Quan viên làm việc ở hoàng cung xác nhận bầu không khí của bệ hạ dành thời gian với tôi đã trở nên dịu dàng thì thở phào nhẹ nhõm.
“…….”
…Vậy nên đừng nhìn bằng ánh mắt tin tưởng thế chứ.
Dù không biết lý do chính xác nhưng mỗi lần nhận ánh mắt chứa đựng sự tin cậy thì cảm giác thật kỳ lạ.
Dù sao quay lại chuyện chính, tình huống bệ hạ mang thai con tôi thì không có gì lạ.
Mỗi khi có cơ hội thì gọi tôi đến rồi “ăn tươi nuốt sống” như vậy, nếu không có chuyện gì mới là lạ.
Người kế thừa hoàng vị nhà Hán.
Chỉ nghe thôi đã khiến người ta nghĩ ngợi nhiều.
Ít nhất không cần lo lắng về sự nghiệp tương lai của đứa trẻ.
Trừ phi có khuyết điểm nghiêm trọng thì sẽ thuận lợi lên ngôi hoàng đế.
Thực tế hiện tại vẫn chưa thực cảm nhận được việc con tôi sau này trở thành tồn tại cao quý nhất thiên hạ.
Dù sao… đã chuẩn bị tâm lý rằng một ngày nào đó sẽ xảy ra thì giờ chỉ còn cách chăm chỉ dạy dỗ.
Nếu dù có sự dạy dỗ của người xung quanh mà vẫn thấy con tôi có vẻ sẽ làm hỏng đất nước thì tôi nhất định sẽ ngăn chặn.
Hiện tại địa vị của tôi ở triều đình đã cực kỳ to lớn, nếu muốn bất chấp sự phản đối của tôi mà làm hoàng đế thì chỉ còn cách tung ra một đòn chí hiếu bùng cháy mà thôi.
Dù đòn chí hiếu bùng cháy đó với tôi có khả thi hay không thì là chuyện khác.
…Nhưng nếu xuyên qua Tư Dữ và Lữ Bố luôn vây quanh tôi mà thực hiện được đòn chí hiếu bùng cháy thì ít nhất năng lực đã được chứng minh đầy đủ.
Với tôi vẫn còn chút cảm tính hiện đại thì tranh chấp cha con giết nhau thật sự đau lòng.
Không, dù không phải hiện đại thì bảo con cái phải liều mạng tranh đoạt với cha mẹ cũng gây tổn thương lớn cho phụ huynh.
Về nhà thì con cái cười như thiên thần, giờ lại bảo giết nhau?
Không cần nghĩ sâu cũng biết sẽ trở thành gánh nặng lớn trong lòng tôi.
Để không xảy ra chuyện như vậy thì quan trọng nhất là giáo dục tốt từ nhỏ để không lệch lạc.
Vấn đề là tôi có giáo dục con cái tốt được không…
So với việc mơ hồ sợ hãi tương lai chưa đến thì tiến về phía trước một cách đường hoàng không tốt hơn sao.
Tôi dành thời gian thể hiện tình cảm với bệ hạ một lúc rồi dễ dàng rời hoàng cung, hướng đến một tòa nhà.
Không gì khác vì mẹ ta đang chăm sóc các con.
Khi tôi nói nhờ mẹ trông con tạm thời thì mẹ vừa vui vừa lộ vẻ khó xử, biểu cảm ấy vẫn còn in đậm trong ký ức.
Hiện tại chắc đang bị các con hành hạ mà thấm thía việc nuôi dạy con cái cực khổ đến mức nào.
──Oa a a a!
“…….”
Vừa đến gần tòa nhà thì tiếng khóc trẻ con vang lên.
Tôi chỉ nghe tiếng khóc thôi đã đoán được bên trong đang hỗn loạn thế nào.
Bịch!
Tôi không do dự mở cửa thì nhìn thấy.
“Oa a a a!!”
“Ư, đừng khóc nữa, nín đi! Ừ? Phụ thân con sắp đến rồi!”
“Oa a a a──!!”
Bốp!
“Ư gức!”
Lữ Bố đang dỗ Lữ Hòa đang giãy giụa trong lòng thì ăn gọn một cú đấm móc.
“Con cưng của ta! Nhìn này! Vui không?!”
“…….”
“Vậy, vậy thì cái này thì sao? Cái này vui chứ?”
“…….”
Mẹ đang cố thu hút sự chú ý bằng đủ loại đồ chơi còn Tư Hỉ thì như Địa Tạng Bồ Tát không nhúc nhích.
“Kya u!”
“Bya u!”
Ba đứa trẻ đang cười khanh khách trên lưng Trương Phi nằm sấp như hết sức.
‘Hỗn loạn thật.’
Tôi nhìn tình cảnh hỗn loạn ấy thì gật đầu.
…Nhưng sao lại có đứa trẻ lạ mặt?
Trương Phi cũng đã sinh nở an toàn rồi sao.
Đương nhiên khi đến tư gia của mẹ thì tôi trước hết trấn an các thiên sứ đang gây rối.
Trước tiên dỗ dành Lữ Hòa đang khóc như sắp sập nhà trước.
Không, nói dỗ dành cũng hơi lạ.
“…A bu a?”
“Ừ. Là phụ thân đây.”
“A bu a!”
Lữ Hòa vừa thấy tôi thì lập tức ngừng khóc và cười tươi rói.
“Ư ư…. Con gái ta phân biệt đối xử…”
Lữ Bố nhìn cảnh ấy thì xoa cằm bị đánh, dùng giọng tủi thân nói.
Thiên Hạ Vô Song Lữ Bố bị đánh trúng hiệu quả…
Đây là thành tích có thể khoe khoang bất cứ đâu.
Dù là do giãy giụa trong lòng Lữ Bố mà vô tình trúng đấm móc.
Tôi ôm Lữ Hòa đang giơ tay đòi bế, vỗ về rồi di chuyển đến mục tiêu tiếp theo.
“Trời ơi…. Cứ không phản ứng…”
“…….”
Đứa trẻ dù cho mẹ có làm hành động gì đi chăng nữa cũng chỉ thẫn thờ nhìn ngay khi vừa nghe thấy tiếng bước chân của tôi đã từ từ quay đầu lại.
Mẹ theo hướng quay đầu thì thấy ta, lộ biểu cảm rạng rỡ.
“Con trai! Đến rồi à!”
“Vâng. Con đến rồi.”
“Vậy thì nhờ con!”
“…Vâng?”
Trước tiếng kêu đột ngột khiến tôi ngẩn người thì mẹ nhét Tư Hỉ vào lòng tôi.
“Bé xinh nhà chúng ta không chịu cười! Chỉ ta cách đi!”
Tôi nghe yêu cầu ấy thì chớp mắt hai lần.
“Việc đó hỏi con thì khó xử quá.”
“Không đâu! Con trai ta biết mà!”
…Đúng thật.
Tư Hỉ giống mẹ mình nên biểu cảm cảm xúc rất ít.
Đứa trẻ hầu như không khóc, phương tiện giao tiếp duy nhất với thế giới.
Thành thật thì khi làm bẩn quần áo hay đói bụng thì phải khóc oe oe, vậy mà chỉ khẽ nức nở nên không khỏi bối rối.
May mà mẹ của đứa trẻ này là Tư Dữ sở hữu giác quan siêu nhân.
Tư Dữ như dùng thần giao cách cảm với con mà nhanh chóng đáp ứng nhu cầu.
Các đứa trẻ khác chắc cũng vậy nhưng mẹ chắc đã giám sát Tư Hỉ 24 giờ không rời.
Tư Hỉ là đứa trẻ khiến người nuôi dạy khổ sở theo hướng khác.
“…….”
Tôi cười khẽ với Tư Hỉ đang nhìn tôi bằng ánh mắt ngơ ngác.
“…Ú òa?”
“Trời ơi…. Con trai! Đứa nhỏ này đâu cười vì cái đó…”
Mẹ định trách cứ hành động của tôi thì nhìn phản ứng của Tư Hỉ trong lòng mà giật mình lớn.
“…Cười rồi?”
Mẹ xác nhận khóe miệng Tư Hỉ hơi nhếch lên rồi giống Lữ Bố rũ vai.
…Đây là lỗi của tôi sao?
Sao đột nhiên phải nhìn dò xét.
Như dự đoán thì Lữ Hòa và Tư Hỉ đang ôm chặt áo tôi như không muốn rời.
Nếu tôi cố tách hai đứa này ra thì Tư Hỉ thì không biết nhưng Lữ Hòa chắc chắn sẽ khóc ầm ĩ.
Nhưng hiện tại còn có người cần sự giúp đỡ của tôi ở chỗ khác.
“Quan Vũ.”
“Chủ công gọi thần.”
Tôi khẽ hất cằm với Trương Phi đang nằm sấp bị lũ trẻ chiếm lĩnh.
“Đi giúp đi.”
“…Vâng.”
Nữ nhân có đôi mắt xanh ấn tượng nhìn Trương Phi nằm như thi thể rồi thở dài.
“Lại đây nào.”
“Kya u?”
Quan Vũ trước hết bế đứa trẻ đang nằm sấp dễ thương bên cạnh Trương Phi.
“Kya─!”
Đứa trẻ đang được Quan Vũ ôm là Quan Bình sau một hồi chớp chớp mắt đã nhận ra nhân vật đang ôm mình là ai và nở nụ cười rạng rỡ.
“Nào, con cũng lại đây.”
“A u.”
Tiếp theo Quan Vũ bế đứa trẻ của Tào Tháo đang trèo lên lưng Trương Phi như chiếm lĩnh.
Tào Ngang thì lạ lùng là không lạ mặt và tính cách rất tốt.
Không tin nổi dưới trướng Tào Tháo lại sinh ra đứa trẻ như vậy.
Giờ chỉ còn đứa trẻ đang bò rảo rảo quanh Trương Phi không biết mệt…
Nhưng có đúng một vấn đề.
“Oa e eng…”
“…….”
Khi Quan Vũ tiến lại gần thì đứa trẻ run lên rồi bắt đầu khóc.
Tình huống này không có gì lạ.
Đứa trẻ do Trương Phi sinh ra hôm nay mới gặp chúng tôi lần đầu.
“Ưm…”
Quan Vũ nhìn phản ứng của đứa trẻ thì ngồi xổm dịu dàng rồi nói với Trương Phi.
“Ngươi định nằm đó đến bao giờ. Chủ công đang nhìn đấy, mau đứng dậy.”
“Thật, thật sao?!”
Trương Phi nằm như thi thể thì như nghe thần chú mà ngẩng phắt đầu.
Lâu lắm rồi mới thấy vẻ ngoài tươi trẻ ấy.
“A bu…”
Tôi lặng lẽ đưa Lữ Hòa đang ngủ gật vì khóc hết sức cho Lữ Bố.
Dù nắm chặt áo tôi thì cũng thế.
Bắt đầu buồn ngủ thì sức lực buông lỏng hết.
Tôi khẽ cúi nhìn thì Tư Hỉ vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt tròn xoe.
…Đứa trẻ này khi gỡ ra chắc lại phải thi gan đọ sức với Tư Dữ mất thôi.
Trương Phi bật dậy, thuần thục bế con mình rồi tiến lại gần tôi.
“Sao hả! Con gái ta dễ thương chứ?!”
“…Ừ.”
Lại là con gái nữa.
Đến mức này thì có lẽ vấn đề nằm ở tôi.
Tôi nghĩ vậy rồi nhìn Trương Phi mắt sáng rực và đứa trẻ lộ vẻ ngơ ngác xen kẽ, bật cười.
“Tên thì vẫn dùng cái chúng ta định lần trước chứ?”
“Đương nhiên!”
Trương Phi nghe câu hỏi của tôi thì tự tin hét lớn rồi gật đầu mạnh.
“Ừ…. Vậy là Trương Bào (張苞) đúng không?”
“…….”
Nếu nhầm cái này thì làm sao đây.
Tôi nhìn dáng vẻ Trương Phi không thay đổi dù thời gian trôi qua rồi xoa mạnh tóc cô ấy.
0 Bình luận