Bố cáo do Gia Cát Lượng soạn thảo nhanh chóng lan truyền khắp thiên hạ.
Nội dung chỉ dùng chữ Hán đơn giản để ngay cả dân chúng không biết chữ cũng có thể đọc được, tóm tắt lại thì đại khái như thế này.
───Dưới sự chủ quản của quốc gia tiến hành chiêu mộ những người sẽ chăn nuôi gà và vịt một cách chuyên môn.
…Tôi có nghi ngờ liệu dân chúng có nhận ra từ như chủ quản (主管) hay chuyên môn (專門的) không nhưng tiểu mưu sĩ hẳn đã có suy nghĩ gì đó.
Vì thiên tai hoàng trùng mà thần tiên tiên tri vẫn còn hơn vài tháng nữa mới xảy ra nên trong khoảng thời gian ấy tôi định nhân giống gà vịt với số lượng lớn.
Gà và vịt đẻ nhiều trứng nên nếu quyết tâm tăng số lượng thì con số sẽ tăng lên kinh khủng.
Hai loài chim này mất khoảng nửa năm để trưởng thành nên đúng vào lúc mùa thu đến gần thì chúng sẽ trở thành lực lượng (?) đáng tin cậy để đối phó châu chấu.
Và sau khi mọi trận chiến kết thúc thì số vịt còn lại sẽ xử lý thế nào.
Ừm…. Biến thành thịt ngon bỏ vào bụng cũng không tệ nhưng tôi định dùng chúng ở nơi khác.
Gửi sang Giang Đông để làm nông nghiệp thân thiện với môi trường.
Như tôi từng nhắc trước đây thì vùng Giang Đông có khí hậu cực kỳ tốt để thực vật sinh trưởng.
Nghĩa là có thể canh tác hai vụ, thậm chí ba vụ một năm.
Dùng thuật ngữ chuyên môn hơn thì gọi là nhị kỳ tác, tam kỳ tác chăng?
Dù sao nếu canh tác nhiều thì tự nhiên sẽ xuất hiện bệnh dịch hại nên nông nghiệp sẽ gặp trở ngại lớn, tôi định ném quân đội vịt vào Giang Đông để ngăn chặn điều đó.
Hơn nữa phân chim là phân bón tuyệt vời hỗ trợ canh tác nên đúng nghĩa là một mũi tên trúng hai con chim.
Dùng quân đội vịt như vậy rồi nếu sau này hoàng trùng tái phát thì ném chúng đến đó để đánh một trận lớn…
Nói vậy nghe như đùa nhưng khả năng thực hiện lại khá cao nên thật buồn cười.
Bình thường thì hỗ trợ nông nghiệp, khi chiến tranh (?) xảy ra thì lao vào đó, những binh sĩ (?) tinh nhuệ nhất.
Ồ, gọi là chế độ đồn điền cũng chẳng kém gì.
Dù suy nghĩ của tôi không diễn ra như dự tính và phát sinh vấn đề thì cũng không sao.
Lúc ấy chính là lúc mở tiệc thịt.
“Thịt…”
Ngay cả Lữ Bố đang ở bên cạnh tôi cũng nghĩ đến tương lai mà nuốt nước miếng.
Có lẽ hôm nay món ăn sẽ là thịt vịt.
Tôi nhìn dáng vẻ đáng yêu ấy mà cười rồi chậm rãi thiết kế tương lai.
Giờ chỉ cần suy nghĩ cách sử dụng những người ứng tuyển sau khi thấy bố cáo và vận chuyển lượng trứng khổng lồ để tăng số lượng gia súc thì vấn đề cấp bách…
“Chủ công! Có tin khẩn!”
“Ừ?”
Tin khẩn?
Là chuyện gì vậy.
Khi tôi đang nghi hoặc không biết chuyện gì cấp bách thì nhìn người đưa tin đột ngột xuất hiện.
Người đưa tin vừa lộ diện thì dùng giọng khẩn trương lập tức tiếp lời.
“Cấm quân (禁軍) đã đến!”
“…….”
Tin tức đội quân tinh nhuệ bảo vệ hoàng thất đã đến Hà Bắc khiến tôi nhất thời câm nín.
Tôi im lặng một lát rồi khó khăn hỏi.
“…Bệ hạ đã ban hoàng mệnh sao?”
“Đúng vậy ạ! Cấm quân nói là việc cực kỳ khẩn cấp…”
Việc cực kỳ khẩn cấp?
Chẳng lẽ gần kinh sư xảy ra phản loạn?
Điều đó thì không thể…
Tư Lệ Châu nơi đặt kinh đô Lạc Dương của nhà Hán là nơi uy quyền hoàng đế trực tiếp chạm đến.
Trừ phi quốc gia rối loạn đến mức không thể cứu vãn thì không ai dám có ý khác, dù có kẻ gan to dám có ý khác thì kế hoạch đã sớm bại lộ và đầu treo ở chợ.
…Dù vậy vẫn có thể có chuyện bất ngờ.
Đế quốc Mông Cổ vượt thời đại đột ngột tấn công, giờ còn nhận tiên tri từ thần tiên về thiên tai tự nhiên nên dù có chuyện kỳ lạ hơn nữa xảy ra thì tôi cũng có thể bình tĩnh chấp nhận.
Tôi nhận thông tin từ người đưa tin rồi lập tức gật đầu.
“Biết rồi. Ta sẽ nghe chuyện nên dẫn Cấm quân đến đây.”
“Tuân lệnh!”
Người đưa tin đáp xong thì không lâu sau Cấm quân lộ diện.
Đội quân tinh nhuệ hộ vệ người cao quý nhất thiên hạ nên mặc giáp sáng loáng lấp lánh.
…Từ “sáng loáng” thì đại tướng quân nói có hơi rẻ tiền không?
Vậy thì đổi thành huy hoàng rực rỡ.
Nếu Tư Mã Ý hay Gia Cát Lượng biết suy nghĩ của tôi bây giờ chắc chắn sẽ chỉ trích phải giữ phẩm cách.
Dù sao thì binh sĩ mặc giáp phát ra ánh sáng chói mắt vừa thấy tôi đã lập tức lấy thái độ cung kính.
Tôi hỏi trước Cấm quân đang đứng trước mặt.
“Vậy. Bệ hạ đã ban hoàng mệnh sao?”
“Đúng vậy ạ.”
Cấm quân nhận câu hỏi của tôi thì lấy từ trong ngực ra một tờ giấy trông rất cao cấp.
“Thần tuy không biết nội dung nhưng bệ hạ nói là việc cực kỳ khẩn cấp nên bảo phải chuyển giao thư này càng nhanh càng tốt.”
“Ưm…”
Nói đến mức đó thì có gì đó bất an.
“Đây ạ.”
“…Ừ.”
Người đưa tin dùng hai tay cung kính đưa thư thì Lữ Bố nhanh như chớp giật lấy rồi mang đến cho tôi.
Gần đây cơ thể tôi không tốt nên Lữ Bố luôn chặn trước những tình huống có thể nguy hiểm cho tôi.
Chỉ riêng tình huống hiện tại thì trong đầu Lữ Bố chắc có các Lữ Bố nhỏ đang trò chuyện thế này.
‘Đinh Lăng định tự mình ra nhận thư sao?’
‘Cái gì?! Nếu lỡ trượt chân ngã thì sao!’
‘Vốn đã yếu đuối rồi…!’
‘Nếu, nếu tên đó giả làm Cấm quân mà là thích khách thì…?’
Vậy nên các Lữ Bố nhỏ liên tục nghĩ tiêu cực rồi đồng thanh hét lên.
───Tuyệt đối không được!!
Nghĩ vậy thì thật buồn cười.
Tôi giải thích hơi hài hước nhưng dù sao thì hiện tại Lữ Bố đang cực kỳ nhạy cảm với an nguy của tôi.
“…….”
Tư Dữ thì khỏi cần nói.
Trước khi tôi bị thương thì em ấy hầu như không rút vũ khí nhưng giờ chỉ cần người lạ tiếp cận gần là lập tức lộ ra khí thế kinh người.
Nhờ vậy mà gần đây tôi ít ra đường.
Có vài dân chúng yếu tim không biết gì cứ tiến gần rồi sợ hãi run rẩy thì thật sự khiến tôi hoang mang.
Đây là chuyện xảy ra vì cơ thể tôi không tốt nên miễn là tôi còn chịu đựng di chứng thì việc sửa chữa hành vi kỳ lạ của hai người là chuyện xa vời.
Thực ra không chỉ hai người có hành vi kỳ lạ.
‘Gần đây tình trạng thế nào? Ổn chứ?’
‘Ừ. Ta ổn.’
‘Đừng nói dối.’
‘Thật sự ổn mà.’
‘Đừng nói dối nữa chứ?’
‘…Nếu không tin thì sao còn hỏi?’
Tư Mã Ý luôn kết luận chắc chắn là nói dối như thể câu trả lời của tôi đã định sẵn.
‘Ngài có biết cái này không?’
‘Cái gì?’
‘Thắp nhiều cây nến xung quanh, thành tâm cầu nguyện trời cao thì tuổi thọ sẽ tăng đấy!’
‘……Ta e là thất bại.’
‘Nhâng?!’
Bàng Thống đề cập đến thuật kéo dài tuổi thọ của Gia Cát Lượng thứ mà trong Tam Quốc Diễn Nghĩa bị Ngụy Diên hất đổ.
‘…….’
‘Gì vậy, đột nhiên lại biến mất đâu rồi.’
Gia Cát Lượng như thể đã học được thuật thuấn di chỉ cần tôi chớp mắt là biến mất lặng lẽ.
Càng ngày càng xảy ra đủ loại tình huống kỳ quái nên tôi không có lúc nào buồn chán.
Không biết nên thích điều này hay không nữa.
“…Hừm.”
Tôi ngừng suy nghĩ linh tinh rồi mở thư Cấm quân đưa mà không chút do dự.
Giấy cao cấp phải làm thủ công từng tờ nên hiện tại chỉ người ở vị trí cao mới dùng được.
Trên tờ giấy ấy chỉ chứa nội dung ngắn gọn nhưng mạnh mẽ.
───Có thê tử và nhi tử rồi còn định lang thang bên ngoài đến bao giờ?
───Việc cần làm chắc đã xong hết nên giờ hãy trở về.
Tôi đọc nội dung thư thì im lặng một lát.
Chữ viết trên thư đẹp đến mức xứng với địa vị hoàng đế nhưng ở giữa có vài chỗ mực (墨) loang đậm như dùng sức quá mạnh.
“…….”
Lại có một vị nữa đang có triệu chứng bất thường.
Nghĩ lại thì gần đây cứ hoàng trùng (蝗蟲) này nọ nên bận rộn điên cuồng.
“…Ở phương bắc lâu quá rồi.”
Tôi cẩn thận cất vào ngực bức thư rõ ràng chứa đựng đủ loại cảm xúc bị đè nén.
Nếu tôi xử lý tùy tiện thư do bệ hạ đích thân viết thì chắc chắn sẽ khiến người ấy buồn lòng.
Tôi nói với Cấm quân vẫn đang giữ biểu cảm lạnh lùng.
“Biết rồi. Theo hoàng mệnh thì sớm muộn ta sẽ hồi kinh Lạc Dương.”
“Dạ. Thần sẽ truyền lại như vậy cho bệ hạ.”
Cấm quân hoàn thành mọi việc xong thì không nghỉ ngơi mà lập tức lên ngựa thúc giục bước chân.
Lữ Bố nhìn cảnh ấy thì nghiêng đầu.
“Có phải bị gì đuổi không? Sao gấp thế?”
“…Chưa biết.”
Có lẽ thật sự bị đuổi.
Bệ hạ thúc giục mang tin tức về càng nhanh càng tốt thì cuối cùng cũng là bị đuổi mà.
Nếu thật sự không muốn bị giam lỏng thì phải mau chóng trở về thôi.
0 Bình luận