Tôi dễ dàng vượt qua sự phản kháng đáng yêu của Lữ Bố và Lữ Hòa nên chẳng bao lâu đã đến nơi thi hành hành hình Công Tôn Toản.
Xôn xao xôn xao….
Khi tôi đến thì đại lộ đã tụ tập vô số dân chúng khiến không khí náo nhiệt hơn thường lệ rất nhiều.
Nhìn tình hình này thì tin tức về buổi hành hình công khai đã lan truyền khắp Lạc Dương.
Việc hành hình ai đó ở Lạc Dương vốn là cảnh tượng hiếm thấy nên chẳng có gì lạ.
Hơn nữa lại là sự kiện do chính hoàng đế chủ trì thì…
Dù bình thường không quan tâm thì cũng sẽ sinh hiếu kỳ.
Hoàng đế bệ hạ dường như vẫn chưa đến nơi nên không thấy bóng dáng đâu.
“Giữ trật tự! Kẻ có hành vi khả nghi sẽ bị xử lý tại chỗ!”
Binh sĩ đã kiểm soát đường phố từ trước khi tôi đến để đề phòng tai nạn bất ngờ.
Binh sĩ được trang bị từ đầu đến chân nghiêm ngặt với biểu cảm đáng sợ gầm gừ thì dân chúng nào dám không tuân theo.
“Tên nào từ nãy cứ đẩy phía sau vậy! Muốn chết à?!”
“Này cúi đầu xuống chút đi! Chẳng thấy gì cả!”
…Chắc là sẽ tuân theo thôi.
“Đằng kia! Đừng gây rối!”
“Hức!”
Dù có thể xảy ra tai nạn nhưng ngoài binh sĩ giữ giới tuyến thì còn có binh sĩ đi tuần tra trừng mắt khắp nơi nên không xảy ra đổ máu.
Thực ra binh sĩ nhạy cảm như vậy cũng dễ hiểu.
Đây là đại lộ đông người qua lại thường xuyên mà hoàng đế đích thân lộ diện.
Nếu xảy ra vấn đề an ninh dù chỉ là tai nạn nhỏ nhất thì cũng sẽ thành đại họa.
Cấm quân không hoàn thành nhiệm vụ sẽ bị thay thế quy mô lớn, phó quan và tướng lĩnh chỉ huy cũng bị điều chuyển sang chức nhàn rỗi coi như nửa lưu đày.
Dù lười biếng đến đâu thì khi liên quan đến bát cơm của mình cũng sẽ dốc toàn lực nên không cần lo lắng.
Sự cảnh giác ấy đương nhiên càng tăng cao khi tôi đến nơi…
“Hoàng đế bệ hạ giá lâm──!! Toàn bộ nhường đường──!!”
…Khi bệ hạ đến thì họ căng thẳng đến mức đổ mồ hôi lạnh.
“…….”
Không thở nổi và không chớp mắt thì hơi quá rồi đấy.
Như vậy là chết đấy.
Hít thở đi, hít thở.
──────────
“Hóa Hiền (化賢)?”
Hoàng đế bước xuống xe ngựa với dáng đi nhẹ nhàng vừa thấy tôi đã lộ biểu cảm giả vờ kinh ngạc.
“Trẫm đã nói lần này ngươi không cần tham gia lịch trình cũng được mà?”
“Dù bệ hạ đã nói vậy thì quốc tế sao có thể vắng mặt trong sự kiện chính thức do bệ hạ đích thân chủ trì.”
Ngay cả trong lịch sử nguyên bản nơi hoạt động chính trị của nữ giới bị hạn chế cực kỳ thì hoàng hậu hay vương hậu cũng phải thường xuyên lộ diện.
Họ chủ trì nhiều sự kiện quốc gia diễn ra hàng năm, giám sát phu nhân của các quan viên cao cấp trong cung, thậm chí còn tiến xa hơn là nuốt chửng cả quốc gia.
Nếu lịch sử nguyên bản đã vậy thì ở thế giới này nơi vị trí nam nữ bình đẳng đến mức đáng ngờ thì còn thế nào nữa.
Hoàn toàn không có chỗ nào trong hoàng thất mà không có sự tham gia của tôi khi xảy ra chuyện.
Khi bệ hạ tế trời hay tổ chức yến hội hoàng thất định kỳ thì nhất định phải do tôi chủ trì.
Nghĩa là nếu không có sự cho phép của tôi thì ngay cả tế lễ hay yến tiệc cũng không được tham gia.
Không xây dựng nhân mạch với người khác trong hoạt động chính trị thì tai hại đến mức nào không cần giải thích chi tiết cũng biết.
Chỉ cần không thích tên nào thì nói “Ngươi từ nay không được tham gia sự kiện hoàng thất” rồi đá đít là xong.
‘Chủ nhân, hôm nay sự kiện này có cần khiến nhân vật kia không được tham gia không ạ?’
‘Ừ. Nhờ ngươi, Điêu Thuyền.’
‘Vâng ạ.’
Thực tế tôi đã dùng cách này rồi.
Hiệu quả kinh khủng đến mức dù kẻ kiêu ngạo đến đâu cũng nhanh chóng ngoan ngoãn.
Nhưng khi phải dùng đến biện pháp này thì đã bị tôi để ý thật sự nên quá muộn rồi.
Bệ hạ vốn đã chú ý đến từng cử chỉ của tôi thì sao có thể để yên quan viên bị tôi để ý.
Nhanh chóng tìm cớ bắt bẻ tên quan viên ấy tịch thu tài sản giáng chức…
Ôi, nhìn thôi đã thấy sợ thay.
Ngoài ra tôi còn liên tục giám sát xem gia đình quan viên cao cấp trong cung có gây chuyện không.
‘Biết vợ ta là ai không?! Chỉ cần ta nói một tiếng thì các ngươi sẽ biến mất không dấu vết…!’
‘Thật sự tò mò đấy. Vợ ngươi là ai thì nói cho ta biết đi.’
‘…Hức?!’
Tôi bí mật tìm đến nam nhân đang hành hung vì tự hào về vợ mình rồi hỏi thật sự tò mò,
‘Ồ. Vẫn còn kẻ mua bán quan chức cơ đấy.’
‘Xin, xin tha thứ!’
‘Không được.’
Tôi tìm đến gia tộc vẫn chưa tỉnh ngộ nhận tiền hối lộ rồi tịch thu tài sản lật đổ tất cả.
Đúng nghĩa là trải nghiệm tận tường quyền lực vô sở bất vi (無所不爲, không việc gì không làm được) là gì.
Chính vì vậy nhiều người nếm mùi quyền lực rồi sa đọa theo kiểu bất lão trường sinh vân vân.
Thế nhưng đối với tôi thay vì chìm đắm vào sức mạnh của quyền lực này thì việc phải đi lang thang khắp nơi để vung vẩy nó quả thực là một điều vô cùng phiền phức.
Nghĩ xem.
Xác nhận toàn bộ vật tư và nhân sự cho sự kiện quốc gia do hoàng thất chủ trì, giám sát bên trong xem có kẻ gây chuyện không, lại còn phải kiêm nhiệm công việc Đại tướng quân.
Thậm chí có lần tôi nói “Ta là thân xác tự do như con gia tinh được hóa giải ma pháp” rồi bỏ việc trốn mất.
À, và cũng từng nghĩ “Ta không trở thành nô lệ như tên orc nào đó không uống máu quỷ”. [note92088]
Dù xét đến địa vị chính trị kinh khủng của tôi thì hành động vô trách nhiệm này chắc chắn sẽ sinh ra nhiều lời ra tiếng vào nhưng những kẻ thiếu nhãn lực dám nói thẳng phải trừng phạt tôi thì bệ hạ đã xử lý gọn gàng.
…Lúc này nên hét “Cảm ơn người hùng hoàng đế!” sao?
Dù sao bệ hạ cũng biết khi tôi không muốn làm việc thì thật sự không làm gì cả nên đã gửi thư để không có lời ra tiếng vào.
“Hừm….”
Nhìn kìa.
Hiện tại vẫn đang nhìn tôi với biểu cảm hơi nghi hoặc.
“Nếu ngươi đã nói vậy thì không còn cách nào khác.”
Bệ hạ nhìn tôi một lúc rồi gật đầu điềm tĩnh như cho rằng tốt thì tốt.
“Có điểm nào trẫm cần chú ý không?”
Quả nhiên nhạy bén kinh khủng.
Bệ hạ nhìn thấu ý đồ của tôi rồi hỏi xem có yêu cầu gì không.
Tôi dùng giọng điềm tĩnh đáp lại câu hỏi của bệ hạ.
“Thần có lời muốn nói về tội nhân sẽ thi hành hình phạt lần này.”
“Là gì?”
“Dạ. Thần định gửi thi thể hắn lên phương bắc để giải tỏa nỗi oan ức của bách tính đã chịu khổ lâu dài nên xin bệ hạ cố gắng giữ nguyên khuôn mặt đừng để bị tổn hại.”
“Hồ…”
Bệ hạ nghe yêu cầu của tôi thì lập tức gật đầu.
“Tốt. Chuyện đó thì không khó.”
“Đa tạ bệ hạ.”
“Thật sự không khó nên đừng bận tâm.”
Hoàng đế dùng biểu cảm như mọi khi gõ nhẹ vào thái dương mình.
“Đầu nếu động vào sai thì chết ngay lập tức nên từ đầu ta đã không định động đến.”
“…….”
Nghe cứ như đã động vào rất nhiều lần vậy.
Thiếu nữ đáng thương ngày đầu gặp tôi chỉ cần chạm mắt đã run rẩy giờ đi đâu mất rồi.
Hà Thái Hậu phu nhân, có vẻ như con gái của người đã thừa hưởng một cách vô cùng trọn vẹn tính cách thâm độc của người rồi đấy.
Khi tôi cảm nhận sự vô thường của thời gian thì bệ hạ dùng giọng điềm tĩnh nói.
“Nói bằng lời thì không bằng trực tiếp cho xem nhanh hơn. Mang đến đây.”
“Dạ!”
Quan viên cao cấp phụ tá ngay bên cạnh hoàng đế vừa nhận lệnh thì lập tức hành động nhanh chóng.
“…….”
Sau một lát thì tôi thấy thiếu nữ quen mặt dẫn theo binh sĩ kéo theo ai đó đến.
Tư Mã Ý ra lệnh cho phó quan áp giải Công Tôn Toản.
“…Hừ.”
Tiểu mưu sĩ vừa chạm mắt với tôi đã không phụ kỳ vọng mà lộ phản ứng kiêu kỳ.
Giờ thiếu thì thấy tiếc đấy.
Tôi khẽ cười rồi quay đầu khỏi đám binh sĩ đang chuẩn bị gì đó rồi hỏi bệ hạ.
“Bệ hạ định ban hình phạt cụ thể gì cho tên nghịch tặc kia?”
“A, ta định lột thịt hắn từng miếng một.”
Hử?
Đó là Lăng trì hình (陵遲刑) mà.
Một hình phạt giống hệt như làm sashimi, giữ cho tội nhân sống sót càng lâu càng tốt rồi khoét từng miếng thịt ra một.
Nếu thật sự quyết tâm thái sashimi thì có thể lột hàng nghìn lần thịt, là hình thức tử hình kinh khủng.
So với Phanh hình (烹刑) nấu sống người ta thì còn vượt xa không thể so sánh.
Thậm chí ở Joseon cũng vì thấy quá đáng nên thay Lăng trì hình bằng Xa liệt hình (車裂刑) xé tứ chi một cách nhẹ nhàng (?).
Tôi không nhớ chính xác Lăng trì hình xuất hiện khi nào nhưng biết chắc là hình phạt xuất hiện sau vài trăm năm.
…Không ngờ thời đại lại đi trước như vậy.
“Trách Dung tên đó dù uống dược liệu rèn luyện nhẫn nại cũng chỉ chịu được 300 lần.”
“…….”
“Ta mong ít nhất sống được một ngày nhưng thật đáng tiếc.”
Bệ hạ dùng khí chất đáng sợ bình tĩnh nói.
“Tên đó buồn cười thay lại được gọi là Bạch Mã Tướng quân nên ta tin hắn sẽ chịu được lâu hơn tên đạo tặc tầm thường.”
Sau khi nấu sống người ta thì giờ đến thái sashimi sao.
Tôi người chứng kiến quang cảnh cuộc triển lãm sự bí ẩn của cơ thể người sắp sửa diễn ra ngay trước mắt đã hoàn toàn cạn lời.
Ghi chú
Câu sau ám chỉ đến Grommash Hellscream trong vũ trụ
Warcraft
0 Bình luận