401-500

Chương 424: Mạt Lăng (秣陵) (8)

Chương 424: Mạt Lăng (秣陵) (8)

Từ lúc chính thức xung đột với Sơn Việt tộc đến nay đã trôi qua bao lâu rồi nhỉ.

“Bằng mọi giá phải xuyên thủng! Giết sạch kẻ địch đi!”

“Không được lùi! Càng phải kiên cường thủ vững hơn nữa!”

Ban đầu quân ta còn thủ vững được khá tốt nhưng càng về sau càng lộ vẻ kiệt sức rồi dần dần bị ép lùi.

Thường nói Đa cẩu vô tráng sĩ (多狗無壯士) mà.

Dù giết bao nhiêu thì Sơn Việt tộc vẫn liên tục kéo đến không ngừng nghỉ trông giống như thủy triều ập tới.

“Kh hức… Hức…”

Trước công kích không ngừng nghỉ ấy thì mồ hôi binh sĩ quân ta đổ như mưa còn tiếng thở thì thô ráp như sắp ngã quỵ bất cứ lúc nào.

Lúc này chỉ có thể để đạo quân còn đầy đủ thể lực thay phiên phía trước để cầm chân thời gian.

Lưu Bị đứng bên cạnh quan sát chiến trường cũng nghĩ giống tôi nên cung kính nói.

“Chủ công, thần xin bắt đầu hành động ạ.”

“Ừ. Đi đi.”

Lưu Bị cưỡi Đích Lư thì cung kính cúi lưng rồi rút Song Cổ Kiếm (Thư Hùng Nhất Đối Kiếm - 雌雄一對劍) ra khỏi vỏ.

“Chúng thần sẽ hỗ trợ bộ đội bên trái ạ!”

“Vâng!”

Phó quan tôi giao cho thì đáp đầy khí thế và Lưu Bị xác nhận rồi hét lớn với binh sĩ gần đó.

“Tiến lên!”

Oa a a a──!!

“Các ngươi lại là cái gì nữa?!”

“Ha ha ha! Đám đáng giết lại tăng thêm rồi!”

Sơn Việt tộc đã say men chiến trường đến mức nửa tỉnh nửa mê thì không thèm để ý đạo quân của Lưu Bị mà mắt láo liên.

Không những không hoảng loạn trước viện binh của địch mà còn vui mừng vì đám đáng giết tăng thêm…

Đúng là đám đầu óc hỏng một chỗ thật sự.

“Cảm ơn đã hỗ trợ.”

Từ Hoảng phụ trách chính diện thì điềm tĩnh cảm ơn Lưu Bị.

“Không có gì, chỉ làm việc nên làm thôi ạ.”

Lưu Bị đáp lại lời cảm ơn của Từ Hoảng bằng nụ cười dịu dàng.

Đạo quân trực thuộc cô ấy vốn là tinh nhuệ mà ai cũng gật đầu công nhận vì phân biệt công tư rõ ràng nhưng vì Sơn Việt tộc kéo đến vô tận nên đã rất mệt mỏi.

Thành thật mà nói thì giữ vững được đến mức này đã rất tuyệt vời.

Con người là sinh vật chỉ cần vận động kịch liệt thì vài phút là mệt.

“Này! Chậm thế này thì không giết nổi ta đâu?!”

“Con thú nhân kia!”

…Dĩ nhiên cũng có người không mệt nhưng coi như ngoại lệ.

Lữ Bố kia ở giữa trận địch tung hoành mấy chục phút mà vẫn tràn đầy sức sống.

Giờ ở chiến trường này đã giết bao nhiêu người rồi nhỉ.

Câu hỏi ấy có thể trả lời bằng đống thi thể chất chồng xung quanh Lữ Bố.

Dáng vẻ một mình chém chết hàng trăm man di, chiến lực không thể xem thường.

“Dù có chuyện gì cũng phải giết con ả kia!”

“Đúng vậy! Không được bỏ cuộc!”

Lữ Bố vô song trên chiến trường thì thôi nhưng Sơn Việt tộc vẫn không hề sợ hãi lao tới Lữ Bố thì cũng kinh thật.

Thông thường Lữ Bố tung hoành thế này thì địch quân sĩ khí tụt dốc rồi binh sĩ mất chiến ý chạy trốn nhưng đám này không một ai như vậy.

Với tôi biết binh sĩ không bại trận trên chiến trường có sức mạnh lớn đến mức nào thì thật khó xử.

Nếu cứ tiếp tục đấu sức mơ hồ thế này thì không có hồi kết.

…Vậy nếu đổ thêm sức mạnh mạnh hơn nữa thì sao?

“Quan Vũ, Triệu Vân.”

Tôi mở miệng thì hai nữ nhân đang im lặng đáp lại.

“Vâng.”

“Ngài gọi ạ.”

Hai giọng nói cao thấp rất vi diệu khác nhau.

Tôi nhìn đôi mắt lạnh lùng điềm tĩnh của từng người rồi hỏi.

“Giờ có thể làm như Lữ Bố đang làm không bị thương mà quấy đảo trận thế địch không?”

“…….”

Hai nữ nhân nhận câu hỏi của tôi thì im lặng một lát.

Câu hỏi hỏi liệu có thể một mình chém chết hơn trăm kẻ địch mà bình thường đối đầu cũng phải liều mạng không.

Trăm người trăm kẻ sẽ lắc đầu nhưng hai tướng lĩnh tôi hỏi giờ không phải người thường.

“…Nếu đó là cách báo đáp ân tình chủ công thì thần nguyện ý.”

Quan Vũ được gọi là Vạn Nhân Chi Địch (萬人之敵) và sau này được tôn là Quân Thần (軍神).

“Thương hướng tới con đường chính nghĩa thì không gãy.”

Triệu Vân từng một mình phá vòng vây Tào Tháo cứu huyết nhục Lưu Bị.

Tôi nhìn hai tướng lĩnh đáng tin cậy rồi gật đầu.

“Vậy thì các ngươi lần lượt di chuyển sang bên trái và bên phải.”

“Vâng.”

“A, và…”

“…?”

Tôi ngập ngừng cuối câu thì hai người lộ vẻ ngẩn ngơ.

Tôi nói với tâm trạng phòng hờ.

“Đừng gắng quá sức.”

“…….”

“Nếu thấy kiệt sức thì rút lui vừa phải.”

Vô ích gắng sức rồi xảy ra chuyện lớn thì tôi lo lắng đến mức không ngủ được.

“Xin ngài đừng lo lắng.”

Quan Vũ mở miệng trước lời dặn dò lo lắng của tôi.

“Võ nghệ của Quan Vũ này, thần sẽ cho ngài thấy rõ ràng.”

“…Ừ?”

Gì vậy.

Sao lại cảm giác như châm lửa vào Quan Vũ thế này.

“…….”

Ngay cả Triệu Vân đang im lặng cũng lộ không khí bất thường.

Cái… gì vậy.

Cái này ổn chứ?

Tôi đối diện phản ứng của hai người thì hơi ngẩn ngơ.

──────────

Bản doanh của Sơn Việt tộc.

Trong doanh trại cố ý dựng đơn sơ để tránh bị ai đó nhắm đến.

Nghiêm Bạch Hổ, thủ lĩnh hiện tại của Sơn Việt tộc, đang quan sát chiến trường như Đại tướng quân.

“Ư ư…”

Vấn đề là biểu cảm Nghiêm Bạch Hổ không tốt lắm.

Nghiêm Bạch Hổ nhìn chỗ nổi bật nhất trên chiến trường rộng lớn rồi hét lớn.

“Cái đó thật sự không thể chấp nhận được!”

Lữ Bố Phụng Tiên.

Thiếu nữ tóc đỏ máu từ lần đầu chạm mắt đã tỏa ra khí thế kinh người thì giờ vẫn đang thể hiện sự tồn tại của mình trên chiến trường.

“Các ngươi mệt rồi sao? Đám vốn đã chậm như sâu bọ giờ còn chậm hơn nữa?”

“Miệng chỉ biết…! Nói bậy!”

Xung quanh Lữ Bố là vô số thi thể.

Đây toàn là Sơn Việt tộc lao tới từ bốn phía để giết Lữ Bố rồi mất mạng.

Nghe đám trên kia nói Thiên Hạ Vô Song Vạn Nhân Chi Địch gì đó nhưng không ngờ đến mức này.

Với Nghiêm Bạch Hổ thì thật sự không thể tin nổi.

‘…Dù sao một người có thể đối phó cũng có giới hạn số lượng mà!’

Trận Bành Thành Sở Bá Vương dùng 3 vạn đánh bại 56 vạn của Hán Cao Tổ.

Rõ ràng võ lực vô địch của Sở Bá Vương đóng vai trò lớn nhưng binh sĩ Sở quốc lúc ấy toàn tinh nhuệ một người địch mười cũng góp phần.

Hơn nữa 56 vạn của Hán Cao Tổ lúc ấy là liên quân tạm thời các chư hầu chỉ tạm thời theo Hán.

Quân đội lỏng lẻo chưa nắm được quy củ chỉ mới tụ họp thì Sở Bá Vương vừa xông vào đã chạy tán loạn khiến 30 vạn chết.

Chắc chắn có rất nhiều binh sĩ bị đồng đội chen lấn giẫm đạp mà chết.

Quân đội rơi vào sợ hãi thì thường vậy.

Nhưng đồng bào chúng ta giờ thì sao.

Sống cả đời chiến đấu nên quen thuộc chiến tranh và không biết sợ nên trừ khi có lệnh thì không lui binh.

Dù sao đám Sơn Việt tộc ở tiền tuyến lao về phía địch thì không nghe lệnh ta!

Thật sự khó khăn biết bao để trấn an đám ngày nào cũng kêu phải giết sạch Hán tộc rồi lao tới!

“…Kh hừm.”

Nghiêm Bạch Hổ nhận ra dòng ý thức chảy sang tự than vãn thì lấy lại bình tĩnh.

Dù sao chúng ta không phải ô hợp chỉ đông số lượng nên cứ tiếp tục ép như vậy thì…

Ầm─!

“Á a a a!”

“Lại, lại cái gì nữa?!”

Lúc ấy tiếng nổ và tiếng kêu bất ngờ vang lên khiến Nghiêm Bạch Hổ giật mình.

Nghiêm Bạch Hổ nghĩ lại là Lữ Bố làm gì đó nên vội kiểm tra.

…Nhưng không phải Lữ Bố làm.

“Ồ. Khá đấy.”

Ngay cả Lữ Bố cũng quay đầu nhìn ai đó.

“Chẳng, chẳng lẽ…”

Nghiêm Bạch Hổ nhớ đến tình huống tồi tệ nhất không muốn nghĩ đến thì mặt tái nhợt quay đầu.

Và dự đoán của Nghiêm Bạch Hổ đáng tiếc là không sai.

“Kh ức ức!”

“Á a!”

Đột nhiên từ bên trái và bên phải trận địch thì hai nữ nhân bất thường xuất hiện.

“…….”

Hai nữ nhân hướng về hai hướng khác nhau vì tính cách lạnh lùng điềm tĩnh nên không nói gì mà lặng lẽ đánh bại Sơn Việt tộc.

“Con ả kia lại là gì nữa!”

“Chúng ta trông dễ đối phó đến vậy sao─!”

Trước dáng vẻ hai nữ nhân chém ngã đồng bào như rơm thì Sơn Việt tộc gần đó giận dữ lao tới.

Xoẹt!

Sơn Việt tộc lao tới tướng địch thì bị yển nguyệt đao chém ngã và bị thương đâm ngã.

Hai nữ nhân khác với Lữ Bố đứng yên một chỗ thì tung hoành chiến trường thu hút ánh mắt quân ta.

“Đám ngu ngốc! Không bắt nổi một nữ nhân thì làm gì vậy!”

“Rốt cuộc làm sao tránh được…? Có mắt sau gáy sao?”

Tướng lĩnh từ xa kêu lên đầy bực tức và binh sĩ ngẩn ngơ trước võ lực (武) không thể hiểu nổi.

“Có gì đó… Có gì đó dự cảm không lành ạ…”

Nghiêm Bạch Hổ nhận ra hai nữ nhân kia dù kém hơn Lữ Bố giữ chân hàng nghìn người nhưng cũng không tầm thường thì lẩm bẩm nhỏ.

“Tỷ tỷ?”

“Đức Vương! Đại sự không ổn rồi!”

Khi Nghiêm Dư đang nghi hoặc nhìn nàng thì phó quan trung thành của Nghiêm Bạch Hổ vội vàng chạy đến hét lớn.

“A, phía sau quân ta xuất hiện nhiều kỵ binh địch!”

“…….”

“Chúng đang lao thẳng về phía này! Vị trí chúng ta đã bị lộ!”

Trước báo cáo của phó quan thì Nghiêm Bạch Hổ quay đầu nhìn phía sau và

“Ta sẽ dẫn đầu! Tất cả chỉ cần theo sau thôi!”

“Chủ công──! Xin ngài nhất định phải theo dõi bộ dạng Cẩm Mã Siêu này hoạt động tích cực nhé──!”

Vừa đối diện dung mạo quá quen thuộc thì suýt nữa ngất đi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!