401-500

Chương 499: Nghỉ ngơi (2)

Chương 499: Nghỉ ngơi (2)

Những nữ nhân đã sinh con cho tôi nếu không có việc gì đặc biệt thì lúc rảnh rỗi nhất định sẽ đến nhà tôi.

Dù nghĩ rằng cứ sống chung một nhà thì sao nhưng có vẻ họ vẫn chưa chuẩn bị tâm lý.

Dù sao thì ngoại trừ hoàng đế thì việc nữ nhân khác sống cùng nhà với quốc tế dễ sinh ra đủ loại lời ra tiếng vào nên họ cố gắng kiềm chế tối đa.

Nhưng nói vậy chứ thực tế thì cũng không có vấn đề gì lớn.

Các tỷ muội đào viên thì vì giữ chức hiệu úy dẫn dắt bộ khúc của tôi nên ở tòa nhà rất gần và đôi khi lấy cớ có việc mà ở lại vài ngày nên thực chất coi như đang sống chung.

Trường hợp của Tào Tháo thì nói gì đó về hai nhà sống riêng nên hiện tại trạng thái này là tốt rồi nhưng tôi không muốn biết chi tiết “hai nhà sống riêng” ấy nghĩa là gì.

Thật sự đấy.

Tôi tin là cô ấy không có cái sở thích méo mó kiểu vừa lén lút vụng trộm với tôi sau lưng người khác vừa cảm nhận được sự vô đạo đức đâu.

…Nhưng nếu nhìn ngược lại sở thích nữ nhân đã có chồng của Tào Tháo trong lịch sử nguyên bản thì…

Ưm….

Thôi nghĩ đến đây thôi.

Dù sao thì nhờ những nữ nhân ngày nào cũng đến nhà nên nơi tôi ở luôn náo nhiệt.

“Kyaa kyaa!”

“Ư ư. Sao ta lại rơi vào tình cảnh này….”

Thiếu nữ tóc trắng chứng minh năng lực xuất sắc giờ đã trở thành cận thần thân cận nhất của Điêu Thuyền.

“Kyau a a!”

“Chờ đã! Đột nhiên đi đâu vậy!”

Đổng Bạch (董白) buộc tóc thành hình bánh bao vẫn với ngoại hình rất hợp với thiết chùy đang chăm sóc con cái của tôi.

Vậy người giao con cho Đổng Bạch là ai?

“Ai hu, cuối cùng cũng được thở.”

Chính là Lữ Bố đã chạy theo mông con gái mình cả ngày khiến nhà cửa lộn xộn.

Thiên Hạ Vô Song từng đánh nhau vài ngày trên chiến trường vẫn tràn đầy sức sống mà giờ lại mệt mỏi thế này…

Chắc không phải mệt thể xác mà là mệt tinh thần.

“Hya──!”

“Con bé sao lại nhanh thế… Kyaa?!”

Ầm!

Lữ Hòa như muốn khoe thành tích đã đánh bại Lữ Bố nên thể hiện đường cong tuyệt vời khiến ngay cả Đổng Bạch đang đuổi theo cũng ngã nhào.

“…….”

“…….”

Cái, gì vậy.

Thỉnh thoảng có tình huống như vậy phải không.

Dù lý do gì thì khi ngã xuống đất thì xấu hổ còn hơn đau đớn.

“Thật nhục nhã….”

Giống như Lữ Bố, Đổng Bạch nằm sấp dưới đất không ngẩng đầu lên được mà lẩm bẩm.

Nghĩ lại thì Đổng Bạch bình thường luôn cố gắng giữ phẩm cách và cao quý.

Một đứa trẻ như vậy cố gắng đuổi theo để chăm sóc trẻ con rồi ngã nhào như vậy thì xấu hổ đến mức nào.

Ta biết lúc này tốt nhất là để một mình cho con bé tự điều chỉnh tâm trạng nên dù nhìn cũng giả vờ không thấy.

“Bu a a! Bu a!”

Dù sao thì Lữ Hòa chỉ phát ra âm thanh không rõ nghĩa.

So với việc cứ ư a a a a như khủng long thì tốt hơn nhưng lo sợ sẽ gây tai nạn.

Tôi nhìn Lữ Hòa chạy nhảy lung tung rồi dùng giọng dịu dàng mở miệng.

“Lữ Hòa.”

“Ư?”

“Chơi đủ rồi phải không? Lại đây nào.”

“Kyaa!”

Khi tôi dang rộng hai tay thì Lữ Hòa cười toe toét rồi lạch bạch chạy đến.

Với người khác thì nghịch ngợm như quỷ sứ nhưng với tôi thì đặc biệt ngoan ngoãn.

Lý do thì không biết.

Bình thường trẻ con sẽ thích mẹ hơn cha chứ.

Lữ Bố thấy vậy thì hét lên rằng bất công nhưng mong cô ấy hiểu đây là chuyện tôi không làm gì được.

“Ây da.”

“Ư a!”

Tôi không do dự nhấc bổng Lữ Hòa đang nhào vào lòng lên.

Cảm giác mềm mại đặc trưng và mùi thơm ấm áp của trẻ con.

Tôi cảm nhận khóe miệng tự động giãn ra rồi dụi mặt vào.

“Con gái của ta giống ai mà đáng yêu thế này?”

“Nháng iu!”

Đứa trẻ ở giai đoạn còn đang học theo lời người lớn nói chậm rãi thì không trả lời đúng câu hỏi của người lớn.

Chỉ biết “mẹ” và “ba” nghĩa là gì rồi cười khanh khách.

Lữ Bố nhìn cảnh ấy thì dùng giọng hơi hờn dỗi nói.

“Lữ Hòa thích ba hơn mẹ rồi.”

“…….”

“Ta buồn lắm đấy!”

Nhận ra Lữ Bố nói vậy với ý đồ gì thì tôi chỉ có thể ôm chặt cô ấy giống như vừa ôm con gái.

“Hì hì.”

Lúc này cả hai đều giống trẻ con thật.

Tào Tháo… đang ở cùng Lưu Bị kìa.

“…….”

“…….”

Khi thời gian sinh nở càng đến gần thì nữ nhân tóc đen bụng ngày càng to và nữ nhân tóc bạc ngồi cạnh đặt con bên cạnh đối mặt nhau tạo cảm giác không thể diễn tả.

Hai người này cứ có thời gian rảnh là lại như vậy.

Đến mức này thì có khi lại hợp nhau cũng nên?

“…….”

“Trời, trời ơi… chịu được đòn đó sao…?”

Mặt khác Quan Bình và Trương Hà tấn công (?) Quan Vũ thì khác với em gái Trương Phi là kiên cường chịu đựng đến cuối.

Quả nhiên là nữ nhân sống chết vì phong thái không để lộ dáng vẻ rối loạn.

Hai đứa trẻ lăn bóng cùng Quan Vũ chạy khắp nhà thì lúc nào không hay đã ngủ thiếp đi.

“Khò….”

“Ư ê….”

Dáng vẻ dụi má mềm mại vào gối chảy nước miếng thật đáng yêu.

“Ích Đức.”

“Ừ? Sao vậy?”

Lúc ấy Quan Vũ hơi mệt mỏi nói với Trương Phi.

“Có vẻ phải mua thêm nhiều đồ chơi nữa.”

“…Ta cũng nghĩ vậy.”

Những đứa trẻ đáng sợ đến mức cướp đi sức lực của cả Vạn Nhân Chi Địch.

Tôi không biết các con sẽ trưởng thành thế nào sau này.

Nhưng khi con cái không làm mình mệt mỏi thì lại thấy tiếc nuối, đó là tâm tình của cha mẹ.

Con cái làm cha mẹ mệt mỏi nghĩa là cần sự giúp đỡ của cha mẹ và cha mẹ khi chăm sóc con cái như vậy sẽ cảm nhận được niềm vui nuôi dưỡng.

Chẳng phải đây chính là lý do tại sao mẹ tôi người ngày nào cũng chơi đùa cùng những đứa trẻ của tôi cho đến khi biến thành một nửa cái xác chết vẫn liên tục tìm đến đây sao.

Tôi vì có ký ức nên trừ khi thực sự bất khả kháng thì tự làm hết.

‘Cục cưng bé nhỏ của ta! Mẹ có thể giúp gì không?’

‘Không cần đâu. Con làm xong hết rồi.’

‘Hức….’

Dù cơ thể thoải mái nhưng nỗi tiếc nuối lộ rõ khiến tôi cũng cảm nhận được.

‘Mẫu thân, con có thỉnh cầu….’

‘Hức! Con trai ta thỉnh cầu sao?!’

…Phản ứng với việc tôi thỉnh cầu là luôn giật mình kinh ngạc rất ấn tượng.

‘Mẹ nghe đây! Gì cũng được!’

Tình yêu của người mẹ mất chồng trên chiến trường chỉ còn lại đứa con đáng yêu thì tôi cũng không dám đoán.

Ầm!

“Con trai──!! Cháu gái ổn chứ──?!”

“…Mẫu thân?”

Quả nhiên hổ nghe tiếng mình thì xuất hiện.

Nhờ có hậu thuẫn là tôi nên mẹ được trang hoàng bằng đủ thứ đồ tốt xông vào cửa mạnh mẽ.

Không phải vẻ ngoài lộng lẫy nhưng hành động thì vẫn như xưa.

Nữ nhân trông trẻ đến mức khó tin là mẹ của đứa con trai đã hơn ba mươi tuổi vừa thấy cháu gái thì mắt lập tức sáng rỡ.

“Con trai! Nhìn này! Khuôn mặt ngủ thật đáng yêu!”

“A, vâng.”

Mẹ vừa xuất hiện thì các con dâu cứng đờ như tượng không thấy sao.

“…….”

Thậm chí ngay cả robot mẹ đang ôm robot con là Tư Dữ cũng khẽ nhìn tình hình.

Quả nhiên kẻ thù của con dâu là mẹ chồng.

Tôi liếc nhìn Quan Vũ và Trương Phi đang cứng đờ như tượng đá rồi mở miệng.

“Như vậy sẽ đánh thức con mất.”

“Hức!”

Mẹ vừa nghe lời tôi thì giật mình rồi cẩn thận tiến đến gần tôi.

Chắc hôm nay cũng như mọi khi xông qua đám thị nữ trong nhà như máy ủi để đến đây.

Dù sao cha mẹ muốn gặp con cái thì ai dám ngăn cản…

“Con trai, mẹ có câu hỏi…”

“Vâng. Mẫu thân cứ nói.”

Mẫu thân dù con trai đã là Đại tướng quân và quốc tế của hoàng đế nhưng vẫn không hề e ngại nói.

“Con định để Điêu Thuyền mang thai khi nào?”

“…….”

…Nhưng đôi khi thái độ hơi quá thật.

“…? ……??”

Trước phát ngôn bom tấn của mẹ thì Điêu Thuyền luôn lạnh lùng cũng bắt đầu lỗi như robot.

Tôi thấy dáng vẻ này lần đầu.

Dù Điêu Thuyền thế nào thì lời mẹ vẫn tiếp tục.

“Nhìn khuôn mặt con bé kìa! Xinh đẹp kinh khủng phải không?!”

“…A, vâng. Xinh đẹp.”

“Nữ nhân đẹp như vậy kết hợp với con trai đẹp trai nhất thế gian của ta sinh con thì sẽ đẹp và tuấn tú đến mức nào!”

Lời nói rất trung thực với dục vọng.

“A, a…”

Điêu Thuyền mặt đỏ bừng như trong đầu đã xảy ra gì đó.

“Bây giờ cũng không ra ngoài nhiều nữa nên tập trung vào gia đình đi!”

“……Vâng.”

Khi mẹ nghiêm khắc quở trách thì tôi cố giấu cảm xúc bối rối mà đáp.

…Thật sự bối rối lắm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!