Tóc thẳng mượt mà trông như đã được chải chuốt gọn gàng nhưng lại có cảm giác không gọn gàng.
Đôi mắt vô cảm không thể đoán được đang nghĩ gì.
Nữ nhân cưỡi ngựa đối diện tôi mang bầu không khí giống Lữ Bố nhưng lại khác.
Nếu Lữ Bố là ngọn lửa bùng cháy dữ dội bất cứ lúc nào thì nữ nhân trước mắt này nên gọi là ngọn lửa lặng lẽ giữ nguyên vị trí của mình chăng.
Nhưng giữa hai ngọn lửa này có sự khác biệt.
Ngọn lửa luôn cháy dữ dội thì khi tôi tiến lại gần thì khí thế giảm dần, rồi đột nhiên “phụp” một tiếng bị dập tắt.
Còn ngọn lửa điềm tĩnh kia thì nếu tôi vô ý đưa tay chạm vào thì trong chớp mắt sẽ thiêu rụi mọi thứ.
“…….”
Nữ nhân xác nhận tôi thì khi khoảng cách rút ngắn một chút đã chậm rãi di chuyển, tôi cũng giữ tốc độ giống cô ta mà chậm rãi tiến lên đối diện.
“…Ngươi là Đại tướng quân?”
“Đúng vậy.”
Ở vị trí này mà có thể đường hoàng mở miệng thì chỉ có một người nên tôi đã nắm được nữ nhân trước mắt là ai.
“…….”
Nữ nhân mang ánh mắt như chẳng quan tâm đến mọi thứ thì quét mắt nhìn tôi một lượt rồi im lặng.
“…….”
“……?”
Không, sao không nói gì.
Không phải gọi tôi đến vì có việc sao?
Không chịu nổi sự im lặng kỳ lạ này nên tôi buộc phải mở miệng trước.
“Vậy thì… gọi là Đại hãn (大汗) được chứ?”
“Không.”
Thành Cát Tư Hãn phủ nhận dứt khoát đến mức người hỏi cũng thấy xấu hổ.
“Ta không thích cách xưng hô nâng cao. Gọi là Temüjin đi.”
“…….”
“Nếu chưa quen thì Thiết Mộc Chân (鐵木眞) cũng được.”
Thiết Mộc Chân (鐵木眞).
Nếu ký ức tôi đúng thì đây là tên Hán tự của Thành Cát Tư Hãn.
Có lẽ vì man di chịu ảnh hưởng lớn từ Trung Quốc nên vậy?
Dù hơi gượng gạo nhưng trông cô ta khá quen thuộc với chữ Hán.
“Ưm. Biết rồi.”
Nghe lời Temüjin thì tôi dùng giọng điềm tĩnh đáp.
“Vậy thì ta cũng không phải Đại tướng quân mà gọi là Đinh Lăng đi.”
“…Tại sao?”
“Tại sao là sao.”
Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ không thể đoán được nàng đang nghĩ gì.
“Temüjin, lý do giống hệt ngươi.”
“Lý do?”
“Ta cũng không thích bị gọi bằng danh xưng cao quý.”
Đôi khi nhìn các vị vua cổ đại thì gắn đủ thứ danh hiệu khiến tên dài hơn mười chữ.
Tôi hiểu mong muốn thể hiện quyền uy nhưng cái này hơi quá.
Đến mức người đặt tên cũng mệt, người nhớ cũng mệt.
“Ngay từ đầu ngươi được gọi bằng tên còn ta bị gọi bằng chức quan thì dáng vẻ kỳ lạ lắm.”
Dù bản thân Temüjin không để ý nhưng người Mông Cổ theo cô ta có thể nói bóng gió rằng dám khinh thường Đại hãn (大汗) của chúng ta.
Tôn trọng lẫn nhau.
Chẳng phải là nguyên tắc cơ bản của ngoại giao sao.
“…….”
“Còn gì muốn nói nữa không?”
Khi tôi hỏi thì cô ta đang im lặng kỳ lạ khẽ chớp mắt rồi gật đầu.
“Ừ. Chỉ là tò mò khuôn mặt thôi.”
“Vậy sao.”
Không biết tại sao lại tò mò khuôn mặt tôi nhưng nghe câu trả lời thẳng thắn ấy thì tôi bình tĩnh gật đầu.
“Vậy thì giờ phải nói chuyện quan trọng nhất rồi.”
Rõ ràng đã nói nếu không quy phục thì sẽ gây chiến.
Ai bảo không phải đế quốc Mông Cổ chứ, đưa ra lựa chọn đáng sợ thật.
“Đáp án của ta, người được hoàng đế bệ hạ ủy thác toàn bộ quyền quyết định, là thế này.”
“…….”
“Không phải quy phục hay chiến tranh, mà duy trì quan hệ hữu hảo ở vị thế bình đẳng thì thế nào.”
Nếu đám sĩ phu luôn hống hách tự hào rằng nhà Hán là trung tâm văn hóa nghe được thì chắc chắn sẽ lật bàn.
Nơi người ta sống đều giống nhau nên có vài kẻ quá tự hào về văn hóa của mình.
Không, vấn đề là không phải vài mà là phần lớn.
Hiện tại quyền uy của tôi ở triều đình đã ở mức thần thánh bất khả xâm phạm nên không sao nhưng nếu có chút sơ hở thì vài sĩ đại phu sẽ phản đối kịch liệt.
…Có lẽ đã phản đối nhưng biến mất không dấu vết rồi cũng nên.
Tôi nhớ lại cảnh sĩ đại phu biến thành (từng là) sĩ đại phu dưới tay hoàng đế bệ hạ rồi tiếp lời.
“Nếu duy trì quan hệ hữu hảo, thiết lập đường giao thương, trao đổi những thứ cần thiết cho nhau thì còn lý do gì để tranh đấu?”
“…….”
Thực tế với tôi thì đây là lựa chọn tốt nhất.
Tôi đã mở rộng quân bị, tăng quy mô đội quân để chuẩn bị chiến tranh nhưng đó chỉ là phương tiện để duy trì hòa bình.
Con mèo kêu meo meo đe dọa để tự vệ và con hổ gầm gừ rằng chạm vào là chết có sự khác biệt rất lớn.
Một vấn đề là bên kia cũng là hổ.
“Hai con mãnh thú hung hăng muốn giết nhau thì cả hai đều bị thương nặng, chỉ đổ máu thôi.”
“…….”
“Thế nào? Nếu ngươi đồng ý thì hai bên rút quân khỏi đây…”
“Không được.”
Temüjin im lặng một lát rồi cắt ngang lời tôi trước khi tôi nói xong.
“Dù thiết lập đường giao thương thì quyền chủ đạo cuối cùng vẫn thuộc về các ngươi.”
“…Quyền chủ đạo?”
“Đúng vậy.”
Khi tôi hỏi lại thì Temüjin điềm tĩnh thừa nhận.
“Chúng ta nếu không giao thương thì chết.”
“…….”
“Nhưng các ngươi dù không giao thương vẫn sống.”
Vùng đất trung bình nhiệt độ âm độ khắc nghiệt.
Mưa ít, thậm chí nửa lãnh thổ là sa mạc.
Để chịu đựng môi trường thiên nhiên khắc nghiệt thì man di phương bắc sống du mục lang thang khắp nơi.
Nhưng dù nỗ lực thế thì man di sống sót cũng không dễ dàng.
Dù săn bắt chăm chỉ thì thức ăn vẫn thiếu.
Gia đình và gia súc không chịu nổi cái lạnh mà chết cóng.
Mãnh thú lang thang khắp nơi không ngừng nhắm vào người yếu đuối.
Cuối cùng để sinh tồn thì họ giết đồng tộc, giết dân tộc khác.
Thiếu cái gì thì cướp.
Không cướp được thì chỉ có chết nên họ không còn lựa chọn.
Như tôi vừa nói nếu thiết lập đường giao thương để ổn định nguồn sinh phẩm thì không cần giết nhau.
Nhưng cách này không giải quyết vấn đề gốc rễ.
Nếu quốc gia duy trì quan hệ hữu hảo vì lý do nào đó cắt đứt giao thương thì sao?
Và lúc đó nếu man di không có lãnh đạo xuất chúng như Temüjin thì sao?
Man di lại suy tàn, cuối cùng chia năm xẻ bảy.
Quốc gia cắt giao thương cũng thiệt hại lớn nhưng so với man di bị chia rẽ thì không là gì.
Lịch sử máu đồng tộc đổ khắp đại địa sẽ lặp lại.
Điều này có thực sự đúng đắn?
Giao sinh mệnh dân tộc mình cho quốc gia khác có thực sự đúng?
Temüjin, Đại hãn (大汗) dẫn dắt đế quốc Mông Cổ, nói.
“Các ngươi thật sự có thể không phản bội chúng ta không?”
“…….”
Nữ nhân cả đời bị phản bội nhưng vẫn kiên cường đứng dậy cuối cùng thống nhất đất nước.
Ánh mắt không thể đọc được hướng về tôi thì tôi im lặng.
Dù là Temüjin được gọi là Thành Cát Tư Hãn hay tôi được gọi là Đại tướng quân nhà Hán thì cũng không sống mãi được.
Lịch sử và chiến tranh cuối cùng không thể tách rời.
Quan hệ một bên nắm giữ sinh mệnh bên kia một cách đơn phương thì cuối cùng sẽ lệch lạc.
Nghĩa là Mông Cổ chỉ có hai lựa chọn.
Biến quốc gia xung quanh thành thuộc quốc hoặc hoàn toàn giẫm nát mọi thứ chiếm lấy lãnh thổ.
Quy phục hoặc chết.
Điều này trùng khớp với đề nghị ban đầu Thành Cát Tư Hãn gửi đến chúng tôi.
“…Vậy sao.”
Để tránh chiến tranh mà trở thành thuộc quốc thì không phải lựa chọn tốt.
Biết rõ quốc gia mất chủ quyền sẽ rơi vào cảnh thê thảm thế nào mà.
Quốc gia tông chủ sẽ không ngừng bóc lột vật tư thuộc quốc, dân chúng sẽ liên tục bị chiêu mộ làm bia đỡ tên dùng một lần.
Và khi nhìn vào ánh mắt Temüjin thì tôi nhận ra.
“…….”
Sau đôi mắt vô cảm ấy thoáng ẩn chứa ngọn lửa.
Điều đó là trách nhiệm phải chịu trách nhiệm cho đồng tộc chăng.
Hay là dục vọng chinh phục muốn giẫm nát mọi thứ tiến lên.
Tôi nhận ra người chinh phục trước mắt sẽ không thay đổi tâm ý thì thở dài.
“Ừ. Cuối cùng cũng phải đánh một trận.”
Hoặc đế quốc Mông Cổ mất phần lớn binh sĩ rồi chạy trốn.
Hoặc đội quân nhà Hán bị giẫm nát triệt để, bị hành hạ.
Dù hướng nào thì cũng phải phân thắng bại mới có thể đối thoại.
“…….”
Tôi nhìn tướng lĩnh và binh sĩ Mông Cổ hộ vệ nghiêm ngặt Thành Cát Tư Hãn.
Nhìn khí thế bất thường ấy thì ở đây phân thắng bại là bất khả thi.
Thành Cát Tư Hãn bản thân cũng dự đoán có võ lực xuất chúng.
…Đại khái khoảng mức Từ Hoảng hay Trương Liêu?
Không phải mức Vạn Nhân Chi Địch múa máy xay thịt trên chiến trường như Lữ Bố hay tỷ muội nhà đào nhưng đủ sức thoát thân.
So với đó thì tôi không đỡ nổi một binh Mông Cổ nào?
Ưm…. Ngược lại tôi mới nguy hiểm hơn?
Dù sao cũng không có ý định tập kích địch ở hội đàm trường.
Trừ phi định không ngoại giao với quốc gia khác thì vấn đề tín dụng rất quan trọng.
Tôi quay đầu ngựa sang bên rồi nhìn Thành Cát Tư Hãn.
“Dù sao thì chuyện về niềm tin thì để sau đi.”
“…….”
“Chiến trường gặp lại. Temüjin.”
“Ừ. Đinh Lăng, ngươi cũng vậy.”
Ít nhất không để lại ấn tượng tiêu cực.
Có lẽ dù bại trận cũng sẽ đối xử khoan dung.
0 Bình luận