401-500

Chương 440: Lang (郞) (3)

Chương 440: Lang (郞) (3)

Chu Du vừa dí mặt vào tôi rồi lảo đảo lại lùi về sau rồi lẩm bẩm một mình.

“Chết, chết mất…. Ư ê ê ê…”

“…Hừ.”

Dáng vẻ Chu Du trông như sắp ngất đến nơi mà vẫn cố gắng níu giữ ý thức.

Nhìn cô ấy thì tôi đương nhiên thở dài.

Quả nhiên là tuyệt vọng thật.

Vậy thì tôi phải ứng phó thế nào đây.

Thực ra khi tôi xoay sở đầu óc thì chỉ có duy nhất một kết quả hiện ra.

Hoặc là tôi lao vào trước, hoặc là bị lao vào.

Chắc chắn là một trong hai.

Lý do tôi phán đoán như vậy thì đơn giản.

“Hứ ưm….”

Chẳng phải hiện tại ở đằng kia đang có một con hổ cái đang đỏ mặt và theo dõi tình huống này sao.

Nếu tôi bỏ qua lời cầu xin của Chu Du thì cô ấy sẽ lẩm bẩm gì đó kiểu “Thế này sao được! Chủ công cũng cần dũng khí sao!” rồi lao thẳng vào tôi.

Tình huống tiếp theo xảy ra thì…

Đại khái đoán được.

Dù sẽ không ép Chu Du uống rượu như cô ấy đã làm nhưng vẫn sẽ dùng cách khác để kích thích tôi.

Cách nữ nhân kích thích nam nhân về mặt tình dục thì vô số.

Hơn nữa nam nhân là giống loài trung thành với việc sinh sản nên với loại kích thích ấy thì yếu đuối đến đáng thương.

Thông thường thì sẽ nghĩ làm sao có nữ nhân vì tình yêu của bạn thân mà không ngại cả 3P chứ nhưng tôi đã quan sát Tôn Sách từ lâu nên biết nữ nhân ấy thật sự làm được và còn thừa.

Vốn dĩ ánh mắt Tôn Sách nhìn tôi từ đầu đã không bình thường.

Bề ngoài thái độ và lời nói thì cung kính nhưng thỉnh thoảng lại lộ ánh mắt nhìn miếng thịt ngon lành khiến tôi không tự chủ được mà lạnh gáy.

Chính xác từ khi nào Tôn Sách lộ ánh mắt ấy nhỉ?

‘Ta muốn giao Thọ Xuân cho ngươi, ngươi nghĩ sao?’

‘Dù thần có chết cũng sẽ giữ nơi này.’

Đúng vậy.

Từ lúc nào đó khi trò chuyện rồi phong quan cho Tôn Sách thì cô ấy đã lộ hành động ấy.

Người không lấy quá khứ đáng xấu hổ làm nhược điểm mà làm chỗ dựa vững chắc, tin tưởng người khác giới…

…Nghĩ kỹ thì cũng có lý do hợp lý.

Vậy nên con mãnh thú chỉ chờ thời cơ đã tìm được cơ hội cướp lấy con mồi mà nó hằng rình rập.

“…….”

Nhìn kìa.

Vừa chạm mắt tôi thì Tôn Sách lập tức cười quyến rũ.

Bề ngoài thì như kẻ say rượu hỏng phanh nhưng tôi bản năng biết đó là diễn xuất của Tôn Sách.

“Không còn cách nào khác.”

Tôi suy nghĩ một lát rồi cuối cùng bước chân về phía Chu Du.

Ăn tươi nuốt sống hay bị ăn tươi nuốt sống.

Khi rơi vào lựa chọn thế này thì tôi chọn ăn tươi nuốt sống.

Dù cách nói hơi thô tục nhưng cảm giác đè bẹp nữ nhân xuất sắc hơn mình trên chăn đệm thì khá kích thích.

Tôi ngồi xổm xuống gần Chu Du đang cố gắng níu giữ ý thức bằng ý chí tuyệt vọng.

“Chu Du, nghe ta nói không?”

“Ư ư ư… Vâng… Nghe được ạ…”

Ồ. Dù say rượu khá nặng mà vẫn trò chuyện được.

Quả nhiên Mỹ Chu Lang là Mỹ Chu Lang sao?

Trạng thái thế này thì khả năng nhớ được chuyện xảy ra sau khi tỉnh rượu là rất cao.

Vậy thì tôi cũng không cần kiêng dè gì.

Tôi ném câu hỏi cho Chu Du.

“Bây giờ ta hỏi lại lần nữa. Hãy trả lời cẩn thận.”

“…….”

“Ngươi thật sự, ngay tại đây muốn kết duyên với ta sao?”

Chu Du nhận câu hỏi của tôi thì im lặng một lát rồi đáp rõ ràng.

“…Vâng. Xin ngài.”

Biểu cảm điềm tĩnh đến mức không tin được là người vừa say rượu.

“Vậy sao.”

Tôi nghe câu trả lời của Chu Du thì điềm tĩnh gật đầu.

“Đã nghe câu trả lời thế này thì không thể rút lui được.”

Tôi vòng tay ôm eo Chu Du đang lảo đảo như sắp ngã.

Dù chỉ nhìn qua lớp áo cũng cảm nhận được nhưng quả nhiên thân hình mảnh mai thật.

Dùng thân hình thế này để chém Sơn Việt tộc và ném Tôn Sách bằng suplex thì thật khó tin.

“A…”

Tôi dùng giọng tinh nghịch hỏi Chu Du đang đỏ mặt xấu hổ.

“Chỉ để đề phòng thôi nhưng ta tin rằng ngươi sẽ không làm như vừa nãy với Tôn Sách, ném ta xuống đất đâu.”

Chắc Chu Du là kiểu dùng kỹ thuật hơn là sức mạnh.

Cô ấy thành thạo kỹ thuật vật đến mức đáng sợ.

Với trình độ ấy thì nam nhân yếu đuối đang ôm eo cô ta bây giờ cũng dễ dàng ném xuống đất.

Rồi nam nhân yếu đuối ấy sẽ lập tức vỡ sọ.

Vốn dĩ Tôn Sách bị đánh thế mà vẫn tỉnh bơ đứng dậy mới là lạ.

“Thần, thần làm sao dám làm chuyện ấy!”

Chu Du nghe lời đùa của tôi thì mặt vốn đã đỏ nay càng đỏ hơn để đáp.

Tôi nhìn phản ứng của Chu Du thì cười khẩy.

“Ừ. Vậy thì tốt.”

“Vâng, vâng…”

Chu Du thấy nụ cười của tôi thì đảo mắt lung tung không biết làm sao.

…Không lẽ cái người này cũng bị màng che mắt với tôi rồi sao?

Nếu vậy thì hơi khó xử.

“Hừ hừ.”

Tôn Sách đang quan sát tình huống từ gần đó thì chỉ phát ra tiếng khịt mũi đầy ý nghĩa như đã đến lúc.

──────────

Trăng lặn và mặt trời dần mọc lên vào lúc bình minh.

““…Hộc!”

Vào thời điểm vẫn còn sớm để mọi người vươn vai thức dậy thì một nữ nhân đã mở to hai mắt.

“Ư ức… Đầu, đầu ta…”

Nữ nhân ngồi dậy từ tư thế nằm thì nhăn mày vì cơn đau nhức đầu.

Nhưng dù vậy ngoại hình của nàng cũng không hề phai nhạt.

Dáng vẻ đẹp đến mức người đi đường gặp phải trăm người thì cả trăm người đều quay đầu nhìn.

Tóc sau cắt ngắn gần gáy và một bên tóc bên tết gọn gàng.

Nữ nhân được gọi là Mỹ Chu Lang (美周郞) nhờ mỹ mạo ấy thì nhăn mặt lẩm bẩm.

“Hôm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì…?!”

Nàng ấy vừa nói vừa chậm rãi quay đầu thì chưa nói hết câu đã nuốt nước bọt.

“Ư ư ư…”

Vì phát hiện Tôn Sách đang bất tỉnh với dáng vẻ gần như trần truồng dù còn khoác áo ngoài.

“…….”

“Dừng, dừng… Dừng lại…”

Còn có hộ vệ của Đại tướng quân nằm im không thở và Thiên Hạ Vô Song Lữ Bố đang nói mớ không rõ nghĩa.

Tình huống này rốt cuộc là gì.

Chu Du xác nhận các nữ nhân nằm la liệt như thi thể xung quanh thì liều mạng xoay sở đầu óc.

Và đối với một nữ nhân thông minh thuộc top năm những người sở hữu bộ não xuất chúng trên thiên hạ thì việc nhớ lại cũng không có gì khó khăn.

‘Chủ công──! Ngài có thể ôm thần không──!’

…Quá khứ xấu hổ đến mức không dám nói ra.

“A, a a…”

Nữ nhân nhớ lại quá khứ của mình thì há miệng ngẩn ngơ phát ra âm thanh không rõ.

Nhưng bất hạnh của nữ nhân không dừng ở đó.

‘Ngài hiểu chứ?! Thần, thần thật sự sẽ đập đầu xuống đất chết đấy──!!’

“Dừng lại…”

‘Ư kh ức… Thật sự… Chết…’

“Dừng lại đi…!”

Dù chủ nhân lẩm bẩm tha thiết thì bộ óc xuất sắc vẫn tiếp tục nhớ lại quá khứ muốn quên.

‘…Đau sao?’

‘Hư, hức… Thần, thần không sao nên xin ngài cứ tùy ý…?!’

Và khi phát hiện mình đang rên rỉ xấu xí trong ký ức xấu hổ đến cùng cực thì nữ nhân cuối cùng không chịu nổi.

“Ư ức ức…!”

Đã rõ ràng biết tối qua đã xảy ra chuyện gì.

Chắc chắn nguyện vọng nàng mong muốn đã thành hiện thực.

Chỉ cần xem đôi chân vẫn run rẩy và thứ gì đó chảy ra giữa hai đùi là biết.

Nhưng…

Nhưng không phải muốn tiếp diễn theo kiểu này!

Nàng muốn là trong không khí tình cảm hơn rồi tự nhiên tiếp diễn!

Lại còn làm bộ dạng xấu xí kiểu nếu từ chối lời tỏ tình thì sẽ chết!

Có lẽ bị hành hạ kinh khủng nên cơ thể sắp mất sức ngồi phịch xuống nhưng nữ nhân dùng ý chí xuất sắc từng giết địch trên chiến trường nghiến răng chậm rãi bước chân.

Cuối cùng nữ nhân tiến lại gần Tôn Sách vẫn chưa tỉnh táo thì dùng ánh mắt lạnh lùng quét qua nàng ấy.

Và nữ nhân nhận ra.

“Dám đẩy hết vai trò xấu hổ cho ta rồi bản thân chỉ cướp lấy thứ mình muốn sao…?”

Hiện tại xác nhận trạng thái của Tôn Sách thì chắc chắn đã chịu chuyện giống mình tối qua.

Việc mình tỉnh sớm nhất trong đám nữ nhân ấy nghĩa là ít nhất trên giường là mạnh nhất sao.

…Nhưng giờ không phải chuyện đó quan trọng.

Chu Du nghiến răng ken két nắm chân Tôn Sách rồi hét lớn.

“Con tiện nhân đáng thù này──!!”

“Ư, ư ng…?”

“Chết đi──!!”

Ầm──!

Tôn Sách chưa tỉnh táo đã bị ném vào tường vì đã lợi dụng thân hữu của mình.

“Đây là tiếng gì…?”

Đại tướng quân nghe tiếng ấy thì nhanh chóng kiểm tra phòng rồi lộ vẻ ngẩn ngơ trước cảnh vật lộn đang xảy ra trước mắt.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!