401-500

Chương 425: Mạt Lăng (秣陵) (9)

Chương 425: Mạt Lăng (秣陵) (9)

Tôi vừa điều động các tướng lĩnh thì chẳng bao lâu sau Gia Cát Lượng gần đó đã lên tiếng.

“Bây giờ dường như đã đến lúc rồi ạ.”

“Ừ?”

“Chủ công, ngài có thể ra lệnh cho phó quan giương cao cờ đỏ không ạ?”

“…Ừ.”

Tôi trước đề nghị đột ngột của Gia Cát Lượng thì thoáng ngẩn ngơ nhưng vẫn gật đầu.

Tiểu mưu sĩ của chúng ta mà làm chuyện kỳ quặc thì không có lý.

“Bất kỳ ai cũng được, giương cờ đỏ lên đi.”

“Vâng! Xin giao cho thần ạ!”

Tôi vừa thốt lời thì Tôn Quyền đã với tốc độ kinh người giương cao quân kỳ.

…Kích thước đến mức nam nhân trưởng thành cũng khó cầm nổi mà con bé cầm nhẹ tênh.

Con bé này đúng là mười lăm tuổi chứ?

“Chủ công! Thế nào ạ! Có vấn đề gì không ạ?!”

“Ơ… Ừ.”

Tôi gật đầu với Tôn Quyền đang mắt lấp lánh hỏi.

Rõ ràng trước mặt tỷ tỷ thì luôn điềm tĩnh chững chạc nhưng trước mặt tôi thì lại giống Mã Siêu.

Tôn Sách lộ vẻ tủi thân trước sự phân biệt đối xử không phải phân biệt đối xử ấy nhưng cũng có lý do.

‘Muội muội đáng yêu của ta! Để tỷ tỷ ôm một cái nào!’

‘Khoan đã tỷ tỷ…! Muội nghẹt thở mất…!’

Nếu tôi mà dồn ép thế thì chắc chắn sẽ khó chịu mà tránh xa.

Phụ thân là Tôn Kiên thì còn tệ hơn chứ không kém.

Tôi đang suy nghĩ về quan hệ gia đình Tôn Quyền một lát thì biến cố xảy ra trên chiến trường.

Đùng đùng đùng đùng─

Vô số tiếng vó ngựa giống như thể đất trời đang rung chuyển đã vang đến.

Hí hí hí──!!

Tôi nhìn cảnh ấy thì biết tình hình đang diễn ra thế nào.

Có vẻ cờ đỏ là tín hiệu tấn công rồi.

“Khốn kiếp! Đám kia lại là gì nữa!”

“Thật sự kéo đến không ngừng nghỉ…”

Trước dáng vẻ dù đánh bại địch thì vẫn liên tục xuất hiện từ đâu đó thì Sơn Việt tộc lộ vẻ chán ghét.

Chẳng phải đôi bên đều thế sao.

Chúng tôi cũng đang mệt mỏi vì công kích thủy triều vô tận của Sơn Việt tộc.

Tôi quay đầu hỏi Gia Cát Lượng.

“Ngươi lập kế hoạch sao?”

“Vâng ạ.”

Gia Cát Lượng dùng giọng điềm tĩnh đáp.

“Thần quan sát doanh trại thì vị trí chỉ huy địch lập tức xác định được ạ.”

“…….”

“Dù hiện tại dường như không thể khống chế toàn bộ Sơn Việt tộc ở đây nhưng chỉ huy vẫn là chỉ huy chứ ạ?”

Tiểu mưu sĩ tóc trắng dùng quạt trắng che miệng khẽ cười.

“Thân xác mất đầu dù to lớn đến đâu cũng không thể làm tròn vai trò.”

“Vậy sao.”

Tôi nghe giải thích của Gia Cát Lượng thì giống con bé quan sát doanh trại Sơn Việt tộc một lượt.

Và tôi nhận ra.

Trận thế Sơn Việt tộc toàn bộ giống hệt nhau.

…Chỉ huy ở đâu cơ chứ?

Có lẽ có cách tôi không biết sao.

Gia Cát Lượng lập tức nhận ra ý nghĩa biểu cảm của tôi thì tiếp tục giải thích.

“Chỉ cần nắm rõ tâm lý đối phương và địa hình gần đó thì dễ dàng biết được ạ.”

“…….”

“Tình cảm của chỉ huy địch với vùng Giang Đông, dù bại trận nhiều lần nhưng vẫn tự tin rằng địa hình quanh đây mình hiểu rõ, lại cân nhắc xem nơi nào dễ dàng quan sát toàn bộ chiến trường thì…”

Nói cách khác phải đi trước chỉ huy địch vài nước mới xác định được vị trí.

Chúng ta gọi cái đó là ‘khó’ chứ không phải ‘dễ’.

Tôi nhìn Gia Cát Lượng tuôn ra những điều mình hoàn toàn không biết thì gật đầu phụ họa trước.

“…Chủ công.”

“Ừ.”

Gia Cát Lượng có khả năng thiên tài nhìn thấu tâm lý người khác thì lập tức nhận ra trạng thái của tôi.

“Ngài đã hiểu hết chưa ạ?”

“A… Cái đó sao?”

Tôi nghe câu hỏi của Gia Cát Lượng thì dùng giọng tự tin đáp.

“Hoàn toàn không hiểu.”

“Vậy… vậy sao ạ.”

Trước câu trả lời ngẩn ngơ của tôi thì Gia Cát Lượng lộ vẻ hơi bối rối.

Ngay cả tình huống này vẫn giữ lễ phép điềm tĩnh thật.

Nếu là Tư Mã Ý đang tạm rời vị trí chỉ huy binh sĩ thì chắc không phản ứng thế này.

‘…Sao ngài tự tin trả lời thế ạ?’

Lúc ấy tôi sẽ nói thế này.

‘Không biết thì có gì sai đâu.’

‘Hừ… Nói ít ra cũng được…’

Nhớ lại rồi, nhớ lại rồi.

Biểu cảm cộc lốc ấy.

“Chủ công?”

“A, đúng rồi.”

Tôi đang nghĩ linh tinh một lát thì lấy lại tinh thần nhìn kỵ binh lao vào bản doanh Sơn Việt tộc.

Giờ thì kỵ binh Tinh Châu nếu không có thì thiếu sót.

“Ta sẽ dẫn đầu! Tất cả chỉ cần theo sau thôi!”

Kỵ binh tinh nhuệ được rèn luyện qua vô số va chạm với các man di phương Bắc do Trương Liêu chỉ huy.

Tóc nâu buộc đuôi ngựa bay loạn trong gió.

Dáng vẻ ấy kết hợp với dung mạo đẹp đẽ của Trương Liêu thì càng thêm rực rỡ.

Và bên cạnh kỵ binh Tinh Châu do Trương Liêu dẫn dắt thì còn một đội kỵ binh khác.

Bề ngoài phương Tây trông rõ ràng khác Hán tộc (漢族).

Võ tướng mặc mũ lông và giáp lông dày dù không lạnh.

Còn cần nói gì nữa.

Đó chính là kỵ binh Tây Lương mà ai quan tâm Tam Quốc chí chắc từng nghe qua một lần.

Lúc ấy nữ nhân tóc xanh lam gợi liên tưởng kim cương (Kim Cương Thạch - 金剛石) thì hét lớn đầy khí thế.

“Chủ công──! Xin ngài nhất định phải theo dõi bộ dạng Cẩm Mã Siêu này hoạt động tích cực nhé──!”

Lời hô không hợp chút nào với chiến trường nơi sống chết chỉ trong khoảnh khắc.

Tôi nghe vậy thì lộ vẻ ngẩn ngơ rồi cứng đờ một lát.

…Nói thế không xấu hổ sao?

Trước đây rõ ràng mỗi lần nhìn tôi thì miệng còn không mở nổi vì ngại ngùng.

“…….”

Ngược lại kỵ binh Tây Lương theo Mã Siêu còn xấu hổ hơn nhiều.

Vì sống ở môi trường khắc nghiệt nên ưu tiên mạng sống hơn tự tôn nên mới vậy.

“Ưm?! Rõ ràng đã kiểm tra phía sau mà đám kia xuất hiện từ đâu!”

“Ta có lý do gì phải trả lời ngươi?!”

Mã Siêu cưỡi Hàn Huyết Mã (汗血馬) hét lớn rồi lao tới Sơn Việt tộc với tốc độ nhanh nhất.

Keng──!

“Kh ức!”

Ồ, chặn được kìa.

Quả nhiên man di chiến lực đỉnh thật.

Tôi cảm thán trước Sơn Việt tộc sống sót sau công kích của Mã Siêu.

Dù mất thăng bằng ngã khỏi ngựa nhưng sống sót là đúng.

Nhưng nguy cơ của tướng lĩnh Sơn Việt tộc không dừng ở đó.

“Chặn công kích của ta rồi tính sao!”

“Cái, cái gì?”

“Đại tướng quân thấy cảnh này sẽ nghĩ gì đây──!”

Ơ… Tôi chẳng nghĩ gì cả.

Tôi trông như người sẽ nghĩ lung tung vì không giết nổi một Sơn Việt tộc sao.

Mã Siêu không biết suy nghĩ của tôi thì dùng kỹ thuật cưỡi ngựa gần như thần kỳ đổi hướng.

Có thể làm vậy giữa trận địch thì Mã Siêu quả nhiên rất mạnh.

Không phải vô cớ mà đánh nhau cả ngày với Trương Phi.

…Nếu thế thì đánh với Quan Vũ thì ai thắng nhỉ?

Đột nhiên tò mò thật.

Tôi gạt đi sự tò mò chợt nổi lên trong đầu rồi nhìn chiến trường.

“Chết ngoan ngoãn đi──!”

Mã Siêu đổi hướng lao tới Sơn Việt tộc vừa chặn công kích của mình.

“Con điên này…!”

Sơn Việt tộc chỉ may mắn chặn được công kích của Mã Siêu thì lập tức bị thương đâm xuyên mất mạng.

…Thật sự đáng thương.

Nhìn cảnh này thì biết thứ cần nhất để sống sót trên chiến trường là gì.

Quả nhiên phải may mắn.

Chỉ vì ở đúng chỗ Mã Siêu di chuyển nên Sơn Việt tộc không tránh được cái chết.

Mã Siêu với tốc độ nhanh nhất lao vào trận địch xé toạc Sơn Việt tộc thì kỵ binh Tây Lương theo sau cô ấy cũng lập tức xông vào trận thế.

“Xung phong──!”

Oa a a a──!!

Thậm chí ở chỗ hơi xa thì kỵ binh Tinh Châu do Trương Liêu dẫn dắt cũng xung phong tới.

Trên chiến trường cổ đại kỵ binh thường được ví như xe tăng.

Điều này không có gì lạ.

Tốc độ nhanh của ngựa kết hợp với thân hình khổng lồ tạo ra lực xung phong kinh khủng.

Lực xung phong ấy đủ để biến con người yếu ớt thành thịt vụn.

“Á a a!”

“Khốn kiếp…!”

Sơn Việt tộc không kịp ứng phó với kỵ binh đột ngột xuất hiện phía sau thì bị giẫm đạp đúng nghĩa.

Là một cuộc đột kích ở mức độ khiến người ta phải nghi ngờ liệu có thể ngăn chặn tốt ngay cả khi hình thành đội hình đàng hoàng hay không, thế mà đã không thể làm vậy và còn bị tấn công từ phía sau sao?

Đại khái kết quả trận chiến hôm nay đã rõ.

“Chủ công──! Ngài đang xem kỹ chứ ạ──!”

“…….”

Tôi im lặng trước tiếng hô của Mã Siêu giờ đã dính đầy máu.

Ta đang xem kỹ nên đừng nói lời xấu hổ với người khác nữa được không.

Ngay gần đó Trương Liêu đang tung hoành cũng cười gượng gạo như khó xử.

Giờ khoảng cách giữa tôi và Mã Siêu quá xa nên tiếng tôi không truyền tới thật đáng tiếc.

Lúc ấy từ hướng khác trên chiến trường vang lên giọng nói hoàn toàn không ngờ tới.

“Đinh, Đinh Lăng bỏ mặc ta mà nhìn ai vậy?!”

“…Ừ?”

“Không được! Người hoạt động nhất ở đây phải là ta──!!”

Không phải chứ Lữ Bố?

Lữ Bố đang đứng yên chém ngã Sơn Việt tộc thì đột ngột bắt đầu di chuyển.

“Cái, cái gì?!”

“Đại sự không ổn! Không chắn nổi…!”

…Lây bệnh gì từ Mã Siêu rồi sao?

Tôi nhìn cảnh Sơn Việt tộc bay tứ tung thì nghĩ vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!