhờ người khác giúp đỡ vì không biết một chữ.

Nếu quy đổi năng lực của tôi thành game thì trí lực chắc khoảng 50 là cùng.

“Không sao đâu, chủ nhân.”

“…Ừ?”

“Chỉ cần hiểu là được chứ ạ?”

…Loại an ủi này khiến ta càng thảm hại hơn thì em có biết không.

Tôi nhìn dáng vẻ Tư Dữ vốn đã xây tường với việc học hành trong lịch sử nguyên bản rồi kéo mạnh má em ấy.

“……?”

Tư Dữ thì lộ vẻ không hiểu tại sao tôi lại làm vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!