Dịch Kinh Lâu đúng như nghĩa đen đã bị chiếm lĩnh chỉ trong chớp mắt.
Thật sự không có chút kháng cự đáng kể nào mà thắng lợi nên ngay cả tôi cũng ngẩn ngơ.
“…….”
Đặc biệt là Viên Thiệu đã đấu đá với Công Tôn Toản suốt thời gian dài hơn vài năm thì lộ biểu cảm không thể diễn tả nổi.
Tôi nhìn về phía tháp canh cao nhất ở bên trong Dịch Kinh Lâu.
Kế hoạch của Công Tôn Toản hẳn là từ nơi ấy phát hiện động tĩnh khả nghi rồi tự mình trực tiếp chỉ huy đội quân….
Thật sự im lặng đến mức kỳ lạ.
Nếu nghĩ đến lịch sử nguyên bản thì Công Tôn Toản đáng lẽ ra phải giết chết gia đình mình, phóng hỏa tháp canh và tự sát đồng thời với việc Dịch Kinh Lâu bị thất thủ.
Nhưng hiện tại ngay cả dấu hiệu ấy cũng không thấy nên chắc chắn có chuyện gì đó xảy ra với Công Tôn Toản.
Điều này có thể biết rõ khi nhìn đám địch dù quân ta ùn ùn kéo đến mà vẫn lúng túng không biết làm gì.
Thông thường khi địch xông vào thì chỉ huy tối cao phải quyết định kháng cự hay hàng phục rồi ra lệnh nhưng không có chỉ thị từ trên xuống nên cấp dưới hoang mang rồi hàng phục.
“Đã chống cự nhiệt tình đến thế mà sụp đổ nhanh đến mức nhạt nhẽo…”
Lữ Bố, người từ khi tôi bị thương chưa từng rời khỏi bên cạnh, thì lộ biểu cảm hơi chán nản.
Tôi nhìn cô ấy rồi trêu đùa nói.
“Ừ. Lữ Bố cũng thỉnh thoảng lộ dáng vẻ như vậy.”
“Ừ? Ý đó là sao….”
Lữ Bố nghe lời tôi thì nghiêng đầu, rồi sau đó như hiểu hết mọi chuyện thì mặt đỏ bừng.
“Không hiểu sao? Ngươi trên giường cũng cố gắng chống cự nhiệt tình…”
“Im, im đi!!”
Khi tôi hơi quấy rối tình dục thì Lữ Bố lớn tiếng hét rồi bịt miệng tôi.
“Đừng có suốt ngày dụ dỗ người khác!”
“…….”
“Phải giữ gìn! Giữ gìn cho tử tế!”
Không, lý do giận là vì cái đó sao?
Không phải giận vì bị quấy rối tình dục mà giận vì không giữ gìn thân thể…
Cảm giác có gì đó lệch lạc nghiêm trọng.
“…….”
Ngay cả Tư Dữ cũng gửi đến tôi ánh mắt khó hiểu thì lúc ấy cờ của Công Tôn Toản đang tung bay giữa pháo đài hoàn toàn ngã xuống.
Khoảnh khắc báo hiệu chủ nhân của Dịch Kinh Lâu đã hoàn toàn thay đổi.
“Chủ công.”
“Ừ?”
Tôi quay đầu theo tiếng gọi thì Chu Du vẫn giữ vẻ ngoài đẹp đẽ đang đứng đó.
Chu Du dùng giọng cố gắng điềm tĩnh báo cáo.
“Dịch Kinh Lâu đã bị quân ta chiếm lĩnh hoàn toàn, binh sĩ đang lục soát pháo đài để ổn định trị an.”
“Vậy sao?”
Khi tin binh sĩ dưới sự chỉ huy của tướng lĩnh quân ta đang kiểm soát khắp nơi trong Dịch Kinh Lâu truyền đến thì tôi gật đầu.
“Chỉ hỏi phòng trường hợp thôi, không có binh sĩ nào cướp bóc dân chúng chứ?”
“Dạ. Đã nghiêm khắc kiểm soát các đội.”
Thật may mắn.
Dù sao dân chúng bị Công Tôn Toản ép buộc kéo đến chịu đủ loại khổ cực thì không có lý do gì đối xử tàn nhẫn với họ.
Công Tôn Toản tên này để xây một Dịch Kinh Lâu đã kéo gần hết dân chúng U Châu đi lao dịch cưỡng bức.
Trong quá trình ấy có bao nhiêu người chết thì không ai tưởng tượng nổi.
Nếu để thời gian thi công thoải mái và chú ý an toàn thì đã không xảy ra chuyện này nhưng Công Tôn Toản đâu phải loại người như vậy.
Càng ép người lao động thì thời gian thi công càng rút ngắn nên hắn hớn hở như Tần Thủy Hoàng mà càng quất roi mạnh hơn là chắc chắn.
Tôi bỏ mặc Tôn Sách đang cùng Tôn Kiên điên cuồng rồi hỏi Chu Du vừa trở về.
“Công Tôn Toản thế nào rồi?”
“…….”
Có thể nói đây là câu hỏi quan trọng nhất trong tình hình hiện tại.
Công Tôn Toản tên này rốt cuộc gặp chuyện gì mà ngay cả khi pháo đài bị tấn công cũng im hơi lặng tiếng.
“Đã chết rồi sao?”
“Không phải ạ.”
Chu Du nhận câu hỏi của tôi thì dùng giọng đẹp đẽ đáp.
“Không mất mạng nhưng… nói đúng nghĩa thì chỉ còn hơi thở thôi thì đúng hơn.”
“Ưm?”
Ý gì vậy.
Thật sự chỉ còn sống sót thôi sao?
Khi tôi lộ biểu cảm nghi hoặc thì Chu Du cung kính hành lễ.
“Thần tuy không am hiểu y thuật nên không thể nói chi tiết về tình trạng Công Tôn Toản nhưng theo kinh nghiệm của thần từ trước đến nay…”
Chu Du nói đến đó thì ngậm miệng một lát rồi nhìn tôi.
“Hắn có ánh mắt đờ đẫn giống hệt đám lang thang ở khu ổ chuột.”
“…….”
Công Tôn Toản tỉnh ngộ và phá bỏ cuộc sống ẩn cư thì tin tức truyền đến cách đây chưa đầy hai tháng, vậy mà tên này đã không chịu nổi lại dấn thân vào thứ gì đó.
Tôi trầm tư một lát suy nghĩ xem nên xử lý thế nào rồi khó khăn mở miệng.
“…Trước hết phải trực tiếp quan sát rồi phán đoán. Ta sẽ di chuyển.”
“Dạ. Thần sẽ theo sau.”
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà lại giống hệt đám lang thang ở khu ổ chuột.
Dù cái khác không biết nhưng kích thích sự hiếu kỳ thì nhân vật này giỏi thật.
──────────
Công Tôn Toản đúng như mọi người dự đoán đang ở trong vọng lâu cao tới 20m.
Nói cụ thể hơn thì đang ở trên lầu cao được xây trên vọng lâu ấy.
Nhưng… dáng vẻ Công Tôn Toản ở đó thì phải nói sao đây.
“Grừ… Khục….”
“…Thật sự không tỉnh táo nổi.”
Ai nhìn cũng biết không bình thường.
Bọt mép sùi ra.
Cơ thể không ngừng co giật.
Sắc mặt tối sầm, hốc mắt trũng sâu hốc hác.
Tôi thường không dùng biểu đạt như vậy nhưng dáng vẻ Công Tôn Toản hiện tại giống hệt kẻ nghiện ma túy mà mọi người thường nghĩ đến.
“Ngươi, ngươi là…”
Công Tôn Toản bị trói chặt toàn thân rồi bị bắt sống thì dùng đôi mắt đờ đẫn không tiêu điểm nhìn tôi.
Tôi dùng giọng hơi kinh ngạc nói.
“Sao vậy. Ngươi nhận ra ta là ai sao?”
Nhìn vẻ ngoài thì giống kẻ nghiện đến mức không nghĩ được gì ngoài thuốc.
Khác hẳn dự đoán của tôi là hắn vừa thấy tôi sẽ lập tức nắm bắt tình hình rồi nổi giận thì Công Tôn Toản lại lộ phản ứng thật sự ngoài dự đoán.
“Hì hì… Hì hì hì!”
Bắt đầu cười như kẻ mất trí vì điều gì đó.
À không, thay vì nói giống một kẻ mất trí thì nói hắn ta thực sự là một kẻ mất trí thì đúng hơn.
Khi mọi người xung quanh nhăn mặt trước dáng vẻ Công Tôn Toản rõ ràng bất thường thì hắn lẩm bẩm.
“Ngươi là kẻ đáng thương.”
“……Ừ?”
Nghe lời kỳ quái của Công Tôn Toản thì tôi hơi ngẩn người.
Đột nhiên nói cái gì vậy.
Nếu nói về đáng thương thì giờ ngươi còn đáng thương hơn ta.
Khi tôi lộ thái độ muốn nghe thì các tướng lĩnh xung quanh dù nhăn mặt vẫn im lặng giữ vị trí.
Lời Công Tôn Toản tiếp tục.
“Ta đã trải qua chuyện mà ngươi thậm chí không thể tưởng tượng nổi.”
“…Chuyện gì vậy?”
Để nghe thử xem.
Khi tôi hỏi lại thì Công Tôn Toản như chờ sẵn thì nở nụ cười tràn đầy hoan hỉ mà hét lớn.
“Hì hì, đừng kinh ngạc! Ta đã được thần tiên chọn lựa và đạt được bất lão trường sinh!”
“A… Vậy sao.”
Đúng là điên rồi.
Tôi nhìn Công Tôn Toản đã hoàn toàn mất trí thì lộ biểu cảm đáng thương.
Bất lão trường sinh (不老長生).
Từ mà ai cũng từng nghe qua ít nhất một lần.
Thành ngữ nghĩa là không già và sống lâu.
Không chỉ đơn thuần là trẻ mãi không già mà thật sự sống mãi không già.
Tiến thêm một bước nữa thì là bất lão bất tử (不老不死), không già cũng không chết…
Cái này thì quá nổi tiếng.
Tần Thủy Hoàng tìm trường sinh dược mà làm đủ trò lố bịch, uống ừng ực thủy ngân để sống lâu nhưng cuối cùng chưa quá nửa trăm tuổi đã chết là chuyện ai biết cũng biết.
Tôi nói với Công Tôn Toản vẫn đang cười kỳ quái.
“Ừ. Dù ngươi có thật sự đạt bất lão trường sinh hay không thì để sau, thần tiên ngươi nói rốt cuộc là ai?”
“Ha ha ha! Ngươi cũng muốn bất lão trường sinh sao!”
Công Tôn Toản như hiểu sai ý câu hỏi của tôi thì cười lớn đầy sức sống.
Không, ta chỉ tò mò kẻ lừa đảo nào đã lừa tên này thôi…
Dù giờ tôi nói gì thì Công Tôn Toản đang bị nhốt trong thế giới của riêng mình cũng không nghe thấu.
“Nghe rồi đừng kinh ngạc!”
Công Tôn Toản như fan cuồng lần đầu gặp thần tượng mà hét lớn đầy nhiệt huyết.
“Ta đã gặp Liệt Tử (列子)!”
“Liệt Tử (列子)?”
Tôi suy nghĩ một lát về Liệt Tử là ai rồi muộn màng nhớ ra.
Cái gì nhỉ.
Cùng với Lão Tử (老子), Trang Tử (莊子) được xưng tụng là danh gia tư tưởng của Đạo gia (道家) phải không?
…Thành thật thì so với hai người kia thì ít nổi tiếng hơn.
Nếu không sinh ra ở thế giới này và nghe đám tiên sinh xung quanh bàn luận tỉ mỉ thì tôi cũng không biết tồn tại của nhân vật này.
Dù sao cũng là tên tuổi lớn của Đạo gia (道家), nền tảng cho tư tưởng thần tiên sau này, nên một số dân chúng tin chắc ông đã thành thần tiên.
Lão Tử được gọi bằng danh xưng mỹ miều Thái Thượng Lão Quân (太上老君), Trang Tử được gọi là Nam Hoa Lão Tiên (南華老仙).
Nam Hoa Lão Tiên chính là người đưa Thái Bình Yếu Thuật cho Trương Giác.
Nhưng Liệt Tử thì không có danh xưng nào ấn tượng.
Tại sao vậy.
Đây chính là sự khác biệt về độ nổi tiếng sao.
“Ha ha! Thế nào! Nếu ngươi cũng muốn bất lão trường sinh thì hãy đối đãi hậu hĩnh với ta…!”
Tôi bỏ qua lời Công Tôn Toản đang hét lớn mà rơi vào suy tư.
Thần tiên sao…
Dù sao thì tôi tin là không có duyên với tôi.
0 Bình luận