Từ Hà Bắc trở về Lạc Dương thì không mất quá nhiều thời gian.
Vốn dĩ đã từ lâu được dùng làm thành thị trọng yếu của nhà Hán nên giao thông và trị an đều không tệ, lại chẳng phải vòng vèo vì địa hình tự nhiên chết tiệt nào nên lòng tôi rất thoải mái.
Cùng lắm thì chỉ có Hoàng Hà (黃河) cắt ngang giữa Hà Bắc và Tư Lệ Châu thôi?
Nhưng chỗ đó chỉ cần lên thuyền ở bến cảng rồi vượt qua là xong nên chẳng thành vấn đề gì.
Vừa đến nơi Lạc Dương đã ở ngay trước mắt thì tôi định nghỉ ngơi một thời gian nên nở nụ cười rạng rỡ nhưng….
Nghĩ lại thì vẫn còn việc cần giải quyết.
Mà lại là việc cực kỳ nghiêm trọng.
“A, cuối cùng cũng đến rồi.”
“…Bệ hạ.”
“Tin tức thì trẫm nghe hết rồi.”
Hoàng đế ôm đứa trẻ đang ngủ say trong lòng rồi mỉm cười dịu dàng.
“Tên Jebe kia đâu rồi?”
“…….”
Ngay khi nghe câu hỏi của bệ hạ thì tôi nhìn Lưu Thinh (劉桯) đang ngủ với khuôn mặt thiên thần.
Con ơi tỉnh dậy giúp phụ thân một chút được không?
“Khò….”
Nhưng trái với mong muốn của tôi thì Lưu Thinh vẫn phát ra tiếng thở rất dễ thương rồi chìm vào giấc mộng.
Rốt cuộc là con gái ai mà ngay cả dáng ngủ cũng đáng yêu thế này….
À, giờ không phải lúc lo chuyện đó.
Tôi vội vàng giữ chặt tinh thần đang định lạc vào hướng kỳ lạ rồi bình tĩnh đáp.
“…Jebe cùng các tù binh man di đều đang được áp giải từng người một dưới sự dẫn dắt của quân ta để giam giữ ạ.”
Tôi đã cảnh báo rằng nếu đối xử tàn nhẫn với tù binh khiến họ mất mạng thì sẽ bị nghiêm trị nên tù binh đế quốc Mông Cổ không một ai lạc lõng đều được áp giải an toàn.
Mỗi tù binh là một khoản tiền.
Mất mát kho báu biết đi vì quản lý sơ suất thì còn gì đau đớn hơn.
Nghĩ đến giá trị của họ thì có thể thu về lượng tài bảo khổng lồ đủ chất đầy hàng nghìn cỗ xe.
Đúng nghĩa là trở thành phú ông khổng lồ.
Chỉ riêng dự án khai phá Giang Đông và kế hoạch xây Đại Vận Hà đang tiến hành cũng cần số tiền khổng lồ trải dài hàng chục năm.
Dùng thuế từ dân chúng thì tạm thời xoay sở được nhưng vẫn hơi bất an là không tránh khỏi.
Mọi việc trên đời đều cần tiền nên ở tình huống hiện tại thì tài sản càng nhiều càng không thiệt thòi.
“Đại tướng quân.”
“Dạ.”
“Trẫm biết ngươi hiểu trẫm không hỏi với ý đó.”
“…….”
Quả nhiên bệ hạ giận rất nhiều.
Tôi nhìn bệ hạ bên ngoài giữ biểu cảm điềm tĩnh nhưng giọng nói thì sắc bén hơn bao giờ hết rồi mở miệng.
“Bệ hạ, thần biết đây là cố chấp nhỏ nhoi của thần nhưng xin bệ hạ tạm thời nguôi giận.”
Như tôi từng nhắc trước đây thì Jebe là nhân vật có giá trị cao nhất trong số tù binh phe ta bắt được.
Nghĩa là sau này có thể moi được lượng lớn từ đế quốc Mông Cổ sẽ thống nhất Trung Á và tích lũy tài sản khổng lồ nhờ trung gian thương mại.
Đặc biệt Jebe còn bị áp thêm tội danh phạm thượng nào đó nên có thể moi được không chỉ “tiền” mà cả “quyền lợi”.
Đại khái là kiểu như miễn phí trung gian thương mại vài năm tới.
Thường nói họ hàng mua đất thì đau bụng, nếu nhà Hán đạt được lợi ích này thì các quốc gia phương Tây chắc chắn sẽ ghen tị điên cuồng.
Đặc biệt là La Mã, bên bị moi tiền nhiều nhất.
Nếu thật sự ghen tị đến phát điên thì cứ tuyên chiến với đế quốc Mông Cổ rồi thắng để bắt tù binh.
Không, thậm chí không cần bắt tù binh thì cứ đưa điều khoản hòa bình bất bình đẳng là xong.
Dĩ nhiên điều này vô lý đến mức nào thì không cần giải thích chi tiết cũng biết.
Chiến thắng đế quốc Mông Cổ trên thảo nguyên rộng lớn là lãnh thổ của chúng?
Ngược lại không bị khô héo chết thì may rồi.
Đặc biệt Mông Cổ rất triệt để trong việc báo thù hành vi chiến tranh nên sẽ không dừng lại cho đến khi một bên kết thúc.
Hy vọng không có kẻ ngu ngốc nào tuyên chiến với đế quốc Mông Cổ chỉ vì nghĩ chúng chỉ là man di.
Ngay cả Muhammad II được gọi là Alexandros Đại đế của phương Đông thời đại ấy, thậm chí được gọi là hiện thân của thánh Allah, cũng bị Thành Cát Tư Hãn đánh cho tan tác như bụi trong ngày mưa rồi chạy trốn đến chết trên hòn đảo hẻo lánh.
Ngay cả nhân vật như vậy cũng không phải đối thủ thì đám ô hợp làm sao thắng nổi.
Không bị diệt vong như Kim quốc hay Tống quốc đã là may mắn rồi.
Thẻ bài có thể mang lại lợi ích ngoại giao khổng lồ từ đế quốc Mông Cổ mạnh mẽ như vậy chính là Jebe nên từ bỏ thì quá đáng tiếc.
───Nếu ngài thật sự muốn giữ mạng ta thì hãy ban hình phạt xứng đáng.
Tôi nhớ lại lời Jebe từng nói với tôi rồi cung kính cúi đầu.
“Thần định tự mình ban phạt cho hắn nên xin bệ hạ rộng lòng…”
“Sẽ ban phạt gì?”
“…?”
Chưa kịp nói hết thì hoàng đế chen ngang nhìn thẳng vào tôi mà hỏi.
“Trẫm hỏi sẽ ban phạt gì.”
“…….”
Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt không bình thường ấy rồi nói.
“…Một con mắt và một cánh tay. Thần định để hắn chọn một trong hai.”
Trở thành một mắt.
Hay trở thành một tay.
Nếu mất một mắt thì mất cảm giác khoảng cách, cảm giác khoảng cách sẽ lệch lạc, nếu mất một tay thì ngay cả kéo dây cung cũng không được.
Dù chọn bên nào thì với cung thủ xuất sắc như Jebe cũng gần như án tử hình.
Jebe cố tình đưa ra hai ví dụ là cắt tay hoặc móc mắt thì hẳn có lý do.
Thành thật thì tôi muốn trả hắn nguyên vẹn để moi thêm tiền nhưng theo lời Jebe thì nếu vậy thì trước khi trao đổi tù binh hắn sẽ âm thầm chết mất nên không còn cách nào khác.
Hoàng đế nghe phương án thỏa hiệp của tôi thì lập tức lắc đầu.
“Không, một tay hay một mắt thì không thể khiến lòng trẫm nguôi ngoai.”
“…….”
“Ngay khoảnh khắc này khi nhìn dáng vẻ gầy guộc của ngươi thì lòng trẫm đã đau đớn thấu tận đáy lòng, sao có thể dễ dàng bỏ qua chỉ với mức đó?”
Bệ hạ thừa hưởng tính khí ác độc của mẫu thân là Hà Thái hậu thì dùng giọng lạnh lẽo nói.
“Nếu không xé nát tứ chi thì trẫm không thể tha cho hắn.”
“…Bệ hạ.”
“Không có thỏa hiệp.”
Không, dù sao thì cái đó cũng hơi…
Xé nát tứ chi của con người lành lặn rồi nói “dù sao cũng cứu sống rồi chứ?” thì chẳng khác gì chế nhạo con người.
Nỗi thống khổ của đương sự thì không cần nói, ngay cả những người thân cận cũng sẽ coi đó là sự sỉ nhục cực độ mà phẫn nộ rất lớn.
Nếu định ban phạt như vậy thì thà giết luôn còn hơn.
Hoàng đế đã trải qua đủ loại chính trường trong hoàng cung không thể không biết nên hiện tại bệ hạ đang nói ngược lại ý kiến của tôi.
‘Trẫm không có ý định tha cho hắn.’
“…….”
Tình huống này rốt cuộc phải làm sao đây.
Thành thật thì tôi đã dự đoán sẽ gặp phải phản đối cực lớn nhưng khi thật sự xảy ra thì khó xử không gì sánh bằng.
Ừm…. Dù vậy thì nếu lúc này ngoan ngoãn rút lui thì không phải là tôi.
Tôi cũng có chút cố chấp nên để thay đổi tâm ý bệ hạ thì dùng mọi thủ đoạn có thể…
“…Ư ức.”
Sao từ nãy giờ bụng cứ đau mãi vậy.
Từ lúc đối diện bệ hạ thì bụng đã hơi đau, giờ thì kêu gào thảm thiết.
Nếu chỉ là đau vì cần đi vệ sinh thì đúng là tình huống buồn cười.
Nhưng đau đớn ấy lẽ ra phải kèm theo cảm giác có gì đó gõ cửa (?) ở hậu môn nhưng lại không cảm thấy.
Nghĩa là đây chỉ là đau bụng đơn thuần.
“Ư hừm….”
“…Đại tướng quân?”
Khi tôi không chịu nổi đau đớn nên phát ra tiếng lạ thì bệ hạ lộ vẻ hoảng hốt.
Bây giờ không phải lúc này…!
Di chứng gần đây đã yên ổn nhờ uống đủ loại thuốc sao lại nổi loạn đúng lúc này!
Dù lý do thế nào thì thời điểm thì đúng là tuyệt vời!
“Hóa Hiền (化賢)!”
Hoàng đế nhận ra tình trạng của tôi không ổn thì lập tức bật dậy khỏi ngai vàng.
“Ư ê eng…?”
Trước động tác mạnh mẽ ấy thì Lưu Thinh đang ngủ ngon lành tỉnh giấc và,
“Oa, oa a a a áck───!!”
Vừa thấy dáng vẻ tôi đang nửa ngã về phía trước thì lập tức bật khóc lớn.
Tình huống đột ngột không dừng ở đây.
‘Khoan! Không được phép vào mà không có sự cho phép của bệ hạ!’
‘Cút──!!’
‘Ư a a?!’
Ầm──!
Tiếng nói chuyện từ bên ngoài vang lên rồi cửa điện triều đột ngột bị phá nát.
“…Chủ nhân!”
Tư Dữ vừa thấy tôi thì trong chớp mắt đã đến gần rồi lấy một viên đan dược từ trong ngực ra.
“Không sao đâu. Từ từ, đừng để nghẹn…”
“…….”
Khi Tư Dữ dùng kỹ năng cực kỳ thành thạo đang cẩn thận cho tôi uống thuốc thì Lữ Bố đã dùng nắm đấm đánh ngã cấm quân chặn cửa điện triều thì nhìn hoàng đế mà gầm gừ.
“Ta nghe hết từ ngoài rồi! Người bệnh thì sao lại dồn ép như vậy?!”
“Đó, đó là…”
“Vốn dĩ bình thường đã nghĩ lung tung nhiều nên không nghỉ ngơi được thoải mái…!”
Nghĩ lung tung là sao.
Ngươi nhìn ta như vậy sao.
Đôi mắt bệ hạ đang dao động không nắm bắt được cùng đứa trẻ đang khóc trong lòng mẫu thân.
Cửa điện triều đã bị phá nát cùng cấn quân nằm bất tỉnh với dáng chữ đại (大).
Khi tôi đã khá hơn nhờ uống thuốc Tư Dữ mang đến thì vội mở miệng để thu dọn mớ hỗn độn này.
“…Vô lễ của người xung quanh thì thần xin thay mặt tạ tội.”
“Đinh Lăng!”
“Suỵt, im nào.”
“Ư hự….”
Lữ Bố như có rất nhiều điều muốn nói nhưng e là tôi lại ngã quỵ nên ngậm chặt miệng.
Tôi từng nhắc trước đây rồi chứ.
Người xung quanh tôi luôn cảnh giác tình huống tôi bị tích tụ stress nên nhường ý kiến vô điều kiện.
Nếu mạnh mẽ bày tỏ ý kiến rồi xung đột với tôi thì e rằng con cá thái dương yếu đuối này sẽ đột ngột chết vì stress.
“…….”
Dự đoán ấy đúng một phần thì thật sự khiến người ta ngẩn ngơ.
Tôi vuốt ve bụng nhờ tác dụng giảm đau nên đau đớn đã hoàn toàn biến mất rồi tiến đến gần bệ hạ nhận Lưu Thinh từ tay ngài ấy.
“Trời đất ơi, con gái của ta. Sao lại buồn bã đến mức khóc thế này.”
“Ư ư a…?”
Lưu Thinh đang khóc nức nở vừa thấy tôi cười thì dùng đôi mắt tròn xoe ngước nhìn tôi.
“Bệ hạ. Về cuộc trò chuyện vừa nãy…”
“…!”
Hoàng đế vừa nghe tôi nhắc đến Jebe thì giật mình kinh hãi rồi vội đáp.
“Ngươi, ngươi cứ tùy ý làm.”
“Bệ hạ?”
“Suy nghĩ của trẫm quả thật quá nông cạn…. Xin ngươi tha thứ….”
Vừa dỗ con gái đang khóc thì giờ đến mẹ nó ngồi sụp xuống ôm eo tôi mà khóc.
“…….”
Dĩ nhiên tôi chỉ có thể lộ biểu cảm khó xử.
1 Bình luận