401-500

Chương 482: Chuyển động (5)

Chương 482: Chuyển động (5)

Tôi đóng quân gần Dịch Kinh Lâu thì một ngày đột nhiên nhận được tin bất ngờ.

“Sắp tới cổng thành Dịch Kinh Lâu sẽ mở nên hãy phối hợp theo thư gửi đến?”

“Dạ.”

“…….”

Cái này quá đột ngột.

Lẽ nào “gió” mà Trương Giác từng nhắc trước đây chính là tình hình hiện tại.

Tại sao tình huống này lại được gọi là gió thì không rõ nhưng lời tiên tri vốn dĩ thường được diễn đạt mơ hồ nên tôi không thấy lạ.

Trong phim hay tiểu thuyết thì lời tiên tri thường dùng đủ loại biểu đạt ẩn dụ và tu từ.

‘Thần linh phán rằng. Khi mặt trời và mặt trăng chạm nhau, ánh sáng trên vùng hoang dã sẽ lụi tàn.’

‘…Ngươi có hiểu lời tiên tri ấy nghĩa là gì không?’

‘Không hiểu.’

‘…….’

Có lẽ khả năng tiên tri cần phải giỏi làm thơ mới có được.

Dù sao thì tồn tại siêu việt mà nói rõ ràng thời gian địa điểm thì lại mất đi vẻ đẹp.

‘Thần linh phán rằng. Vào năm XXXX tháng X ngày XX giờ XX phút XX ở XX thì XX sẽ XX….’

‘À, hiểu rồi….’

…Đến mức đó thì không phải thần linh nữa mà là bà mẹ chồng thích xen vào mọi chuyện.

Tôi thoáng nghĩ linh tinh rồi thu lại suy nghĩ, hỏi về bức thư bí ẩn.

“Người gửi thư là ai?”

“Không rõ ạ.”

Viên Thiệu được ủy quyền hầu hết việc công lược Dịch Kinh Lâu dùng giọng rõ ràng giải thích.

“Người chuyển thư cũng như bị gì đó nhập, hoàn toàn không nhớ gì.”

“…….”

Đột nhiên xuất hiện chủ nghĩa bí ẩn.

Từ lời Viên Thiệu nói như bị gì đó nhập thì người chuyển thư cho tôi có lẽ là kẻ thông thạo quái lực loạn thần.

“Dù nghĩ thế nào cũng khả nghi!”

Lúc ấy Lữ Bố nghe cuộc nói chuyện gần đó hét lên.

“Chắc chắn là giả vờ mở cổng thành rồi đâm sau lưng chúng ta! Có cái kế gì gì đó mà!”

“…Ý ngươi là Không Thành Kế (空城計)?”

“Đúng! Cái đó!”

Không Thành Kế (空城計).

Mở toang cổng thành rồi dụ địch vào thành để đánh úp.

Đây là kế sách càng nghi ngờ nhiều càng dễ trúng, trong lịch sử thực tế thì Tào Tháo và Tư Mã Ý, những kẻ mưu lược không ai khuất phục, đều từng bị lừa toàn tập.

Tào Tháo bị lừa bởi Triệu Vân, Tư Mã Ý bị lừa bởi Gia Cát Lượng.

Nói đúng hơn là tự rơi vào mưu của mình.

Lữ Bố trong lịch sử nguyên bản cũng là nhân vật tính tình cực kỳ đặc biệt nên đưa ra ý kiến này cũng không lạ.

“Ưm…. Có lẽ ổn thôi ạ?”

Tư Mã Ý nghe ý kiến Lữ Bố thì dùng giọng điềm tĩnh nói.

“Pháo đài có thể cầm cự vài năm không có lý do gì vứt bỏ lợi thế thủ thành cả.”

“…….”

“Ngay cả nếu thành công gây tổn thất thì quân ta đông nên có thể nhanh chóng phục hồi, còn nếu thất bại thì cứ thế kết thúc.”

Vị quân sĩ tóc tím hướng mắt nhìn tôi.

“Công Tôn Toản có lý do gì dùng kế sách nguy hiểm mà lợi ích ít ỏi như vậy không ạ?”

“Vậy sao.”

Nghĩa là rủi ro lớn mà lợi ích nhỏ nên không phải Không Thành Kế.

Dù có thật là Không Thành Kế thì cũng không sao.

Mai phục cũng phải trình độ tương đương mới hiệu quả, trong cuộc đối đầu trực diện sức mạnh thì phe tôi chưa từng thua bao giờ nên thất bại là chuyện vô lý.

“…….”

“…Ánh mắt đó là sao?”

“Không có gì.”

Tôi lảng tránh câu hỏi của Tư Mã Ý.

Chỉ là thấy Tư Mã Ý = từng bị lừa bởi Không Thành Kế trong lịch sử nguyên bản lại nhìn thấu thì cảm thấy mới lạ.

Dù sao thì đối thủ lúc ấy của Tư Mã Ý là Gia Cát Lượng.

Gia Cát Lượng vốn chỉ dùng kế sách chắc chắn an toàn nên Tư Mã Ý không ngờ lần đầu tiên ông tung canh bạc.

Điều này không phải Tư Mã Ý kém mà là Gia Cát Lượng quá xuất sắc.

“Các ngươi thì sao, nội dung trong thư có giống bẫy không?”

Tôi quay đầu hỏi các tiểu mưu sĩ gần đó.

“Nếu là bẫy thì quá thô sơ.”

“Thần, thần cũng nghĩ không phải bẫy ạ.”

Gia Cát Lượng đưa ra đánh giá không nương tay, Bàng Thống thì dùng biểu cảm nhút nhát nói ý kiến.

“Tốt.”

Vậy quyết định của tôi chỉ có một.

Tôi gật đầu một cái rồi lập tức ra lệnh.

“Thu thập binh sĩ chuẩn bị cho trận chiến sắp tới. Chúng ta sẽ phối hợp với nội ứng.”

“Tuân lệnh.”

Viên Thiệu dùng thái độ cung kính tiếp nhận lệnh tôi.

“…Chủ công.”

“Ừ?”

Lúc ấy Quan Vũ đang nghiêm mặt cảnh giới xung quanh lên tiếng hỏi tôi.

“Chỉ là phòng trường hợp nên thần hỏi, ngài không định đích thân ra trận chứ ạ?”

“Cái gì?!”

Trước câu hỏi của Quan Vũ thì Trương Phi đang ngẩn ngơ chờ thời gian trôi giật mình kinh hãi.

“Tuyệt đối không được! Nếu muốn ra chiến trường thì phải đánh bại ta…. Bốp!”

“Không hỏi ngươi.”

Khi nắm đấm giáng xuống đầu thì Trương Phi lại phát ra tiếng kêu như gà con bị giết hôm nay, Quan Vũ bỏ qua rồi nhìn thẳng vào tôi.

“…….”

“…….”

Ối, ánh mắt mọi người xung quanh rất không ổn.

Nếu lúc này tôi nói sẽ ra trận thì có thể bị giam lỏng ngay lập tức.

Dù không dùng dây thừng trói nhưng ngoài cách đó thì còn vô số cách sáng tạo để giam tôi.

Nói thẳng ra thì nếu Tư Dữ ôm chặt tôi và cố thủ thì tôi không nhúc nhích nổi.

Biết sức mạnh em ấy lớn nhưng thật sự không cử động được.

Nhân vật trong tiểu thuyết võ hiệp bị Thiên Cân Trụy trói thì cảm giác thế này sao?

…Nhưng nghĩ kỹ thì cũng chẳng khác gì bị dây thừng trói cơ thể.

Chỉ khác là thay vì dây thừng thì một thiếu nữ mềm mại ấm áp đang trói tôi.

Dĩ nhiên không cần đến Tư Dữ thì chỉ cần người có chút sức lực quyết tâm trói tôi thì cũng không thoát nổi.

Tư Dữ nghe lời tôi mọi chuyện chỉ duy nhất từ chối việc liên quan đến an nguy của tôi….

Tôi nhận ánh mắt mọi người trong hội nghị trường thì điềm tĩnh đáp.

“Ta sẽ không rời khỏi chỗ này nên đừng lo.”

“…Vậy ạ.”

Khi nghe xác nhận thì Quan Vũ lộ biểu cảm nhẹ nhõm như may mắn.

Dùng động tác nghiêm khắc chăm sóc hết mức có thể.

Dù vẻ ngoài lạnh lùng nhưng là nữ nhân giàu tình cảm chân thành.

──────────

Đến ngày ghi trong thư thì không cần chờ lâu.

Có lẽ trong Dịch Kinh Lâu đã có người phản kháng Công Tôn Toản từ lâu và hoàn tất công việc chuẩn bị.

Dù sao ngày chiếm lĩnh càng sớm thì càng tốt với ta nên tôi không để tâm.

Khi ngày đại sự đến thì toàn bộ đội quân đã chuẩn bị xong xuôi, mắt lóe sáng,

Két két két──

Cổng thành Dịch Kinh Lâu vốn nghĩ ít nhất vài năm không động đậy thật sự bắt đầu mở ra.

“…Xung phong──!!”

Khi cổng thành khổng lồ tương xứng với tường thành cao 12m mở ra thì các tướng lĩnh đội quân Viên Thiệu dẫn đầu là Nhan Lương và Văn Xú đồng loạt ra lệnh.

Oa a a a──!!

Binh sĩ quân ta đang từ từ tiến gần chờ thời cơ vừa nghe lệnh thì lập tức hét lớn xông lên.

“Ta sẽ là người đầu tiên vào──!!”

“Bá, Bá Phù?!”

…Tôn Sách đúng là Tiểu Bá Vương mà lao lên đầu tiên.

Chu Du theo sau với biểu cảm kinh hãi trông thật mệt mỏi.

“Ha ha ha!! Lần này ta không thể thua con gái được!!”

“Phụ thân──!!”

Cha nào con nấy, ngay cả Tôn Kiên cũng không kiềm được máu nóng mà xông lên.

May mà Hoa Đà và Trương Giác đi cùng vì sợ có chuyện bất ngờ.

Với hai người ấy thì dù như lần trước tấn công Lưu Biểu bị tên cắm đầy người trở về thì cũng sẽ ép Tôn Kiên sống lại.

Tôn Quyền nhìn huyết nhục của mình điên cuồng thì lo lắng không yên nhưng vẫn trung thành với nhiệm vụ phó tướng nên không rời vị trí.

Vì tôi không thể rời chỗ nên đội quân bị chia làm hai.

Nhưng số lượng binh sĩ quá đông nên dù quy mô giảm cũng đủ để nuốt chửng Dịch Kinh Lâu.

Quân Công Tôn Toản đáng lẽ phải lập tức phòng thủ khi cổng thành mở lại hoảng loạn bất thường đến mức không chống cự nổi.

“Chọn đi! Không hàng thì chỉ có chết!”

“Hàng, hàng! Ta xin hàng!”

Chỉ biết sợ trước mà vứt vũ khí run rẩy lặp lại.

Từ binh sĩ đến phó quan, thậm chí tướng lĩnh cũng không ngoại lệ.

Trước bộ dạng giống như thể bản thân hệ thống chỉ huy đã hoàn toàn sụp đổ thì tôi hơi nghiêng đầu.

“…Rốt cuộc trong Dịch Kinh Lâu xảy ra chuyện gì vậy?”

Chẳng lẽ Công Tôn Toản phải chỉ huy binh sĩ từ trên vọng lâu cao vời vợi chết bất đắc kỳ tử?

Công Tôn Toản lộ diện và hoạt động trở lại chưa đầy hai tháng mà Dịch Kinh Lâu lại bị hạ một cách khó tin đến vậy nên tôi không khỏi đặt dấu hỏi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!