“Xung phong! Xung phong đi!”
Oa a a a──!!
Tướng lĩnh Sơn Việt tộc ở tiền tuyến không nói lời nào mà lập tức ra lệnh tấn công.
Nghĩa là thời gian nói chuyện cũng đáng tiếc sao.
Cũng phải thôi, nếu vô ích khiêu chiến miệng lưỡi rồi bị lép vế thì sĩ khí binh sĩ sẽ giảm sút rất lớn.
Các man di từng đối địch với tôi đến giờ chỉ biết nói “Chết đi!” hoặc “Giao hết đồ ngươi có ra đây!” đại loại thế.
Vậy man di biết ăn nói thì đi đâu hết rồi?
Đi đâu chứ.
Chắc chết hết rồi.
Man di là đám cầm vũ khí vung trước rồi mới tranh cãi đúng sai sau.
Đã cầm sẵn phương tiện đối thoại tuyệt vời trong tay thì cần gì kéo dài thời gian vô ích.
Chắc Nghiêm Bạch Hổ cũng biết tôi sẽ không hàng nên mới thế.
Đùng đùng đùng đùng──
Cảnh đất rung chuyển trước mắt thì phải diễn tả thế nào đây.
Trên đại địa rộng lớn này hàng chục vạn Sơn Việt tộc đang lao thẳng vào doanh trại chúng tôi.
Nếu là tân binh chưa quen chiến trường thì run rẩy cơ thể cũng không lạ nhưng nơi đây chỉ còn lại binh tinh nhuệ mạnh mẽ được tôi luyện qua vô số trận chiến.
“Toàn thể cung thủ chuẩn bị tên!”
Tôi nhìn cảnh quân mình đồng loạt hành động theo tiếng hô của phó quan thì chìm vào suy tư.
‘Vậy trận chiến lần này định xử lý thế nào?’
Câu hỏi tôi từng hỏi Gia Cát Lượng khi vừa đến gần Mạt Lăng.
‘Điều đó rất đơn giản ạ.’
Gia Cát Lượng nhận câu hỏi của tôi thì đáp bằng giọng như không có gì khó khăn.
‘Chúng chỉ là liên quân tạm thời thậm chí không có quy củ hẳn hoi ạ.’
‘…….’
‘Vậy thì chúng sẽ không nghĩ đến chiến thuật gì khác ngoài việc chỉ biết lao lên thôi ạ?’
Tiểu mưu sĩ nói Sơn Việt tộc sẽ đối đầu với chúng tôi bằng phương pháp đơn giản hơn bất cứ thứ gì.
Nói dễ hiểu thì Sơn Việt tộc sẽ chỉ liên tục lao lên.
Không ngồi yên chờ vật tư cạn kiệt hay giả vờ tấn công rồi rút lui lặp lại để gây chiến tranh tâm lý kỳ quặc gì đó.
Đã chuẩn bị toàn bộ đối sách nên không có vấn đề gì…
Dĩ nhiên đối sách đều do các tiểu mưu sĩ lập ra.
‘Cứ thủ vững và tiếp tục thủ vững ạ.’
‘…Chỉ có vậy thôi sao?’
Gia Cát Lượng nghe câu hỏi của tôi thì khẽ cười.
‘Vâng. Như vậy thì địch sẽ không thể không bại ạ.’
‘…….’
Trước nụ cười đầy ý nghĩa của tiểu mưu sĩ thì tôi im lặng.
Nhìn thôi cũng biết đang âm mưu gì đó.
Dù sao có lợi cho tôi thì tốt còn hại thì không nên tôi không hỏi thêm.
“Bắn──!”
Vút vút vút vút─!
Trong lúc tôi tiếp tục suy nghĩ thì phó quan phán đoán khoảng cách đã gần nên hô lệnh bắn và đồng thời vô số mũi tên giương nanh nhọn lao tới đón đầu Sơn Việt tộc.
Phập phập phập!
“Á a!”
“Kh a a!”
Trước lời chào đón nồng nhiệt ấy thì Sơn Việt tộc cầm khiên lao tới phát ra tiếng kêu đau đớn rồi ngã xuống tại chỗ.
Lần tấn công này đã giết khá nhiều nhưng mức tổn thất ấy không gây thiệt hại đáng kể cho Sơn Việt tộc mấy chục vạn người.
“Nhanh hơn nữa!!”
“Đừng để cái chết của đồng chí trở nên vô ích──!!”
Ngược lại mắt đỏ ngầu lao tới nhanh hơn khiến hơi rợn người.
Gì vậy đám này là cuồng chiến sĩ sao?
Vừa thấy máu là mắt đảo điên thì đúng rồi.
Bình thường đồng đội trúng tên thì sẽ hơi chững lại là bình thường nhưng Sơn Việt tộc không hề mà tiếp tục lao tới.
Rõ ràng ở Hổ Lao quan thì binh sĩ dưới trướng Tôn Kiên cũng có dáng vẻ thế này…
Giờ thì hiểu rồi.
Đánh với đám này nên binh sĩ dưới trướng Tôn Kiên mới thành điên khùng.
Tôn Quyền trong lịch sử nguyên bản rốt cuộc đã đánh trận gì với Sơn Việt tộc vậy.
Quả nhiên chưa nói đến chuyện tấn công nhưng chí ít trong trận chiến phòng thủ bảo vệ lãnh thổ của mình thì ông là một vị quân chủ được công nhận.
“Nỗ binh chuẩn bị!”
Sơn Việt tộc dù trúng tên vẫn lao tới với tốc độ nhanh chóng và khi nhận ra đã vào tầm nỗ thì phó quan ra lệnh tiếp theo.
“Bắn!”
Phập phập phập phập─!
Lập tức âm thanh nặng nề hơn tên thường vang lên trong doanh trại quân ta.
“Ơ ơ ức!”
Mũi tên từ nỗ bắn ra vô tình xuyên thủng khiên và giáp Sơn Việt tộc rồi khiến chúng nằm dài trên mặt đất lạnh giá.
Nỗ (弩)… Tức là nỏ, không thể bắn đường cong nên tầm bắn ngắn hơn cung và tốc độ bắn cũng chậm.
Nhưng uy lực thì vượt trội hơn cung.
“Đội tiếp theo chuẩn bị!”
Hơn nữa so với cung thì dễ sử dụng hơn nữa.
Nhưng đội ở đây toàn tinh nhuệ nên ưu điểm ấy không lộ rõ.
“Toàn bộ giết chết! Giết sạch đi!”
“Kh a a a─!”
…Dù sao thì Sơn Việt tộc càng đánh càng giống dã thú.
Man di không sợ chết thì không có gì lạ nhưng mức độ này hơi quá.
Sơn Việt tộc lao tới điên cuồng thì cuối cùng cũng đến được hàng rào gỗ quân tôi dựng rồi dùng khí thế kinh người nhảy qua hoặc đập vỡ rồi xông vào.
Nhìn cử động kìa.
Bay thật sự luôn.
Dù vậy cũng nghĩ có thể cầm chân một chút nên mới dựng nhưng bị vượt qua trong chớp mắt.
Những Sơn Việt tộc đi theo Nghiêm Bạch Hổ mỗi khi chiến huống bất lợi đều dứt khoát bỏ chạy theo mệnh lệnh của cô ta như một chuyện thường ngày, nhưng những Sơn Việt tộc kia rõ ràng là đang hợp tác tạm thời với cô ta dường như đã xóa sổ hoàn toàn từ rút lui khỏi trong đầu rồi.
Vì tính cách khác biệt đến mức ấy nên không theo Nghiêm Bạch Hổ sao.
Dù thế lực nào thì phái cứng rắn luôn tồn tại nên không có gì lạ.
Đám đó chắc chắn là kẻ phản đối Nghiêm Bạch Hổ.
Có lẽ là nhóm cực đoan cho rằng phải giết sạch Hán tộc ở Giang Đông bất kể chính sách hòa hoãn gì.
Nghĩ đến mâu thuẫn dân tộc tích tụ mấy trăm năm thì cũng không lạ.
Tìm hiểu thì Hán tộc cũng hành xử ngang ngược khá nhiều.
Quan hệ đã đến mức đổ vỡ thế này thì chỉ còn cách cầm vũ khí đối đầu một lần.
Lúc ấy một Sơn Việt tộc xuyên thủng mọi chướng ngại cuối cùng cũng va chạm với quân ta.
“Ha ha ha ha! Ta đến đầu tiên…! Khục!”
“Ừ. Giờ cút đi.”
Sơn Việt tộc di chuyển nhanh như bị quỷ nhập thì chưa nói hết lời đã tắt thở.
Dáng vẻ Lữ Bố xuất hiện như dùng thuật thuấn di trong chớp mắt.
Vài binh sĩ xung quanh xác nhận Lữ Bố thì lộ vẻ ngẩn ngơ.
“…Chậc.”
Lữ Bố dùng Phương Thiên Họa Kích xuyên thủng Sơn Việt tộc rồi kiểm tra tình hình xung quanh khẽ tặc lưỡi.
“Không tỉnh táo sao? Kẻ tiếp theo đến kìa.”
“Vâng, vâng!”
Lữ Bố vô tư phủi xác chết rồi lập tức nắm dây cương Xích Thố Mã hét lớn.
“Đám yếu đuối này──! Thằng nào muốn chết đầu tiên thì lao lên đây──!!”
Lữ Bố dùng cả từ ngữ thô tục thường không dùng vì dè chừng tôi rồi lao thẳng về phía Sơn Việt tộc.
Với Sơn Việt tộc cầm kiếm từ nhỏ sống cả đời trên chiến trường thì “yếu đuối” là loại xúc phạm giống như công tắc lên cơn.
Ở hiện đại nghe “Ngươi chơi game tệ quá” thì đầu cũng nóng lên ngay.
Chắc tương tự vậy.
“Cái gì?! Yếu đuối sao!”
“Đám yếu đuối thật sự miệng thủng thì nói bừa bãi!”
Như chứng minh suy nghĩ của tôi không sai thì vài Sơn Việt tộc lập tức quay sang Lữ Bố lao tới đầy sát khí.
Hàng chục vạn Sơn Việt tộc lao tới từ bốn phía.
Một tướng lĩnh đơn độc lao về phía chúng.
Ai nhìn cũng thấy chẳng khác gì tự sát nhưng Lữ Bố đã từng một mình quét sạch nhiều đạo quân.
Ở Hổ Lao quan thì phá tan liên quân chống lại tôi là lần đầu còn khi thiền vu Hung Nô tấn công Tinh Châu thì bỏ cả đạo quận của mình lao ra khiến mấy vạn du mục chạy tán loạn là lần hai.
Lại có lúc vô song khi đối đầu Đổng Trác hay quét sạch Khương tộc gây rối ở Tây Lương.
Với Lữ Bố thì trận chiến lần này cũng không khác.
“Hừ!”
Lữ Bố không màng ánh mắt vô số Sơn Việt tộc trừng mình lao tới rồi
Ầm──!
“Á a a a!”
“Kh ức!”
Đánh bay địch theo đúng nghĩa đen.
Hí hí hí──!
Ngay cả Xích Thố Mã Lữ Bố cưỡi cũng đè bẹp Sơn Việt tộc va chạm rồi giẫm đạp mở đường mạnh mẽ.
“Cái, cái gì?!”
Khi xa lộ bị xe tăng hình người vượt thời đại đâm thủng thì mắt Sơn Việt tộc trợn to như đèn lồng.
“Kh ức… Sức mạnh vô lý này là gì vậy!”
Sơn Việt tộc may mắn chặn được công kích của Lữ Bố rồi ngã ngồi xuống đất cố gắng gượng dậy dùng giọng kinh hãi hét lớn.
Tình huống có hợp lý không vậy nhưng trong lịch sử thực tế cũng có chuyện tương tự nên chỉ biết kinh ngạc.
Trong lúc mọi người không rời mắt khỏi Lữ Bố thì tôi khẽ quay ánh mắt.
“…….”
Quan Vũ Vân Trường.
Nữ nhân có ngoại hình điềm tĩnh vô cùng ấn tượng là một tướng lĩnh đáng sợ người đã một mình xông vào trận doanh quân Viên Thiệu vào thời điểm trận Quan Độ, xuyên thủng vô số sự cản trở rồi làm cho Nhan Lương trở thành Nhan/Lương.
Nghĩ đến thế giới này hơi… không phải hơi mà là rất huyền huyễn thì sẽ diễn ra cảnh tương tự Lữ Bố.
Vạn Nhân Chi Địch (萬人之敵).
Hiện tại doanh trại chúng tôi có quá nhiều lực lượng bất đối xứng.
0 Bình luận