401-500

Chương 460: Biến động lớn (4)

Chương 460: Biến động lớn (4)

Tôi hoàn thành mọi chuẩn bị rồi vội vã hướng về hoàng cung, dâng biểu văn lên bệ hạ.

───Phương bắc xuất hiện mối họa lớn lao, thần xin mau chóng xuất quân giải quyết.

Biểu văn chỉ vỏn vẹn một dòng ngắn gọn như vậy.

Ở nhà Hán nơi lễ nghi cực kỳ nghiêm khắc mà dâng biểu văn kiểu này thì đủ để bị chỉ trích nặng nề.

Nhưng bệ hạ không phải người sẽ trách phạt vì chuyện như vậy.

…Chính xác hơn là chỉ với riêng tôi thì không.

Nếu là người bình thường khác làm vậy thì chắc chắn sẽ bị quát mắng rằng “ngươi coi trẫm với ngươi là bằng hữu sao” rồi bị xử lý cho ra trò.

“…Mối họa sao.”

Bệ hạ nhận biểu văn của tôi, đọc xong thì khép mắt một lát rồi lại mở miệng.

“Bất kể thế nào cũng phải xuất quân sao?”

“Vâng.”

“Làm mẫu thân vừa sinh con của ngươi, trẫm cầu xin cũng được chứ?”

“…….”

Đúng vậy.

Hiện tại bệ hạ là bà mẹ mới sinh, còn non nớt.

Theo lẽ thường thì ngày nào cũng phải đến bên bệ hạ, xác nhận tình yêu và hỗ trợ nuôi dạy con cái, đó mới là bổn phận của người cha.

Nhưng…

“Chính vì vậy mà càng phải xuất quân.”

Tôi nhận câu hỏi của bệ hạ thì im lặng một lát rồi đáp.

“Bảo vệ gia đình khỏi ngoại xâm chẳng phải là trách nhiệm của thần sao?”

“…Phù.”

Hoàng đế nghe câu trả lời của tôi thì bật cười khẽ.

“Ừ, ngươi vốn là người như vậy.”

“…….”

“Biết rồi. Đại tướng quân hãy xuất chinh phương bắc, bảo vệ an ninh của đất nước và gia đình này.”

“Thần tuân mệnh.”

Tôi cúi đầu đáp như vậy thì hoàng đế như chợt nhớ ra gì đó, mở miệng.

“A, nghĩ lại thì có sứ giả từ man di phương bắc đến.”

“…Vậy sao ạ?”

“Ừ. Chúng bảo trẫm chọn một trong hai: chiến tranh hoặc quy phục.”

Cái này đúng là rất giống Mông Cổ.

Đế quốc Mông Cổ trong lịch sử nguyên bản cũng chưa bao giờ đánh úp.

Chúng dùng đủ mọi thủ đoạn khi chiến tranh bắt đầu nhưng việc tuyên chiến thì lại làm khá đầy đủ.

…Không biết có nên gọi là quân tử hay không.

Dù sao cũng tốt hơn đám bị đánh trước rồi kêu oai oái rằng bị đánh lén là hèn hạ.

Dù sao đế quốc Mông Cổ trước khi chiến tranh thì gửi sứ giả như thế này, đưa ra đề nghị chẳng khác gì khiêu khích.

Và nếu quốc gia nhận được đề nghị từ chối dưới bất kỳ hình thức nào thì chúng dẫn quân đánh tới.

Sau đó thì còn cần nói chi tiết sao?

Đế quốc Mông Cổ phá hủy mọi thứ, biến thành địa ngục khiến hoàng đế hay sultan cũng chỉ biết chạy trốn.

Bệ hạ ôm đứa con trong lòng cẩn thận rồi tiếp lời.

“Trước hết trẫm bảo sẽ trả lời trong vài ngày rồi cho chúng về, quyết định về chuyện này thì Đại tướng quân ngươi hãy lên phương bắc rồi hạ quyết định.”

“…Vâng.”

Nghe vậy tôi thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng.

Nếu hoàng đế lộ ý từ chối rồi đuổi sứ giả Mông Cổ đi thì trước khi tôi đến được Hà Bắc, quân Mông Cổ đã hành động rồi.

Đạo quân kỵ binh quy mô lớn cả đời sống trên lưng ngựa, điểm yếu duy nhất là tổ chức đã được giải quyết.

Chúng tôi cũng không phải không có kỵ binh, nhưng phải nói sao nhỉ…

So với quốc gia du mục toàn bộ binh sĩ đều là kỵ binh thì số lượng vẫn thiếu hụt.

Nếu là chiến trường nhỏ thì dẫn kỵ binh nhanh chóng lên phương bắc cũng được, nhưng vấn đề là số lượng man di ở phía bắc vượt quá mười vạn.

Hàng ngàn người giao chiến thì còn gọi là nhỏ, nhưng quy mô hàng vạn đối đầu nhau thì phải có bộ binh mới thắng được, đó là ý nghĩa tất yếu đối với quốc gia định cư.

Và trong lúc tôi dẫn bộ binh chậm rãi lên phương bắc thì U Châu và Ký Châu sẽ bị thiêu rụi.

Như vô số quốc gia trong lịch sử nguyên bản bị đế quốc Mông Cổ xâm lược, mọi thứ bị giẫm nát, chỉ còn lại đống đổ nát và tro tàn.

Tốc độ hành quân của đế quốc Mông Cổ đúng nghĩa là ở đẳng cấp khác.

Chắc bệ hạ cũng lo lắng điểm đó nên không trả lời rõ ràng, đuổi sứ giả về.

…Nhưng lãnh đạo đế quốc Mông Cổ chắc chắn biết câu trả lời mơ hồ này là mưu kế kéo dài thời gian.

Dù biết vậy chúng cũng sẽ không hành động gì đặc biệt.

Đặc trưng của du mục là không định cư một chỗ nên cực kỳ yếu trong công thành chiến.

Có nhiều binh sĩ lần đầu thấy thành, lại bảo chúng chiếm thành?

Chắc chỉ biết ngơ ngác với dấu chấm hỏi trên đầu.

Thành Cát Tư Hãn dẫn dắt đế quốc Mông Cổ đã khắc phục được khuyết điểm ấy nhưng so với dã chiến thì vẫn có sự chênh lệch.

Chính vì vậy trên lập trường của Mông Cổ thay vì để cho quân địch có quy mô lên đến hàng chục vạn người nhốt mình trong thành và cố thủ, thì việc đụng độ bằng một trận đại chiến với quy mô lớn mà bản thân tự tin nhất rồi sau đó tiếp tục các hoạt động chinh phạt sẽ thoải mái hơn rất nhiều.

Nói hơi tục theo kiểu hiện đại thì giống như trong game mid lane kêu gọi “combat đi” để khiêu khích sao?

Dù sao nếu không đáp lại khiêu khích thì không phải người Hàn nữa.

…Nhưng giờ tôi là người Trung Quốc.

Tôi nghĩ linh tinh một chút rồi tập hợp quân đội, tiến quân về phương bắc.

Không phải đám ô hợp chiêu mộ nông dân bừa bãi mà là đạo quân tinh nhuệ nhất nhà Hán, toàn bộ thành viên đều trải qua chiến trường.

Số lượng lên đến 20 vạn.

──────────

20 vạn quân đội hiện tại theo tôi.

Thực tế nếu gom hết binh tinh nhuệ thiên hạ thì vượt quá 30 vạn cũng được.

Nhưng hiện tại nhà Hán vì hậu quả loạn thế nên khắp nơi địa phương đều hỗn loạn, không thể kéo hết lên.

Đất đai quá rộng nên duy trì trị an cũng tiêu tốn binh sĩ rất nhiều.

Nếu kéo luôn cả binh sĩ duy trì trị an thì khắp nơi nổi loạn, công sức xây dựng đến nay sẽ tan thành mây khói nên để lại họ làm thành trì cuối cùng là đúng đắn.

Hơn nữa phái vài đạo quân hỗ trợ Mã Siêu phòng thủ sườn nên số lượng binh sĩ càng giảm.

Thực tế dù vượt 30 vạn thì so với số binh sĩ các quốc gia đối đầu đế quốc Mông Cổ trong lịch sử nguyên bản vẫn kém xa.

Trước hết Kim quốc từ đầu đã xuất 40 vạn quân, ở Trung Đông thì quốc gia toàn bộ có 40 vạn quân do chính Muhammad II huấn luyện.

…Sao cả hai đều 40 vạn vậy?

Dù sao Kim quốc sau đó tiếp tục xuất hàng chục vạn nên coi như khoảng 80 vạn là đúng.

Còn Tây Hạ, quốc gia định cư nhỏ bé gần đó, cũng huy động 15 vạn, vậy mà tôi chiếm hầu hết Trung Quốc chỉ có 30 vạn.

…Thực tế nếu chiêu mộ cả nông dân không biết gì thì quy mô quân đội ít nhất tăng gấp đôi.

Nhưng tăng số lượng như vậy thì chỉ thành bia đỡ tên thôi.

Không, thành bia đỡ tên còn may mắn.

Quân chiêu mộ chỉ tăng số lượng thì nhanh chóng tan rã thành từng mảnh, làm giảm sĩ khí đồng đội và phá hỏng đội hình.

Dù là binh tinh nhuệ huấn luyện tốt đến đâu thì khi đồng đội gần đó chết trong sợ hãi thì có ảnh hưởng không?

Các quốc gia khác thì không biết nhưng đế quốc Mông Cổ cực kỳ giỏi lợi dụng hỗn loạn như vậy nên chỉ tăng số lượng vô nghĩa không phải lựa chọn tốt.

Thực tế kẻ tàn sát Kim quốc và Nam Tống, những quốc gia liên tục xuất hàng chục vạn, chính là đế quốc Mông Cổ.

Tốt hơn là tập trung vật tư cho binh tinh nhuệ thay vì quân chiêu mộ.

Nếu có thời gian huấn luyện đầy đủ cho dân chúng thì không nói nhưng đám phương bắc kia chắc chắn không chờ đến lúc đó.

…Ngay từ đầu việc dùng dân chúng làm bia đỡ tên dùng một lần đã hơi khó chịu.

Cả về nhân đạo lẫn chiến lược đều có vấn đề nên tôi không có lý do chiêu mộ thêm nhiều dân chúng chỉ để tăng số lượng.

Hừ.

Nếu không loạn thế giết chóc nhau thì tôi cũng có thể kéo 40 vạn.

Dĩ nhiên dù binh sĩ giảm nhưng tinh nhuệ bản thân thì không thua kém đế quốc Mông Cổ là điều may mắn.

10 vạn binh tinh nhuệ tối thượng của đế quốc Mông Cổ và 20 vạn binh tinh nhuệ tối thượng của nhà Hán.

“…….”

Có lẽ bên thắng trận này sẽ nắm quyền chủ động trong chiến tranh sau này.

Nếu trận chiến này kết thúc chiến tranh thì tốt nhưng… khó nói.

Dù Mông Cổ hay nhà Hán đều trải qua nội chiến nên rất quen chiến tranh, có lẽ sẽ kéo dài thành trường kỳ chiến.

Thành Cát Tư Hãn dù đại chiến với quy mô lớn cũng không tập trung toàn quân ở phương bắc mà phái một phần vòng ra sau, lý do chắc là vì điều này.

Có lẽ dù bại trận cũng lập tức chạy trốn, rồi dùng khả năng cơ động khủng khiếp khiến đối phương đau đầu.

“Chủ công, phía trước có đội quân.”

“Đội quân sao?”

Tôi đang cố gắng suy nghĩ dự đoán tình hình chiến sự phía trước thì nghe báo cáo của phó quan thì ngẩng đầu.

“…….”

Từ xa, nữ nhân tóc vàng cưỡi ngựa nhìn về phía chúng tôi.

Tôi nhìn nữ nhân tóc vàng quen thuộc buộc gọn ra sau lưng thì lẩm bẩm.

“Đúng là một khuôn mặt lâu lắm rồi mới được nhìn thấy đấy.”

“Hừm?”

Tào Tháo cùng dẫn quân với tôi nghe lời lẩm bẩm của tôi thì cười tinh nghịch.

“Từ đầu đã bình phẩm ngoại hình, chẳng lẽ Bản Sơ (本初, tự của Viên Thiệu) cũng nhắm đến sao?”

“…….”

Câu nói vừa nãy giải thích kiểu gì lại thành vậy.

Tôi lộ biểu cảm ngẩn ngơ một cái, Tào Tháo đối diện tôi chỉ cười tươi rói.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!