Sau khi đấu luyện giữa Trương Phi và Mã Siêu, thứ để lại ấn tượng sâu sắc với tôi, kết thúc thì thời gian vẫn tiếp tục trôi đi.
Trong lúc thời gian trôi qua thì cũng không có chuyện gì đặc biệt xảy ra.
Mã Siêu vẫn giữ im lặng không nói ra rốt cuộc muốn thỉnh cầu chuyện gì.
Bàn cờ thế lực cũng vậy, có lẽ vì trời lạnh nên không có kẻ nào chủ động di chuyển mạnh mẽ.
Thật sự là thời gian trôi qua một cách bình yên đúng nghĩa.
“Đại tướng quân, hôm nay thần có rượu ngon, ngài có muốn cùng uống một chén không ạ?”
…Gọi là bình yên thì có hơi sai sai sao?
“…Nếu ngươi đã mong muốn đến vậy thì ta cũng không thể từ chối được.”
“Cảm tạ ngài.”
Khi tôi đang ước lượng giờ giấc rồi trả lời tích cực thì Lưu Bị mỉm cười dịu dàng hành lễ.
Tôi biết rõ ba tỷ muội đào viên đến vào giờ khuya khoắt thế này với ý đồ gì.
Giống lần trước, bọn họ muốn giao hoan với tôi chứ gì nữa.
Thành thật thì tôi có hơi bối rối nhưng đã từng giao hoan rồi nên cũng chẳng còn gì phải e ngại.
Trước khi cùng uống rượu thì tôi nói trước với ý nhắc nhở bọn họ cần chú ý điều này.
“A, Quan Vũ thì đừng uống rượu.”
“……?”
Quan Vũ nghe lời tôi thì lộ vẻ nghi hoặc như hỏi tại sao.
Mỗi lần thấy dáng vẻ này thì lại thấy rõ y học cơ bản còn thiếu sót quá nhiều.
Đây không chỉ là vấn đề của riêng Quan Vũ mà là vấn đề của cả thời đại cổ đại.
Không, ngay cả những kiến thức cơ bản kiểu “cái này mà cũng không biết sao?” cũng thực sự không biết.
Dĩ nhiên là vậy, nhưng càng ở tầng lớp không được giáo dục thì tình trạng càng nghiêm trọng.
Quan Vũ biết cách dùng người một cách xuất sắc nhưng lại không biết kiến thức y học cơ bản nên tôi mở miệng.
“Rượu không tốt cho thai nhi đâu.”
“…….”
Chỉ cần một câu ấy là đủ để Quan Vũ chấp nhận.
Tôi nhìn Quan Vũ đang im lặng rồi dùng giọng đùa cợt nói.
“Nếu ngươi nhất định muốn làm hại đứa bé thì ta cũng đành phải ngăn cản thôi.”
“…Thần sao dám mang lòng ấy chứ ạ.”
Trước lời đùa của tôi thì Quan Vũ lộ vẻ khó xử nhưng vẫn cung kính đáp lại.
“Lệnh cấm rượu do chủ công ban xuống, dù có chuyện gì thần cũng sẽ tuân thủ.”
“Ừ.”
Trách nhiệm với bổn phận thì không ai theo kịp Quan Vũ nên cô ấy sẽ không lén lút phá lệnh đâu.
Nhưng gọi là lệnh cấm rượu thì cảm giác hơi kỳ lạ.
Không hiểu sao lại có cảm giác như bị thuộc hạ đâm sau lưng rồi bị xích toàn thân kéo lê đi.
“A, mang thai thì không được uống rượu sao??”
Lúc ấy giọng nói quen thuộc vang lên bên tai tôi.
Trong ba tỷ muội đào viên thì chỉ có một người sẽ nói lời này thôi.
“Với thần thì đây là thử thách quá đột ngột…”
Trương Phi Ích Đức.
Nhân vật đại diện cho kẻ nghiện rượu trong Tam Quốc Diễn Nghĩa lộ vẻ hoảng hốt.
Tôi nhìn cô ấy rồi lẩm bẩm.
“Vậy sao. Nếu ta còn kém hơn rượu thì cũng đành chịu thôi.”
“…Ơ?”
“Mỗi người có giá trị riêng, ta làm sao dám xen vào.”
Ngay khi tôi nói vậy thì đồng tử của Trương Phi bắt đầu run rẩy dữ dội.
Như thể động đất vậy. Cường độ chắc cũng kha khá.
Dĩ nhiên lời tôi không dừng ở đó.
“Dù sao thì ta cũng không muốn làm hại sinh mệnh vô tội nên tốt nhất nên giữ khoảng cách tối thiểu thì sao?”
Dù nói với ý đùa nhưng điều này thì là chân tâm.
Tác hại của rượu đối với thai nhi thì hai tay đếm cũng không hết.
Nuôi dạy con cái là chuyện cần trách nhiệm cực lớn.
Nhưng kẻ không kiềm chế được cám dỗ nhất thời mà động vào rượu thì liệu có thể trở thành người bảo hộ tốt không.
…Ít nhất tôi không nghĩ vậy.
Tôi thoáng nhớ lại ký ức vô ích rồi cười khẩy nói.
“Sau này khi chuẩn bị xong xuôi rồi nói với ta cũng được.”
“…Cái, chỉ là khó khăn thôi chứ ai bảo không bỏ được đâu?!”
Trương Phi nghe ý kiến của tôi thì hét lớn.
Tôi nhìn cô ấy rồi nói.
“Chỉ một chén thôi, loại thỏa hiệp đó cũng không được.”
“Ư ư ư…!”
“Ngươi có dám dùng tất cả để cam kết giữ lời không?”
Khi tôi hỏi nghiêm túc thì Trương Phi suy nghĩ một lát rồi đáp dõng dạc.
“Được! Hãy tin thần!”
“…Vậy thì được thôi.”
Thành thật thì tôi không tin lắm nhưng tôi tin vào Lưu Bị và Quan Vũ luôn ở bên Trương Phi.
Ba tỷ muội đào viên từng ngủ chung phòng nên quan hệ rất thân thiết.
Ở đây chắc cũng không khác nên nếu Trương Phi định làm chuyện kỳ quái thì sẽ bị hai người kia đập đầu ngay.
Xác nhận ánh mắt Lưu Bị và Quan Vũ hơi thay đổi thì tôi lập tức mở miệng.
“Lời dẫn dài dòng rồi. Giờ thì hưởng thụ thôi.”
“Thần xin tuân mệnh.”
Khi tôi cho phép thì Điêu Thuyền đang quan sát tình hình gần đó ra lệnh cho thị tòng mang bàn và thức ăn đến.
Lưu Bị dùng biểu cảm dịu dàng mỉm cười rót rượu cho tôi.
Trương Phi thì như tử tù đang hưởng bữa cuối cùng mà đổ rượu vào dạ dày.
Quan Vũ vì đã được tôi dặn nên không thèm liếc nhìn rượu.
Cô ấy để tay nhiều vào thức ăn ngọt cũng khác với bình thường.
Ốm nghén ở phụ nữ mang thai có nhiều loại nhưng triệu chứng thèm ăn thường là phổ biến nhất.
Nghe nói cảm giác buồn nôn sẽ dịu đi khi đang ăn nên nhiều người luôn ngậm gì đó trong miệng.
Vì vậy một trong những cách phòng ngừa ốm nghén là giảm lượng ăn mỗi lần và tăng số bữa.
Tư Dữ và Lữ Bố giờ cũng đang thực hiện phương pháp ấy.
Nhìn dáng vẻ cắn nhấm từng chút thì liên tưởng đến hamster nên thật sự dễ thương.
“Thế nên mà nói… Nếu thần muốn thì con Mã Siêu kia cũng có thể…”
“Ừ.”
“Cảm giác như không nghe gì hết…”
Tôi đáp lời Trương Phi đang say khướt thổi kèn rồi,
“Cái này cũng ăn đi.”
“Cảm, cảm tạ…”
“Có gì đâu, mang thai thì phải ăn nhiều chứ.”
Tôi chăm sóc chút thì Quan Vũ đỏ mặt xấu hổ đáp lại.
“…….”
Lưu Bị nhìn cảnh ấy mà không nói gì chỉ mỉm cười điềm tĩnh.
Đây là sự thong dong của chị cả sao.
Thời gian trôi qua, trời tối hẳn và mặt trăng lên giữa trời thì Trương Phi bám lấy tôi.
“Thế nên mà… Thật sự bắt đầu lúc nào đâyyy─?”
“…….”
“Ngài biết rõ mà… Chúng thần đến đây vì lý do gì…”
Một nữ nhân trưởng thành bám vào thắt lưng tôi làm nũng khiến tôi trong khoảnh khắc bối rối.
“…Khá chủ động đấy.”
“Không thể không vậy ạ.”
Lưu Bị nhìn phản ứng của tôi thì dùng giọng nhẹ nhàng tiếp tục.
“Trước khi bị bỏ lại phía sau thì phải nỗ lực nhiều hơn chứ ạ?”
“…….”
“Chúng thần cũng có phần sốt ruột đấy ạ.”
Lưu Bị nói đến đó thì mỉm cười dịu dàng.
“A, dĩ nhiên Vân Trường thì rất thong dong rồi ạ.”
“…Huyền Đức quân.”
Quan Vũ lộ vẻ hoảng hốt trước đòn tấn công bất ngờ của Lưu Bị.
Có vẻ cô ấy giữ trong lòng khá nhiều.
Có lẽ là cái giá phải trả vì vượt lên trước các tỷ muội.
“Đại tướng quân, không khí cũng đã nóng lên rồi… Giờ thì thế nào ạ.”
Lưu Bị nói vậy rồi mỉm cười mỹ lệ khiến ta chỉ có thể nói một câu.
“…Ừ. Để xem so với lần trước thì đã khác biệt đến mức nào.”
“Ôi chà, thật khiến người ta mong chờ.”
Lưu Bị và tôi nhìn nhau rồi cùng cười.
──────────
Kết quả thì cuối cùng tôi thắng.
Quan Vũ mang thai nên tôi đã nương tay nhưng Lưu Bị và Trương Phi thì nếu mất ý thức thì bị đánh thức cưỡng chế rồi tiếp tục.
Bọn họ đến để cầu xin mang thai nên đáp ứng là đúng lẽ phải.
Lưu Bị và Trương Phi là tướng lĩnh trực tiếp ra chiến trường nên dù tôi dồn ép thì cũng nhanh chóng hồi phục.
Quan Vũ suýt mất ý thức nhưng vẫn may mắn trụ được thì run rẩy nhìn hai tỷ muội chết dần trên chăn.
Nam nhân khiến ba Vạn Nhân Chi Địch sợ hãi chính là tôi.
…Cái này là tốt đúng không?
A, và ba tỷ muội đào viên vẫn tỏa hương đào.
Càng nghĩ càng thấy đặc biệt.
Sao cơ thể người lại tỏa hương thế này.
Có lẽ là bí ẩn mãi mãi không giải được.
“Đại tướng quân, hôm nay cũng cùng tiêu khiển không ạ?”
Dù sao thì sau sự kiện ấy ba tỷ muội đào viên cứ rảnh là tìm tôi rồi mời cùng uống rượu đối ẩm (Đối chước - 對酌, ngồi đối diện nhau cùng uống rượu).
“……Bây giờ sao?”
“Vâng ạ.”
Dĩ nhiên là vào giờ hoàng hôn khi trời đang tối dần.
Tôi cười khẩy rồi nói.
“Vậy thì không cần rượu nữa. Theo ta.”
Thấy thái độ đường hoàng của tôi thì Trương Phi lộ vẻ kinh ngạc.
“Uầy… Ban đêm thì thật sự thành người khác luôn.”
“Ích Đức, nói năng cẩn thận.”
Quan Vũ cảnh cáo giữ lễ nghi thì Trương Phi nhún vai.
“Trên chăn thì hành hạ chúng ta kinh khủng thế kia thì mức này có sao đâu?”
“…….”
“Vân Trường tỷ tỷ, nếu cứng nhắc quá thì chút quyến rũ còn sót lại cũng biến mất hết… Ư a!”
Thật sự là cuộc trò chuyện chẳng khác gì thường ngày.
Tôi nhìn Trương Phi đang trêu Quan Vũ rồi bị trừng phạt mà bước đi.
1 Bình luận