401-500

Chương 498: Nghỉ ngơi (1)

Chương 498: Nghỉ ngơi (1)

Sau khi kết thúc buổi hành hình tàn khốc của Công Tôn Toản, việc mà hậu thế chắc chắn sẽ có vô số ý kiến khác nhau, thì công việc của tôi coi như đã hoàn tất hết.

Không, nói thật thì cũng không phải hoàn toàn không còn gì.

Việc cứu trợ thảm họa hoàng trùng do vị thần tiên tình cờ đi ngang qua giao phó cho tôi ấy.

Hiện tại vì ngài ấy mà tôi đang nuôi dưỡng đội quân gà vịt.

Đã dán bố cáo khắp thiên hạ chiêu mộ vô số người và số lượng gà vịt còn nhiều hơn thế để chính thức chuẩn bị đối phó thiên tai.

Ai ngờ loài chim đẻ nhiều trứng thật sự số lượng tăng lên kinh khủng.

Dĩ nhiên để chúng hoàn toàn trưởng thành và có thể ăn được hoàng trùng to bằng bàn tay nam nhân trưởng thành thì cần khá nhiều thời gian.

Nhưng thời gian còn lại trước khi đàn hoàng trùng kéo đến cũng tương đương nên chúng tôi chỉ cần bình tĩnh chuẩn bị cho tương lai là được.

‘Cuối cùng lại đẩy việc cho chúng thần sao?’

‘Ơ kìa. Ngươi nói gì vậy.’

Tôi dùng giọng điềm tĩnh đáp lại tiểu mưu sĩ vừa nói ra lời dễ khiến người khác hiểu lầm.

‘Ta cũng làm việc một chút chứ.’

‘…….’

Tư Mã Ý nghe lời tôi thì dùng biểu cảm như “Con người mặt dày này phải xử lý thế nào đây?” nhìn tôi.

Tôi vừa thấy biểu cảm ấy thì lập tức lén trốn sau lưng Gia Cát Lượng luôn che chở tôi.

Dù nói là trốn nhưng chênh lệch kích thước quá lớn nên dáng vẻ tôi lộ rõ mồn một mới là vấn đề.

‘Quân chủ ngồi trên cao cai quản cấp dưới chính là vai trò của ngài.’

Nhưng Gia Cát Lượng không những không trách tôi mà còn theo đúng ý tôi nói với Tư Mã Ý.

‘Bắt một nhân vật như vậy phải xử lý cả việc vặt vãnh thì khác gì bắt hổ bắt chước mèo.’

‘…A, vâng. Chắc vậy.’

Tư Mã Ý dùng giọng cực kỳ chán nản đáp lại Gia Cát Lượng.

‘Người hiểu rõ như vậy mà vẫn phải xử lý việc không cần thiết rồi bị ép nghỉ ngơi thì thật đáng ngạc nhiên.’

‘…….’

Khi hai quân sư tự tôn mạnh mẽ lại bắt đầu đấu khẩu thì Bàng Thống như mọi khi lặng lẽ biến mất.

Dù sao thì sau những chuyện như vậy thì tôi, người đã đẩy hầu hết công vụ cho người khác, hiện tại đang làm gì.

“Bu a!”

Đang ở nhà chăm sóc các con và chịu đựng việc nuôi dạy con cái.

Khác với quá khứ chỉ nằm yên tại chỗ vì chưa biết bò thì các con đã bắt đầu tập đi chỉ cần rời mắt một lát là biến mất đâu đó.

“Lữ Hòa! Đi đâu đấy!”

“A mu a!”

Nhìn kìa.

Hiện tại cũng không chịu ngồi yên mà chạy lon ton khắp nơi rồi.

Vấn đề càng nghiêm trọng hơn là có rất nhiều đứa trẻ thừa hưởng thần kinh vận động xuất sắc từ mẹ.

Bịch bịch bịch.

Lữ Hòa hiện tại di chuyển nhanh đến mức không thể nghĩ là trẻ con.

“Xin hãy ngoan ngoãn một chút đi──!”

“Kyaa──!”

Người mẹ yêu con thì không thể dùng sức với con cái được nên Lữ Bố bị kéo lê khắp nơi.

Lữ Hòa chắc đang nhận thức rằng mình đang chơi trốn tìm với Lữ Bố.

Nhìn biểu cảm vui vẻ ấy thì có lẽ đúng rồi.

Điểm đặc biệt khác là không ít nữ nhân cũng bị con cái hành hạ giống Lữ Bố.

“…….”

“Ư a!”

Trương Phi thì nằm sấp dưới đất bị con gái mình là Trương Hà và con gái Quan Vũ là Quan Bình chiếm lĩnh.

…Chắc chắn khi tôi chinh phạt Nam Man trở về cũng đã như vậy?

Lúc ấy Trương Phi nằm sấp dưới đất nhìn ai đó rồi lẩm bẩm.

“Vân Trường tỷ tỷ…. Kẻ phản bội….”

“…….”

Có vẻ không có gì để nói khi con gái mình hành hạ Trương Phi nên Quan Vũ chỉ im lặng.

“Thắng rồi!”

“Nhắng nhồi!”

Dáng vẻ tự tin hét lớn thật đáng yêu.

“Đi nhơi đi!”

“Nhơi đi!”

“…?!”

Hai đứa trẻ lập kỳ tích đánh bại Vạn Nhân Chi Địch Trương Phi hai lần sắp lao vào Quan Vũ thì có người tiến đến gần tôi.

“Ồn ào hơn tưởng tượng.”

“…Tào Tháo?”

Rốt cuộc đến từ lúc nào vậy.

“Ta đường hoàng mở cửa bước vào mà ngươi không nhận ra sao?”

Tào Tháo thấy biểu cảm nghi hoặc của tôi thì cười tinh nghịch.

“Sống buông thả thế này thì có khi bị nuốt chửng mất đấy.”

“…Bị nuốt chửng là sao.”

Tôi thở dài trong lòng trước dáng vẻ Tào Tháo lại trêu đùa như thường lệ.

Vừa gặp đã giở trò quấy rối tình dục sao.

Tính cách này dù sinh con rồi vẫn chẳng thay đổi.

“Ưm? Có vẻ ngươi chưa nắm được mình sẽ bị nuốt chửng thế nào.”

Tào Tháo nói vậy thì cẩn thận đặt đứa trẻ đang ôm trong lòng xuống.

“Ư a?”

Tào Ngang tính cách rất ngây thơ khác hẳn mẹ nhìn Tào Tháo lộ vẻ nghi hoặc.

Chắc là hỏi tại sao lại đặt mình xuống.

Nhìn dáng vẻ đáng yêu ấy thì Tào Tháo dùng giọng dịu dàng nói với Tào Ngang.

“Ở kia có phụ thân trông mệt mỏi lắm.”

“…A ba!”

“Con gái ta ôm chặt phụ thân để phụ thân có sức thì tốt chứ?”

“Ư ưng?”

Đứa trẻ hai tuổi còn chưa học được nhiều thì không hiểu hết lời phức tạp của mẫu thân.

“A ba!”

“…Ừ?”

Nhưng Tào Ngang nhạy bén đã bản năng nhận ra mẹ muốn gì.

“A ba a ba!”

Bịch bịch bịch!

Không phải chứ.

Tôi không giấu nổi kinh ngạc trước dáng vẻ Tào Ngang lao đến với tốc độ gần như nhảy vọt.

“Hya──!”

“Lữ Hòa! Đừng chạy nhảy nữa mà!”

So với Lữ Hòa đang chạy nhảy vui vẻ gần đó thì tốc độ cũng không thua kém.

Khi tôi chuẩn bị xác nhận Tào Ngang lớn nhanh và ôm lấy thì xảy ra biến cố.

“A bu?”

Tào Ngang đang lao đến lạch bạch với tôi thì đột nhiên ngã nhào về phía trước.

“?!”

Xác nhận đứa trẻ mất thăng bằng thì tôi phản xạ lao ra túm lấy Tào Ngang.

“Ư a!”

“Ôi suýt nữa thì nguy.”

Tôi nhấc bổng đứa trẻ đang cười khanh khách nghĩ đây là trò chơi lên kiểm tra xem có bị thương không rồi thở phào nhẹ nhõm.

Mới rời vòng tay bố mẹ bao lâu đã ngã.

Đứa trẻ thật sự có quá nhiều trường hợp tự làm mình bị thương đến mức khiến người ta nghi ngờ có đúng không.

Nhìn tôi rồi tự nhảy cẫng lên vui vẻ đột nhiên ngã ngửa ra sau hay ngồi trên giường cố đứng dậy rồi đột nhiên lộn nhào về phía trước lăn xuống dưới…

Đứa trẻ thường xuyên làm những chuyện kỳ quái khiến cha mẹ giật mình từ góc độ phụ huynh để thử phản xạ của cha mẹ.

“Hồ?”

Chỉ trong chưa đầy một giây.

Tào Tháo nắm bắt được tôi đã di chuyển thế nào trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy thì thốt lên lời cảm thán.

“Nghe nói những người làm cha thỉnh thoảng thể hiện khả năng kinh người quả nhiên là thật.”

“…….”

“Ngươi có biết không? Tốc độ ngươi vừa thể hiện thì ngay cả ta cũng kinh ngạc.”

Đó là vì tập trung toàn bộ thần kinh vào đứa trẻ mà.

Nói đến cha thì thường là ấn tượng hoàn thành công việc trở về nằm dài trên sofa mệt mỏi nhưng vẫn không ngừng phán đoán tình hình xung quanh.

Người ta thường gọi đó là “Cha không ngủ.”

Khoảnh khắc định cầm remote đổi kênh tin tức nhàm chán thì đôi mắt của người cha tưởng đang ngủ đột nhiên mở to.

Chắc chắn đã từng thấy cảnh tương tự trong game kinh dị.

Dù cảm nghĩ của tôi thế nào thì đặc điểm này của người cha chắc chắn là bản năng muốn bảo vệ gia đình.

Người vừa nghỉ ngơi vừa tập trung toàn bộ thần kinh vào gia đình thì sẽ để lại nhiều hậu duệ hơn.

Tôi cũng không phải ngoại lệ.

……Thực tế lý do khoa học là rơi vào trạng thái giấc ngủ REM khi âm thanh xung quanh thay đổi thì tỉnh nhưng như vậy thì mất hết lãng mạn.

Nghĩ lại thì tiếc thật.

Nếu nơi này là hiện đại thì tôi cũng có thể dùng skill “Cha không ngủ.”

Tào Ngang đang được ôm cao trong lòng tôi thì dùng giọng đầy sức sống nói.

“Ca o!”

“Ừ? Cao sao?”

“Bu ba ba ba!”

Nghe nói trẻ hai tuổi có thể nói từ thì có vẻ đúng thật.

Dù phát âm chưa chính xác nhưng có sao đâu.

Chỉ cần đáng yêu là tốt rồi.

Trẻ con cứ ô a ô a như vậy thì dây thanh quản phát triển phù hợp với nơi sống nghe nói yếu tố này sau này tạo nên sự khác biệt tự nhiên về ngữ điệu.

“…….”

Tư Dữ dù xung quanh ồn ào thế nhưng vẫn ôm chặt Tư Hỉ trong lòng điềm tĩnh nhìn tôi.

“…….”

Điểm đặc biệt là Tư Hỉ cũng giống mẹ lặng lẽ nhìn tôi.

Robot từ một thành hai rồi.

Giống mẹ quá rồi đấy.

“Ư ghe ek!”

Ầm ầm!

Khi tôi ôm Tào Ngang đang bị laser từ mắt robot mẹ và robot con bắn trúng thì xung quanh vang lên tiếng đổ ầm.

“Kyaa! Kyaaa!”

“Đứng, đứng lại…”

Thiên Hạ Vô Song lại bị một đứa trẻ làm cho luống cuống.

Lúc này thật may vì Tư Hỉ giống mẹ tính tình trầm tĩnh.

Lữ Hòa cũng giống mẹ nên mới hoạt bát như vậy.

“Chủ nhân, thần mang đồ ăn vặt đến rồi.”

“Ừ. Cảm ơn.”

Có thể nói đây chính là bằng chứng của sự bình yên.

Tôi nhận đồ ăn vặt từ Điêu Thuyền rồi khẽ cười.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!