401-500

Chương 451: Trở lại (3)

Chương 451: Trở lại (3)

“Ư ưng…. Ưm…?”

Đêm đen như mực được ánh trăng soi sáng đã lặn.

Và mặt trời lại mọc lên vào buổi sáng.

“Mình ngủ từ khi nào…. Á!”

Gia Cát Lượng từ từ ngồi dậy từ tư thế nằm.

Nàng dùng biểu cảm chưa tỉnh ngủ nhìn quanh.

Rồi đột nhiên tỉnh táo.

‘Nhắc, nhắc mới nhớ rõ ràng hôm qua….’

Gia Cát Lượng ôm mặt.

Rồi nhớ lại quá khứ.

───Ta đã bảo nghỉ ngơi mà?

───Không được rồi.

Ngươi từ hôm nay bắt đầu tạm thời nghỉ phép bắt buộc.

Dù biểu cảm tinh nghịch nhưng giọng nói phát ra thì nghiêm túc.

Gia Cát Lượng nhìn chủ công mình thì biết được ngài ấy thật sự nghiêm túc.

Thế rồi bản thân bị cưỡng ép nhấc bổng lên và được đặt nằm xuống chăn, và vừa tỏ vẻ hơi khó xử thì….

…Từ đó ký ức đứt đoạn.

“Ư, ư a a…”

Nhớ lại hôm qua đã xảy ra chuyện gì thì Gia Cát Lượng khác hẳn vẻ thường ngày mà cực kỳ hoảng loạn.

Gia Cát Lượng vừa lẩm bẩm những lời như 'Sao mình lại có thể cho thấy bộ dạng như thế….' hay 'Giống hệt như một đứa trẻ….' đã muộn màng ngẩng phắt đầu lên.

‘Dù, dù sao cũng phải bắt đầu công việc hôm nay thôi.’

Thời khắc mặt trời dần mọc soi sáng ấm áp đại địa.

Gia Cát Lượng người nhận ra một ngày mới đã bắt đầu đã nâng cơ thể lên và dọn dẹp chỗ ngủ cẩn thận.

Chủ công đã ngồi cạnh suốt đêm nhìn nàng chằm chằm thì hiện tại không thấy bóng dáng đâu.

Chắc chắn xác nhận nàng đã ngủ say rồi lặng lẽ rời đi.

‘…….’

Mặc dù là một hành động đột ngột nhưng trước tấm lòng ấm áp chứa đựng trong đó Gia Cát Lượng đã khẽ mỉm cười.

Gia Cát Lượng chuẩn bị xong xuôi rồi bước ra ngoài phòng thì nhìn thấy cảnh tượng khá bối rối.

“Quân sư đã tỉnh rồi ạ.”

“…?”

Võ tướng tóc xanh mặc giáp bạc.

Vị võ tướng xinh đẹp hiện đang hoạt động với tư cách là bộ khúc của Đại tướng quân và chịu trách nhiệm bảo vệ an toàn cho ngài ấy đang đứng trước cửa phòng của Gia Cát Lượng.

“…Triệu Công (趙公) sao lại ở đây…?”

“Là lệnh của chủ công.”

Triệu Vân với ánh mắt điềm tĩnh và lý trí vô cùng ấn tượng giải thích bằng biểu cảm thản nhiên.

“Ngài bảo tạm thời hộ vệ quân sư ạ.”

“…….”

Gia Cát Lượng sau khi nghe lời giải thích của Triệu Vân đã nhận ra tình huống hiện tại của bản thân là như thế nào

‘Tạm thời ngươi nghỉ phép bắt buộc.’

…Chủ công đã quyết tâm triệt để.

Vì Đại tướng quân vốn là người chắc chắn sẽ giữ lời nói mà mình đã thốt ra nên cũng không có gì kỳ lạ.

“Thần sẽ theo sau quân sư. Xin cứ thoải mái di chuyển ạ.”

“…Vâng.”

Tướng lĩnh đã một mình xuyên thủng vòng vây của hàng chục man di hộ vệ cho Thiền Vu Hung Nô ở Tinh Châu và mang về chiến thắng cho đến tận cuối cùng.

So với tiểu mưu sĩ tóc tím ngày ngày nghiến răng thì Gia Cát Lượng thân thể không có tài năng đặc biệt không có khả năng lén lút đánh bài chuồn võ tướng xuất sắc thế này.

“…….”

Nếu nhìn vào ánh mắt đầy tính thấu hiểu đó thì nói dối cũng sẽ không thông đâu nhỉ.

Nhưng Gia Cát Lượng đã nghĩ.

‘…Dù sao cũng thử di chuyển xem sao.’

Di chuyển nhanh nhẹn để cắt đuôi cũng không thể, và nói dối để đánh lừa rồi cắt đuôi cũng không thể thế nhưng biết đâu được chứ.

Đại tướng quân thật sự lo lắng cho an nguy thân thể nàng nên chỉ giao nhiệm vụ hộ vệ mà thôi.

Gia Cát Lượng kết thúc phán đoán tình huống rồi chậm rãi bước chân đến đích đến.

──────────

Gia Cát Lượng sau khi di chuyển bước chân cuối cùng đã đến được quan phủ.

Nơi bản thân thường xử lý nghiệp vụ, và xét ở một góc độ nào đó thì đây là tòa nhà còn quen thuộc hơn cả nhà riêng.

‘…Thật sự chỉ vì hộ vệ mình thôi sao?’

Trước bộ dạng của Triệu Vân không hề ngăn cản dù bản thân đã bước vào nơi làm việc Gia Cát Lượng đã hơi liếc nhìn nàng ấy.

‘Nếu vậy thì may mắn nhưng.’

Khi Gia Cát Lượng để lộ diện mạo bằng biểu cảm vô cùng quen thuộc thì một ai đó vốn dĩ đang xử lý công việc ở quan phủ đã ngẩng đầu lên.

“Ơ? Sao ngươi lại ở đây?”

Trước câu hỏi của quân sư người vốn dĩ có mối quan hệ không tốt đẹp cho lắm với mình Gia Cát Lượng đã hỏi lại.

“…Ý gì vậy?”

“Ý là người đáng ghét đích thân đến nói rằng ngươi sẽ nghỉ vài ngày…”

Tư Mã Ý đang tiếp lời bằng giọng điệu giống như thể không có gì là khó hiểu nhìn Triệu Vân đang yên vị ở gần Gia Cát Lượng và cười khẩy một cái.

“A ha. Đại khái hiểu rồi.”

“…?”

“Vì thế nên bảo làm việc vừa phải thôi mà?”

Thái độ như đang cười nhạo nàng khiến khóe mắt Gia Cát Lượng giật giật.

Nữ nhân đáng ghét đó thoạt nhìn cũng không có vẻ gì là sẽ trả lời câu hỏi của mình nên Gia Cát Lượng đã quay đầu đi.

“Bàng Thống.”

“Ư ưng?!”

Tiểu mưu sĩ nhỏ bé thường ngày nhìn dò xét xung quanh thì giật mình run rẩy mà đáp.

“…Sao vậy?”

“Lời ai đó gần đây nói có phải sự thật không?”

“Ư, ừ!”

Bàng Thống bị kẹp giữa Tư Mã Ý đang công khai mỉa mai Gia Cát Lượng và Gia Cát Lượng phớt lờ điều đó một cách điềm nhiên đã nhanh nhẹn gật gật đầu.

“Chủ công bảo các hạ sẽ nghỉ tạm thời nên đừng thấy lạ…”

“Vậy sao.”

Gia Cát Lượng nghe đến đó đứng suy nghĩ điều gì đó tại chỗ trong chốc lát rồi tiến về phía những trúc giản đang chất đống trên bàn làm việc.

“…….”

Và Gia Cát Lượng vừa lộ hành động ấy thì Triệu Vân bảo hộ vệ nàng lập tức chắn trước mặt Gia Cát Lượng.

Trái, rồi phải.

Gia Cát Lượng đã thử xoay chuyển hướng này hướng kia và định tiến về phía chỗ ngồi của mình nhưng Triệu Vân đã liên tục cản đường nàng ấy bằng những chuyển động mềm mại như nước chảy.

Gia Cát Lượng đã đoán đại khái nhưng hoạt động thân thể không có tài năng đặc biệt nên không thể vượt qua Triệu Vân được.

“…….”

“…….”

Gia Cát Lượng ngẩng đầu nhìn Triệu Vân cao hơn mình.

Đôi mắt xanh gợi nhớ trời và biển.

Khi ánh mắt không thể đọc được tâm tư ấy nhìn nàng thì Gia Cát Lượng mở miệng.

“…Là lệnh của chủ công sao?”

“Vâng.”

Triệu Vân dùng dáng vẻ mẫu mực của quân nhân đáp câu hỏi.

“Ngài bảo cứ để quân sư hành động theo ý muốn nhưng nếu có hành động cản trở nghỉ ngơi thì ngăn lại ạ.”

“…Hà.”

Quả nhiên đã quyết tâm triệt để.

Tư Mã Ý đang quan sát cảnh ấy thì vẫy tay nói.

“Hiểu rồi thì mau ra ngoài đi? Cản trở việc chúng ta làm đấy.”

“Đúng, đúng vậy. Nhân cơ hội này nghỉ ngơi cho kỹ đi.”

Bàng Thống dùng giọng ấp úng tiếp lời.

“Thành thật thì… Lo lắng lắm.”

Thiếu nữ thường ngại gặp người nhưng khi thể hiện ý kiến thì chủ động nhìn thẳng Gia Cát Lượng.

“…….”

“…Tại hạ nói vậy không làm các hạ phật ý chứ?”

…Khi nàng im lặng thì lập tức ấp úng nhìn dò xét cũng giống hệt bình thường.

Gia Cát Lượng nhìn dáng vẻ ấy thì khẽ cười.

“Làm gì có chuyện đó chứ. Cảm tạ sự lo lắng.”

──────────

Gia Cát Lượng nhận sự tiễn đưa của thân hữu rồi rời khỏi quan sảnh thì trầm ngâm suy nghĩ một lát.

Lý do đơn giản.

‘Chủ công bảo nghỉ ngơi nhưng….’

…Phải nghỉ ngơi thế nào đây?

Đúng là thiếu nữ thường ngày không chăm sóc bản thân mà lao vào công việc nên nảy sinh nỗi lo buồn cười.

Quân sư tóc bạc quay đầu nhìn Triệu Vân vẫn theo sau mình từ nãy giờ.

“…….”

Nhìn biểu cảm lạnh lùng ấy thì biết sẽ không trả lời được nỗi lo hiện tại của nàng.

Thông thường võ tướng thích vận động thân thể thì khi nghỉ ngơi cũng luyện tập với các tướng khác ở thao trường hoặc tự rèn luyện ở nơi vắng người nên không giúp được gì nhiều.

Nếu cố theo kịp những người vượt qua giới hạn con người thì nàng chắc chắn sẽ trở thành thứ gì đó giống thi thể.

Đó không phải nghỉ ngơi mà là huấn luyện.

“Ưm…”

Thiếu nữ sở hữu trí tuệ xuất chúng được gọi là Thần toán quỷ mưu thì suy nghĩ một lát đã đưa ra vô số đáp án.

‘Trước hết đọc sách đã.’

Thân hữu là Sĩ Nguyên (士元, tự của Bàng Thống) mỗi ngày nghỉ là cười tươi cầm sách đi lại, cảnh ấy cũng lưu lại trong ký ức Gia Cát Lượng.

Tiếp theo là chơi cờ giống như nữ nhân không có chút phép tắc nào vẫn luôn không giữ gìn lễ nghĩa với chủ công của mình, rồi nếu thấy cơ thể mệt mỏi thì….

‘Sao lại đến đây?’

‘…Chỉ là nhớ nên ghé qua thôi, xin đừng bận tâm.’

‘Ừ. Đã đến thì ăn gì ngon rồi về.’

Nằm dài ở tư gia giống người nàng kính trọng và yêu mến cũng không tệ.

──────────

Thời gian trôi qua rồi đến giờ mọi người kết thúc công việc.

Gia Cát Lượng trở về tư gia thì nhắm mắt suy nghĩ.

‘…Không thấy nghỉ ngơi đúng nghĩa chút nào.’

Đương nhiên thôi nhưng thiếu nữ từ khi có thể tự di chuyển đã không buông trúc giản thì khó mà sửa thói quen trong chớp mắt.

Rõ ràng chỉ đi dạo vô tư mà phát hiện vấn đề.

Nếu không lập kế hoạch giải quyết thì cứ mãi phiền lòng.

Đây chắc chắn là trạng thái đáng gọi là cưỡng chế.

‘Đúng vậy. Chỉ một chút… Chỉ ghi chép một chút thì không sao đâu.’

Mặc dù chủ công đã tìm đến vào đêm hôm qua và tịch thu toàn bộ những trúc giản đập vào mắt, nhưng vẫn còn những trúc giản mà ngài ấy chưa kịp nhìn thấy và bỏ qua.

“Chúc ngủ ngon.”

“…Vâng.”

Gia Cát Lượng đi qua Triệu Vân đang đứng canh gác trước cửa phòng bằng bộ dạng quen thuộc rồi đóng cửa phòng lại và trải chỗ ngủ ra.

“Vậy thì… Rõ ràng ở đây… A, tìm thấy rồi.”

Gia Cát Lượng lục lọi phòng mình tìm được trúc giản rồi chui vào chăn nghĩ.

‘Vậy thì không bị phát hiện đâu nhỉ?’

Khi ở khoảng cách hơi xa thì chỉ thấy nàng lúng túng dưới chăn nên không sao.

Gia Cát Lượng lén ghi chép vào trúc giản một lát.

“…Hic?!”

Gia Cát Lượng hơi thò đầu ra khỏi chăn kiểm tra cửa phòng thì giật mình kinh hãi.

“…….”

Vì chủ công và Triệu Vân đang thò nửa người qua khe cửa hé mở nhìn nàng chằm chằm.

…Nếu là người yếu tim thì ngất xỉu cũng không lạ trong tình huống này.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!