Chuyện đương nhiên là trên đường đến Lạc Dương không xảy ra chuyện đạo tặc tập kích hay thiên tai địa biến gì cả.
Nếu phải gượng ép tìm vấn đề thì chính là đám tội nhân cứ liên tục chọc giận tôi, gào thét đòi bị chém đầu…
Nhưng chúng lại không chọc giận tôi mà chọc giận những người khác.
“Ta không nhịn nổi nữa.”
“Hử?”
“Ta sẽ không giết chúng nên có thể để ta xử lý một chút không?”
Lữ Bố hỏi vậy thì tôi gật đầu rồi nói.
“Đừng để lộ ra ngoài.”
“Ta là ai chứ! Đừng lo!”
Nghe lời tôi thì Lữ Bố làm vẻ mặt đầy tự tin một lượt rồi tiến lại gần đám tội nhân vẫn đang gào thét lớn tiếng.
Ánh mắt Lữ Bố nhìn đám hào tộc tràn đầy sát khí nhưng Lữ Bố không phải loại người sẽ vi phạm lời dặn của tôi nên tôi không lo lắng.
Trong vài ngày đoàn người hướng đến Lạc Dương dừng lại giữa chừng, tiếng kêu la thảm thiết của đám tội nhân bị Lữ Bố đánh đập tơi tả vang lên.
Đám tội nhân giờ đã từ bỏ cả việc vùng vẫy, chỉ dùng ánh mắt đờ đẫn nhìn cảnh vật ngoài song sắt lướt qua như không.
Ta không đồng ý với câu “thuốc đắng dã tật” nhưng trong tình huống này thì đúng là thuốc thật.
“Giờ thì yên tĩnh hơn rồi.”
Lữ Bố làm vẻ mặt hài lòng rồi nhìn tôi hỏi.
“Thế nào? Thật sự đánh mà không để lộ ra ngoài đúng không?”
“…Ừ.”
Tôi bình thản gật đầu đồng ý.
Lữ Bố đúng như lời mình khoe khoang, đánh đám hào tộc mà nhìn bên ngoài thì không lộ ra gì.
Chỉ đánh vào những chỗ bị quần áo che khuất, không để lộ da thịt một cách tuyệt diệu.
Dù là tội nhân nhưng cũng không lột sạch quần áo nên phán đoán của Lữ Bố không sai.
Chỉ tò mò không biết Lữ Bố đánh mạnh đến mức nào mà đám kia mới có đôi mắt như vậy.
Đôi mắt cá đông lạnh lấy ra từ tủ lạnh trông giống hệt.
Tình trạng có hơi tệ đi nhưng mức này thì không sao.
Đến Lạc Dương thì chắc sẽ trở lại bình thường.
──────────
Cảnh quan Lạc Dương sau thời gian dài trở về không khác gì lần trước.
Đường phố vẫn nhộn nhịp với bách tính qua lại như mọi khi, binh sĩ Lạc Dương giám sát kỹ lưỡng khắp thành nên giờ đây tội phạm nhỏ cũng khó xảy ra.
Kinh đô nhà Hán mà người ở địa phương thời đại này từng mơ ước được lên kinh một lần đã đón tiếp chúng tôi.
Tôi đi qua lính canh cửa thành đang căng cứng vì căng thẳng rồi tiến vào đại lộ.
Đương nhiên cỗ xe tù nhân chở tội nhân khổng lồ cũng theo sau tôi nhập thành Lạc Dương, dân chúng xung quanh tụ tập đông đúc để xem cảnh tượng hiếm có này.
Đại tướng quân rời đi Kinh Châu nay dẫn đại quân trở về đã là chuyện lạ rồi, giữa đoàn người lại có cỗ xe tù nhân khổng lồ nổi bật nên càng thêm lạ lùng.
Dân chúng tập trung ánh mắt vào cỗ xe tù nhân phía sau hơn là khuôn mặt tôi giờ đã quen thuộc.
“Rốt cuộc chúng làm chuyện gì mà bị nhốt ở đó vậy?”
“Ôi trời ơi. Ngươi còn chưa biết sao? Đó là đám định hại Đại tướng quân mà bị bắt đấy!”
“Ơ? Chẳng lẽ chỉ mình ta không biết?”
“Lạc Dương ai cũng biết tin đồn mà ngươi lại không biết…”
Tiếng nói chuyện của những nam nhân bình thường vang lên bên tai tôi.
Không hiểu sao thông tin gần đây tôi bị đe dọa ám sát đã truyền đến tận Lạc Dương.
Thấy tình hình Lạc Dương thế này thì tin tức về tôi đã lan khắp thiên hạ là điều chắc chắn.
Tôi đột nhiên trở thành người nổi tiếng nên bắt đầu dự đoán những tình huống phiền phức sắp xảy ra.
Sau khi bị Lữ Bố đánh đập tơi tả thì đám tội nhân giữ im lặng suốt, chỉ cúi đầu không nói gì.
Bị sỉ nhục công khai trước đám đông nên chắc chắn xấu hổ.
Nếu là tôi cũng sẽ không chịu nổi xấu hổ mà hành động như vậy.
Tôi đi qua dân chúng đang xì xào rồi trở về doanh trại Lạc Dương, ra lệnh giải tán.
Tôi nhìn binh sĩ Lạc Dương vừa hoàn thành viễn chinh dài ngày ùa ra giải tán.
Giờ trong lúc binh sĩ nghỉ ngơi thì tôi lại phải vào hoàng cung diện kiến hoàng đế bệ hạ.
“…….”
Dĩ nhiên là cùng với đám này.
Ít ra không phải một mình đi gặp nên cũng may mắn.
Lúc ấy một hào tộc bị nhốt trong tù khẽ mở miệng.
“…Đại tướng quân.”
Đám này không biết chán sao.
Thật sự không biết hay biết mà giả vờ không biết đây.
Tôi dùng giọng bình thản nói.
“Thôi dừng lại đi.”
“…….”
“Các ngươi đã biết chuyện không còn nằm trong tay ta rồi chứ.”
Hào tộc nghe lời tôi thì cuối cùng cũng như từ bỏ tất cả, nhắm mắt lại.
──────────
Ngay khi tôi bước vào hoàng cung thì một nữ quan trông như cao cấp tiến lại gần, cung kính mở miệng.
“Bệ hạ đang chờ ngài.”
“Ừ. Vậy thì mau đi thôi.”
Tôi gật đầu rồi bước nhanh hơn.
Mau kết thúc rồi đi nghỉ thôi.
Không khí hoàng cung mà tôi chưa đến hơn một tháng vẫn mang theo thứ gì đó khó thích nghi như cũ.
Ngay cả trước khi tôi rời đi Kinh Châu thì trừ khi hoàng đế bệ hạ triệu kiến thì tôi cũng không đến gần hoàng cung.
Đại tướng quân không nhận triệu kiến của hoàng đế mà lảng vảng gần hoàng cung là hành động dễ gây hiểu lầm.
Qua Điền Lý Hạ (瓜田李下).
Dưới ruộng dưa đừng sửa giày, dưới cây mận đừng chỉnh mũ.
Nói đơn giản là đừng làm hành động dễ bị nghi ngờ.
Tôi vốn đã nắm quá nhiều quyền lực nên những người trung thành với hoàng đế đều lo lắng.
Nếu tôi muốn thì có thể lật đổ tất cả nên phản ứng như vậy là đương nhiên.
Tôi không điên nên không làm vậy nhưng với người khác thì cảm nhận khác.
Bản thân đứng tay không không vũ khí, đối phương cầm súng thì đương nhiên bất an.
Chính sử cũng có nhiều kẻ đang làm chính trị đàng hoàng bỗng dưng nổi loạn.
Hoàng đế bệ hạ chắc cũng biết nhưng vẫn ban cho tôi quá nhiều.
Có phải ý rằng bất cứ hành động nào của tôi cũng chấp nhận được không.
……Cái này hơi đáng sợ.
Tình cảm quá nặng nề.
Dù sao nhờ hoàng đế bệ hạ ban quyền lực quá mức nên tôi phải hành động cẩn thận hơn.
Nói trắng ra thì cấp trên đột nhiên ném cho “cầm lấy đi” thì làm sao từ chối được.
Nếu có lời trước thì tôi còn có thể khéo léo từ chối nhưng cứ đột ngột ném quyền lực cho kiểu “ta nhặt được đấy”.
Cuối cùng điều tôi có thể làm chỉ là “không được ạ”, “xin bệ hạ suy nghĩ lại”, “gánh nặng quá lớn với thần” rồi cung kính từ chối.
Nhưng khi hoàng đế ép thì cũng vô dụng.
Khoảnh khắc tôi từ chối thẳng thừng quyết định của hoàng đế thì sẽ bị coi là Đại tướng quân chống lại hoàng đế.
Khi ấy thì nội bộ vừa ổn định lại có thể rung chuyển.
Giống như người ngoại quốc từ chối thức ăn nhưng dân địa phương cứ ép “thử một miếng đi” rồi cứ đưa thìa tới.
Tôi đã ăn nhiều rồi nên dừng lại được không.
Tôi vừa theo nữ quan dẫn đường vừa tiếp tục suy nghĩ linh tinh thì chẳng mấy chốc đã đến gần điện triều kiến.
“Thần chỉ dẫn đến đây thôi ạ.”
“Ừ. Vất vả rồi.”
Nữ quan dừng trước cửa nhìn tôi cung kính cúi đầu, tôi dùng biểu cảm bình thản khen ngợi.
Tôi quay đầu nhìn Tư Dữ rồi nói.
“Em chờ ở đây một lát.”
“…Vâng ạ.”
Tư Dữ vẫn vô biểu cảm như mọi khi nhưng giọng nói lộ vẻ hơi tiếc nuối.
Nếu trong điện triều kiến xảy ra chuyện gì thì em ấy sẽ đập cửa xông vào nên không cần lo cho an nguy của tôi.
Tôi bước về phía điện triều kiến, lính gác trước cửa đưa tay mở cửa.
Bên trong điện triều kiến chỉ có một người duy nhất ngồi đó.
“À, cuối cùng cũng đến rồi.”
Trong thế giới này mà người bình thường cũng toát ra ánh sáng rực rỡ đủ màu thì nhân vật có mái tóc đen giản dị.
Nghịch lý thay chính màu đen ấy lại là màu tượng trưng cho huyết thống cao quý nhất nước này.
Đôi mắt đen như hắc diệu thạch tượng trưng cho huyết thống hoàng thất nhìn về phía tôi.
Hoàng đế xác nhận dáng vẻ tôi thì lập tức bước nhanh về phía tôi.
“Có bị thương chỗ nào không?”
“Bệ hạ. Xin hãy giữ thể thống…”
“Trẫm biết ngươi sẽ nói vậy nên đã đuổi hết người xung quanh rồi.”
Hoàng đế cắt ngang lời tôi như không chấp nhận phản bác thêm.
Hoàng đế không biết từ lúc nào đã đến gần tôi rồi dùng động tác hoàn toàn không giống hoàng đế xem xét cơ thể tôi khắp nơi.
“Hừm… May mắn thay không thấy vết thương nào.”
“Thần cảm kích sự lo lắng của bệ hạ đến không biết để đâu cho phải.”
“Cái cách ứng phó cứng nhắc ấy vẫn y nguyên.”
Hoàng đế thấy phản ứng của tôi thì càu nhàu một tiếng rồi nói tiếp.
“Đại tướng quân. Trẫm chỉ hỏi một chuyện này thôi.”
“Xin bệ hạ cứ nói.”
Tôi cung kính mở miệng thì hoàng đế nở nụ cười cong mắt nói.
“Ngươi thích xé hay thích luộc?”
“…….”
“Cái gì khác cũng được nên cứ nói với ta đi.”
Cuộc trò chuyện nghe như Trụ Vương và Đát Kỷ khiến tôi thoáng choáng váng.
1 Bình luận