Tôi hôm nay cũng như mọi khi, ném từng khúc củi vào đống lửa rồi ngồi nhìn thời gian trôi qua.
“Ư, lạnh quá.”
Câu nói này không biết đã thốt ra bao nhiêu lần rồi.
Dù sao tôi cũng là Đại tướng quân danh chính ngôn thuận nên trang bị mặc trên người thì cực kỳ xuất sắc.
Ngay từ đầu đã không tưởng tượng nổi việc làm trang bị cho Đại tướng quân một cách qua loa.
Nếu thật sự có kẻ như vậy tồn tại thì tôi sẽ kinh ngạc theo một ý nghĩa khác.
Vậy thì nguyên nhân có lẽ là cơ thể tôi quá yếu ớt khi so sánh với các vũ khí hình người khác?
Ưm, dù sao cũng phải đạt mức binh sĩ thường chứ…
…Đó chính là vấn đề.
Nhìn xung quanh là biết ngay, hiện tại hầu hết binh sĩ quân ta đang run rẩy vì lạnh.
“…….”
Ngay cả binh sĩ hộ vệ tôi cũng mặt mày tái nhợt, số binh sĩ không khuất phục trước cái lạnh mà vẫn giữ vững vị trí chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Đó là những binh sĩ tinh nhuệ đã theo tôi suốt ngày từ Tinh Châu khắc nghiệt.
Dù không phải man di nhưng có thể thi triển kỹ năng cưỡi ngựa ở mức độ tương đương với chúng thì chỉ có họ.
Nghĩ kỹ thì Bạch Mã Nghĩa Tòng do Công Tôn Toản dẫn dắt cũng là trường hợp như vậy, nhưng đám đó giờ đã bị Viên Thiệu biến thành (từng là) Bạch Mã Nghĩa Tòng rồi.
“Ư bơ bơ….”
“Rùng mình….”
Tôi khẽ quay đầu nhìn đội hình quân Viên Thiệu thì tình hình cũng giống chúng tôi.
Cảnh mọi người chen chúc quanh đống lửa để lấy chút hơi ấm khiến tôi liên tưởng đến đàn chim cánh cụt trong tài liệu ngày xưa.
Lúc ấy Lữ Bố gần đó lẩm bẩm bằng giọng bất mãn.
“Dù sao cũng là đám yếu đuối. Run rẩy thế này thì định làm sao đây?”
“Câu đó nói cho ta nghe đấy à?”
“…….”
Có lẽ vô tình buột miệng nên đồng tử Lữ Bố thoáng run rẩy.
Tôi nhìn cô ấy rồi thở dài nặng nề.
“Ừ. Ta rõ ràng xuất thân từ Tinh Châu mà lại yếu lạnh thế này thì lạ thật.”
“Sao lại tự ti nữa rồi!”
Lữ Bố lần này cũng không nhận ra trò đùa của tôi nên hoảng hốt sửa lại lời mình vừa nói.
“Dĩ nhiên Đinh Lăng thì không sao! Dù có yếu đến đâu ta cũng chăm sóc được!”
“…….”
Hình như chủ đề lệch sang hướng kỳ lạ rồi.
Lữ Bố dùng giọng điệu như đang phụng dưỡng cha mẹ già… không, như đang chăm sóc chồng bệnh tật để giải thích thì tôi cảm nhận được cảm xúc không thể diễn tả.
“…Chủ nhân.”
“Ừ. Ta hiểu lòng em rồi, không cần giải thích đâu.”
Tôi nhanh chóng cắt lời Tư Dữ đang định mở miệng cạnh tranh với Lữ Bố.
“…….”
Trông em ấy rất vui vì tôi đã hiểu lòng mình.
Tư Dữ vẫn vô cảm như mọi khi nhưng tôi biết được.
Rầm rầm rầm rầm───
Khi đang nghĩ hôm nay cũng trôi qua bình thường thì từ phía sau bức tường tạm dựng lên vang lên âm thanh bất thường.
Đây là… âm thanh đất rung chuyển.
Và ở chiến trường thì tình huống phát ra âm thanh như vậy chỉ có một.
“…Ừ?”
“Âm thanh gì vậy?”
Khi binh sĩ đang chen chúc quanh đống lửa, mắt mệt mỏi chớp chớp thì có người hét lớn.
“Tập kích──!! Tập kích──!!”
Từ tiếng hét ấy làm tín hiệu thì khắp nơi trống và chiêng vang lên hỗn loạn, đánh thức cảnh giác của toàn quân.
Lữ Bố dùng biểu cảm chán nản lẩm bẩm.
“Cái gì vậy, lại kéo đến à?”
“Ừ.”
Tôi đáp lời lẩm bẩm của Lữ Bố rồi đứng dậy.
Hôm nay cũng như thường lệ đánh vài trận rồi rút lui, hay lại dùng chiến thuật khác khiến tôi đau đầu.
“Chủ, chủ công! Đại sự không ổn! Đại sự không ổn rồi!”
“Bàng Thống?”
Tôi vừa đứng dậy thì tiểu mưu sĩ đã hớt hải chạy tới.
“Cái, cái đó…. Hộc…. Kẻ địch…. Hộc….”
Khác với Tư Mã Ý có võ lực bất thường, Bàng Thống là thư sinh bẩm sinh nên dù chạy quãng ngắn cũng thở hổn hển, tinh thần hoảng loạn.
…Chỉ đọc sách ở nhà nên thiếu vận động sao.
Chắc phải bắt tập thể dục thôi.
Tốt nhất là kéo luôn Gia Cát Lượng đi cùng.
Tôi nghĩ điều mà hai tiểu mưu sĩ biết được sẽ giật mình kinh hãi rồi dùng giọng điềm tĩnh nói.
“Trước hết hít thở chậm lại đã.”
“Vâng, vâng! Hít…. Thở….”
Bàng Thống sắp tắt thở thì cố gắng hít thở sâu.
Khoảng 10 giây trôi qua.
“…Xong, xong rồi ạ!”
Bàng Thống hít thở sâu ổn định xong thì lập tức lộ vẻ khẩn cấp hét lớn.
“Hiện tại man di đang tổng công kích!”
“…Tổng công kích?”
“Vâng!”
Khi tôi dùng giọng ngẩn ngơ hỏi lại thì thiếu nữ mắt xanh nhạt gật đầu lia lịa.
“Kỵ binh man di 10 vạn! Toàn bộ đang lao về phía doanh trại quân ta!”
“…….”
So với việc đến giờ chỉ phái vài ngàn đến vài vạn thì rõ ràng là bất thường.
Có vẻ hôm nay định kết thúc luôn sao?
Dù sao thì việc chúng vòng vèo cướp bóc làng mạc gần đó cũng đã bị kỵ binh ta xuất kích ngăn chặn.
…Vốn dĩ vùng U Châu đã bị Công Tôn Toản cướp sạch nên không còn làng nào để cướp là vấn đề.
Nếu đế quốc Mông Cổ muốn có thành quả cướp bóc đáng kể thì phải xuống tận Ký Châu, nhưng đội biệt động cách xa đội quân chính thì tôi có thể đánh bại bất cứ lúc nào.
Kỵ binh nhẹ nên cơ động nhanh?
Chúng tôi có Vạn Nhân Chi Địch nhanh hơn chúng.
Hơn nữa khắp Ký Châu đã có quân phòng thủ do Viên Thiệu bố trí.
Chỉ cần chúng bị kéo dài thời gian một chút thì sẽ bị kỵ binh đuổi theo bắn chết.
Dù sao số lượng đã thua kém, cuối cùng cũng phải giao chiến lớn giữa đội quân chính nên chúng sẽ không làm chuyện chia quân lẻ tẻ.
“Mau cầm khiên lên di chuyển!”
“Cung thủ chuẩn bị tên!”
Nhìn quân ta đã quen thuộc đứng sau cọc gỗ thì không biết đã bao lâu.
“Xung phong──!!”
Oa oa oa oa──!!
Man di với khí thế kinh người lao tới như muốn kết thúc thật sự.
Dáng vẻ không màng tính mạng lao lên cho thấy chúng không phải vì sợ chết mà tránh giao chiến chính diện đến giờ.
“Kh a a a!”
Tiên Ti tộc dù ngựa bị cọc đâm xuyên ngã xuống nhưng lập tức bật dậy lao vào giữa đội hình.
“Cho đám không biết cưỡi ngựa kia thấy thế nào là kỵ xạ──!”
Ô Hoàn tộc liên tục di chuyển vị trí bắn tên về phía cung thủ quân ta.
“Toàn bộ giẫm nát──!!”
Hung Nô tộc thì đơn giản vô tri dùng khối lượng khổng lồ ép vào đội hình.
“…Hừ! Thật sự định kết thúc luôn đây mà!”
Khi chiến trường lập tức thành địa ngục thì Lữ Bố cười nhếch rồi nhìn ta.
“Ở yên đây! Nếu chết thì ta cũng chết theo!”
“…….”
Không phải chia sẻ sát thương gì mà nói chết thì chết theo là sao.
Trước lời đe dọa đúng chất Lữ Bố thì tôi cưỡi ngựa dùng giọng ngẩn ngơ đáp.
“…Biết rồi. Đi đi.”
“Ta đi đây!”
Ầm──!
Lữ Bố phát ra âm thanh quen thuộc lao vào chiến trường bắt đầu tàn sát địch cùng Xích Thố Mã.
“Lữ Bố đây──! Chết đi──!!”
“Muốn thử thì cứ thử──!”
Giống như tảng đá chặn dòng sông chảy xiết vào biển, hình ảnh Lữ Bố một mình chẻ đôi quân địch khiến tôi kinh ngạc mỗi lần nhìn.
“Vân Trường tỷ tỷ! Cá cược xem ai giết nhiều hơn không?!”
“…Ích Đức, giờ không phải lúc đùa.”
“Ta nói thật đấy!”
Hai tỷ muội Vạn Nhân Chi Địch đã tung hoành phía trước tiêu diệt man di, Triệu Vân và Trương Liêu thì cùng kỵ binh đối đầu trực diện với man di.
“Đừng sợ! Giết sạch──!!”
“Bá Phù, trước mặt chủ công thì cẩn thận lời nói…”
Tướng lĩnh phụ trách bộ binh cũng đang nỗ lực theo cách của mình.
Dù là tổng công kích bất ngờ nhưng nhìn cách chống đỡ tốt thì tôi thở phào thì Tào Tháo tiến lại gần.
“Hóa Hiền.”
“…Sao?”
“Trinh sát thả quanh đây vừa mang về tin bất thường.”
Nói vậy trong tình hình hiện tại thì cực kỳ bất an.
Có vẻ là chuyện nghiêm trọng thật nên Tào Tháo thường ngày hay đùa dùng giọng nghiêm túc nói.
“Phía đông lại xuất hiện đám man di quy mô lớn khác.”
“……Phía đông?”
Nghe vậy tôi nhớ lại phía đông có thành nào rồi thoáng cứng người.
“Phía đông thì hướng Bắc Bình mà.”
“Đúng vậy.”
“Nghĩa là…”
Khi tôi ngập ngừng thì Tào Tháo điềm tĩnh gật đầu.
“Công Tôn Toản, tên đó đã đầu hàng man di.”
“…….”
Tên từng căm ghét man di đến thế lại bắt tay với chúng?
Tên này có tỉnh táo không?
…A, không tỉnh táo rồi.
Viên Thiệu hành hạ Công Tôn Toản đến mức thành phế nhân ngồi trong phòng là chuyện thiên hạ đều biết.
Để giết kẻ thù đáng ghét thì bắt tay với kẻ ít ghét hơn.
Cái này cũng có thể gọi là Ngô Việt Đồng Chu ( 吳越同舟, kẻ thù cùng thuyền).
Tôi lộ vẻ đau đầu một chút rồi hỏi tiếp.
“Công Tôn Toản mở đường thì thôi, đám man di xuất hiện từ phía đông có bao nhiêu?”
“10 vạn.”
“…Ừ?”
Con số không nên xuất hiện bật ra khiến tôi thoáng ngẩn người.
“Trong đó hơn nửa là người Ấp Lâu (挹婁).”
“Ấp Lâu?”
Nghe vậy tôi cười bất lực.
Ấp Lâu (挹婁).
Tên rất xa lạ nhưng nếu biết sau này chúng được gọi là gì thì phản ứng này là tất yếu.
Mạt Hạt tộc (靺鞨族).
Hoặc Nữ Chân tộc (女眞族).
Còn cần nói gì nữa.
Chúng là man di khác lưu trú ở vùng Mãn Châu, sau này lật đổ triều đại Trung Quốc, lập nên Kim quốc và Thanh quốc.
0 Bình luận