Bên trong thành Mạt Lăng.
Tại quan nha từng là nơi Dương Châu Thứ sử Lưu Do xử lý vô số công văn thì có nhân vật không ngừng đi lại như bất an.
“Cái này thật sự không thể chấp nhận được…!”
Nghiêm Bạch Hổ (嚴白虎).
Thiếu nữ kỳ lạ tự đặt tên mình là Bạch Hổ (白虎) thì nhớ lại những chuyện đã xảy ra trước đây.
‘Đám đạo tặc này! Không muốn chết thì mau đi đi!’
‘Thủ lĩnh sao lại tin con nhỏ ấy chứ…!’
Các đạo tặc từng liên minh với Nghiêm Bạch Hổ thì dần dần bị số lượng Sơn Việt tộc ngày càng tăng nuốt chửng hoàn toàn thế lực.
Cầm vũ khí chống cự thì không phải đối thủ của Sơn Việt tộc còn lén chạy trốn ẩn náu thì dù thế lực nào cuối cùng cũng bị phát hiện rồi chặt đầu.
Sơn Việt tộc quen thuộc Giang Đông thì nói cũng vô ích còn Đại tướng quân thì diệt đạo tặc đã quen tay.
Hiện tại nơi hắn thống trị thì thỉnh thoảng nghe tin đồn là có đạo tặc nào đó bị tiêu diệt.
Nghe nói hắn trọng thưởng hậu hĩnh cho những người có công dẹp loạn, thậm chí còn ban cho chức quan nếu họ muốn.
Dĩ nhiên nhân vật coi bách tính vô tội là đạo tặc rồi gây hại thì chịu hình phạt tàn khốc đến mức không dám miêu tả.
Nghĩ sao có kẻ ngu ngốc làm chuyện ấy nhưng hành vi ngang ngược của con người thường vượt xa tưởng tượng.
Cuối cùng dù quyết định gì thì cũng chết nên đạo tặc nghĩ có lẽ may mắn thì lao vào quân đội Đại tướng quân và…
‘…Đạo tặc dám nhắm đến ai vậy.’
‘Nơi này không cho qua.’
Rồi bị quét sạch.
Không cần Thiên Hạ Vô Song là Lữ Bố ra tay thì tướng lĩnh cầm yển nguyệt đao và nữ nhân cầm song kiếm cũng khiến chúng không phát huy sức mạnh mà ngã xuống.
Khi nghe hai nữ nhân ấy là người từng ngăn Lữ Bố ở Hổ Lao quan thì kinh ngạc đến mức nào.
Lại thêm hai nhân vật từng ép mình trong thủy chiến dùng khí thế đáng sợ đánh bại quân ta.
‘Gì vậy. Sơn Việt tộc đâu hết rồi sao toàn đạo tặc? Công Cẩn cái này đúng không?’
‘…Sao hỏi ta?’
‘Ngươi biết hết mà.’
‘Cái gì mà lời vớ vẩn… …Thôi. Không nói nữa.’
Cuộc trò chuyện trên chiến trường thì quá thảnh thơi nhưng mỗi khi vũ khí trong tay chúng lóe lên thì đạo tặc ngã rạp thì chẳng vui chút nào.
Cuối cùng đạo tặc mà Nghiêm Bạch Hổ tự tin nuốt chửng thì chỉ kéo dài thời gian chút rồi toàn diệt.
Dù sao cũng không kỳ vọng gì vào đám đạo tặc nhưng trận chiến một chiều quá.
Sau khi mất đạo tặc thì thách thức (?) của Nghiêm Bạch Hổ vẫn tiếp tục.
‘Con đường này thật sự không ai biết! Giờ lao lên thôi!’
Con đường bí mật mà ngay cả Sơn Việt tộc cũng ít người biết.
Nghiêm Bạch Hổ tin rằng dù chuẩn bị kỹ đến đâu thì cuộc tập kích này cũng thành công.
Cho đến khi gặp bộ binh nặng chặn đường.
‘Đúng như tiểu mưu sĩ dễ thương của chúng ta nói.’
Nữ nhân tóc cam vác rìu lớn trên vai thì lẩm bẩm.
Nghiêm Bạch Hổ giật mình hét lớn.
‘Ưeee! Sao lại biết đường này─!’
‘…Chỉ cần nhìn địa hình xung quanh là biết ngay ạ.’
Mưu sĩ của Đại tướng quân luôn coi trọng trinh sát và tổng hợp thông tin để nhìn thấu ý đồ đối phương rất xuất sắc.
Nghiêm Bạch Hổ nhận ra mình hành động đúng dự đoán của đối phương thì đảo mắt lia lịa.
Trong tình huống này nếu quay lưng thì chúng lập tức đuổi theo gây tổn thất lớn.
Nghiêm Bạch Hổ phán đoán tốt hơn là đánh một trận cho đã rồi hét lớn.
‘…Tập kích thất bại cũng không sao! Nếu ở đây đánh bại các ngươi thì…!’
‘Ơ… Biết địch từ đâu tấn công thì chúng ta chỉ bố trí quân ở chính diện sao?’
‘……Vâng?’
Lúc ấy nữ nhân dùng trâm cài tóc xám dùng giọng điệu kỳ lạ lạnh lùng ra lệnh.
‘Toàn quân chuẩn bị tên.’
Đồng thời từ bụi cây gần đó xuất hiện vô số cung thủ và
‘Bắn.’
Vút vút vút ──!!
Lập tức bắn tên vào Sơn Việt tộc theo sau Nghiêm Bạch Hổ.
‘Á a a a!’
───Nhìn là biết sẽ chạy từ đây. Mai phục đi.
───Vâng.
Nghiêm Bạch Hổ cảm giác như nghe được cuộc trò chuyện kỳ lạ nào đó rồi vội hét lớn.
‘Nếu cứ thế này thì toàn diệt! Mau rút lui thôi!’
‘A vâng! Tỷ tỷ!’
Rồi tránh mưa tên chạy trốn một lúc.
Khi khoảng cách đủ xa thì Nghiêm Bạch Hổ thở phào nhẹ nhõm.
‘Hà đến đây thì an toàn rồi. Giờ nghỉ ngơi chút…’
‘Tiếc thật.’
‘…Ủa?’
Trước khi Nghiêm Bạch Hổ nói xong thì nữ nhân tóc nâu dẫn kỵ binh xuất hiện.
───Địch chắc chắn chạy từ đây nên tướng quân chờ chút rồi đuổi theo là được.
───Vâng. Xin giao cho thần.
Nữ nhân buộc tóc đuôi ngựa nhớ đến tiểu mưu sĩ tóc trắng thì khẽ cười.
‘Trận chiến vẫn chưa kết thúc đâu.’
‘…Á a a a!’
Nghiêm Bạch Hổ nghe vậy thì lại chạy còn nữ nhân lập tức đuổi theo đánh bại tàn binh.
‘Nếu ta lập công ở đây, chắc ngài ấy sẽ lại cưỡi ta như cưỡi ngựa mất!’
Hơn nữa nữ tướng tóc xanh lam xinh đẹp còn lẩm bẩm gì đó kỳ lạ rồi cùng đuổi theo nên quân đội Nghiêm Bạch Hổ dẫn dắt đầy uy phong thì đúng nghĩa tan tác.
Và những thất bại thảm hại thế này đã lặp lại bao nhiêu lần gần đây.
Phải thừa nhận thì phải thừa nhận.
Các tướng lĩnh dưới trướng Đại tướng quân đều xuất chúng và binh sĩ do chúng dẫn dắt tinh nhuệ đến mức không thua Sơn Việt tộc.
Nghiêm Bạch Hổ suy nghĩ mãi rồi cuối cùng rút ra thủ đoạn cuối cùng.
‘Đã đến nước này thì tập hợp hết Sơn Việt tộc ở Giang Đông!’
Thay vì cứ dằng dai với những trận chiến nhỏ lẻ thì đặt cược toàn bộ vận mệnh của thế lực mình vào một trận chiến quyết định.
“Nghiêm Dư!”
“Tỷ gọi ạ!”
Trước tiếng gọi của Nghiêm Bạch Hổ thì muội muội luôn ủng hộ nàng nhất xuất hiện.
Nghiêm Bạch Hổ nhìn muội muội đáng tin cậy rồi hét lớn.
“Gửi người đi! Phá bỏ hoàn toàn vòng vây phía dưới rồi tập hợp ở đây!”
“Vâng! Tỷ tỷ!”
“Và…”
Nghiêm Bạch Hổ ngập ngừng cuối câu rồi lập tức mở miệng.
“Ngô Việt Đồng Chu (吳越同舟)!”
“…….”
“Có câu kẻ địch của địch là đồng minh! Báo tin quê hương chúng ta nguy hiểm thì đồng bào chưa hợp tác cũng sẽ góp sức!”
“Từ ấy có ý nghĩa thế này…! Quả nhiên là tỷ tỷ! Thần tuân mệnh!”
Nghiêm Dư mắt lấp lánh nhìn tỷ tỷ rồi lui ra đầy khí thế.
“…Giờ không còn đường lui nữa.”
Nghiêm Bạch Hổ nhìn cảnh ấy một lát rồi lẩm bẩm nhỏ.
“Ta sẽ cho thấy vì sao ta được gọi là Bạch Hổ (白虎)!”
Cảnh tóc trắng xen đen bay loạn trong tòa nhà khá ấn tượng.
“…Ư ư. Gió mạnh quá.”
Bản thân lại không thích điều đó.
Chính xác vài ngày sau.
“Đức, Đức Vương! Tin khẩn ạ!”
“Giờ chỉ nghe từ đó thôi đã bất an rồi. Lại chuyện gì vậy?”
Trước dự đoán của Nghiêm Bạch Hổ thì lính liên lạc như không sai dùng giọng khẩn cấp hét lớn.
“Quân ta đang duy trì vòng vây phía nam đại bại dưới tay Tào Tháo ạ!”
“…Khắc.”
“Đức Vương!”
Thất bại. Thất bại. Lại thất bại.
Rõ ràng Sơn Việt tộc có nhiều tướng lĩnh nhưng không ai ngăn nổi quân đội từ phía bắc Trường Giang xuống.
…Bao gồm cả bản thân và Nghiêm Dư.
Giờ chỉ còn đại chiến dốc toàn bộ số lượng nên Nghiêm Bạch Hổ nghĩ vậy.
──────────
“Phù….”
Ở một nơi nào đó thuộc phía Nam Giang Đông.
Tại nơi vừa xảy ra trận chiến lớn thì nữ nhân tóc đỏ đồng hạ cung rồi nhìn quanh.
“A ha ha ha! Đám này cách đánh giống chúng ta thật!”
“Đúng vậy! Cứ thế này thì thân thiết mất thôi tỷ tỷ!”
Một bên thì tỷ muội da đồng tóc vàng toàn thân dính máu cười vui vẻ.
“Nghe nói là hậu duệ thần lửa? Vậy chạm lửa cũng không cháy sao?”
“…Lại có người giống Mạnh Hoạch ở đây nữa.”
Bên kia thì nữ nhân tóc xanh lam dùng giọng hơi ngẩn ngơ hỏi nữ nhân tóc đỏ.
“…….”
Năng lực tướng lĩnh thì thôi nhưng không ngờ mình lại cùng chiến đấu với đám Nam Man bên kia.
Quả nhiên cuộc đời không ai biết trước được.
Lúc ấy một nữ nhân tiến lại gần Thái Sử Từ rồi lên tiếng.
“Ta đã quan sát kỹ hoạt động của ngươi.”
“…Tướng quân.”
“Báo cáo một mình phá vòng vây không sai.”
Tào Tháo nhìn Thái Sử Từ rồi khẽ cười điềm tĩnh.
“Tuyệt vời. Thật sự ấn tượng.”
“Vinh, vinh hạnh quá.”
Trước dáng vẻ Tào Tháo ngày nào cũng rút ngắn khoảng cách thì Thái Sử Từ chỉ biết bối rối.
Rốt cuộc nghĩ gì mà hành động thế này.
Đây không đơn thuần là dục vọng chiêu mộ nhân tài xuất chúng mà…
Hình như ẩn chứa ý gì khác.
“Hừm… Ngoại hình tốt năng lực tốt nhân phẩm cũng không tệ.”
“……?”
Thái Sử Từ không hiểu nổi Tào Tháo rốt cuộc đang làm gì.
0 Bình luận