Tôi tìm chỗ thích hợp ngồi chờ được vài phút.
Lữ Bố đúng như Trương Giác đã nói thì nhanh chóng quay lại chỗ tôi.
Tôi nhìn Lữ Bố đang toát ra khí chất kỳ lạ gì đó rồi hỏi.
“Đi đâu về vậy?”
“Ừ? À… Chẳng có gì đâu.”
Lữ Bố đáp là chẳng có gì nhưng trông không có ý định giải thích chính xác mình đã làm gì.
Nhưng trái với mong muốn của Lữ Bố thì tôi đại khái đoán được cô ấy đã làm gì.
“…….”
“Sao, sao thế?”
Cũng phải thôi vì trên Phương Thiên Họa Kích Lữ Bố cầm vẫn còn máu chưa lau sạch.
Lữ Bố nhận ra ánh mắt tôi đang dừng ở đâu thì giật mình kinh hãi rồi bắt đầu lắp bắp.
“Ơ… Ơ?! Cái này là gì thế?!”
“…….”
“…Thật ra vũ khí trông hơi đơn điệu nên ta sơn một chút…”
“Ngươi nghĩ lời đó có lý sao?”
“Ư bư bư bư──!”
Tôi túm lấy má Lữ Bố đang nói dối kỳ quặc rồi kéo mạnh.
“Nói thật đi. Đi đâu về vậy?”
“Nhông, nhông nhói nhược─! (Không nói được─!)”
Lữ Bố bình thường thì hầu như luôn nhún nhường tôi nhưng không biết bị gió gì thổi mà dù tôi truy vấn vẫn câm nín.
Lữ Bố làm vậy chỉ có một trường hợp.
Hành động mà theo tiêu chuẩn của cô ấy thì sẽ gây hại cho tôi thì dù phải chạy xa đến đâu cũng tuyệt đối không chịu nói.
Thiên Hạ Vô Song lại quay lưng chạy trốn khỏi tôi…
Có nên tự hào không đây?
“Thật sự không nói sao?”
“Nhuyệt nhối nhông nhói! (Tuyệt đối không nói!)”
Dù sao ở nơi mọi ánh mắt đổ dồn thế này thì ý chí Lữ Bố không nói được thì cảm nhận rõ ràng nên tôi buông má đang kéo dài như bánh trôi nước.
Ừ. Lữ Bố hiện tại không phải loại giết người vô tội đâu.
Đây là niềm tin tuyệt đối rằng Lữ Bố sẽ không làm chuyện tôi ghét.
Dù Lữ Bố cảm nhận được tôi cố ý phớt lờ mình thì cũng không làm ầm ĩ kinh khủng.
Chỉ đứng sững như Tư Dữ rồi giống vòi nước hỏng phun nước mắt tuôn như mưa thôi.
…Thành thật thì chỉ tưởng tượng thôi đã thấy tim nhói đau nên chưa từng thực hiện.
Dù là trò đùa kiểu máy quay ẩn thì vượt quá giới hạn thì cũng phiền phức chứ.
Tôi buông má mềm mại của Lữ Bố rồi thở dài thườn thượt nói.
“Biết rồi. Nhưng sau này nhất định phải nói nhé?”
“Ư, ừ…”
Tôi dùng giọng dịu dàng dỗ dành thì Lữ Bố đỏ mặt gật đầu.
Thực ra tôi biết người theo tôi đang bí mật làm việc gì đó.
Chỉ tính riêng tiểu mưu sĩ tóc tím thôi khi nghe nói con bé từng bắt đám mật thám và quay một bộ phim bí ẩn về cơ thể con người tôi đã ngạc nhiên biết nhường nào….
‘Nhưng Tư Mã Ý, ngươi từng tra tấn ở đâu sao? Sao thành thạo thế?’
Không xa lắm trong quá khứ.
Tôi từng hỏi Tư Mã Ý tra tấn đám Trách Dung trong ngục quá thành thạo.
‘Ơ? Thần chưa báo cáo sao ạ?’
Tư Mã Ý nhận câu hỏi của tôi thì quay lại nhìn tôi rồi nói vậy.
‘Hiện tại hầu hết gián điệp bị giam ở Lạc Dương đều biết mặt thần đấy ạ.’
‘…….’
‘Thần tự mình ra tay bắt gián điệp rồi moi thông tin nên không quen mới là lạ ạ.’
Thảo nào gián điệp bị bắt vào ngục là khai báo tuôn như suối…
Thành thật thì lúc ấy tôi thấy thoáng đáy vực của tiểu mưu sĩ.
Dĩ nhiên tôi cũng từng lo con bé tự ý hành động rồi gây tai nạn lớn nhưng tôi tin vào năng lực và nhân phẩm của nhân tài dưới trướng.
Kiểm soát hết mọi thứ thì giống Big Brother quá nên không hợp với tôi, vốn dĩ cũng không có khả năng ấy.
Không được nhầm lẫn năng lực xuất sắc của nhân tài dưới trướng thành năng lực của mình.
Lãnh đạo nhiệt tình với quốc sự thì tốt.
Nhưng nếu lãnh đạo ấy quá vô năng khiến mọi việc chạm vào đều hỏng thì sao?
Lúc ấy thì sẽ nói…
Ngươi cứ đứng im là giúp rồi.
Dù vậy vì từng là binh sĩ bình thường nên việc đào xới hay sửa chữa doanh trại thì tôi giúp được…
‘…Chủ nhân.’
Tư Dữ nắm chặt tay tôi không buông,
‘Giowf, giờ đang làm gì vậy!! Lỡ bị thương thì sao─!!’
Lữ Bố thì nhảy dựng lên hét lớn.
…Không, việc tạp vụ vốn dĩ vậy mà thỉnh thoảng sơ suất ngã hay bị thương thì có chứ.
Tôi cũng không phải không có kinh nghiệm ấy.
‘…Chủ nhân. Bị thương đấy.’
‘Ai bảo giúp đâu?! Loại thiếu tinh tế ấy thì ta…!’
Nhưng phản ứng người xung quanh quá mức.
Tôi chỉ cầm xẻng vì nhớ lại kỷ niệm xưa nên cầm thử thôi mà.
‘Ôi chao, biết rồi nên bình tĩnh đi.’
Lúc ấy ánh mắt Lữ Bố nhìn binh sĩ không bình thường nên tôi phải đẩy Lữ Bố rồi rời chỗ.
Tôi giống như totem gì đó chỉ định phương châm cho thế lực rồi đứng im là thực hiện vai trò.
Ưm… Có lẽ gọi là búp bê gắn bó thì đúng hơn?
Thỉnh thoảng vô cớ bám lấy tôi rồi mềm nhũn thì đúng là vậy.
“Lữ Bố cũng về rồi thì giờ di chuyển thôi.”
“Vâng.”
“Thần tuân lệnh.”
Tôi thông báo hết giờ nghỉ thì Quan Vũ và Tôn Sách lại chỉ huy đội hộ vệ quy mô nhỏ bắt đầu di chuyển.
Lang băm cũng gần như bắt hết rồi nên giờ chỉ còn chờ đón ai đó từ phía nam lên thôi sao.
“…….”
Trương Giác đang theo tôi thì nhìn mặt trời dần lặn mà trầm ngâm suy nghĩ gì đó.
…Không hiểu sao biểu cảm hơi không tốt.
Có cảm nhận được điềm báo sắp có chuyện lớn sao?
Nhưng hiện tại thế lực chúng tôi có việc gì đáng gọi là lớn không thì tôi nghi vấn.
──────────
Sau đó tận hưởng cuộc sống náo nhiệt Giang Đông bao nhiêu ngày nhỉ.
“Này! Đấu một lần thôi mà!”
“Hiya a a! Hổ lớn định cắn chết mèo con vô tội rồi──!!”
Hôm nay cũng không ngoại lệ hai người đang hoạt bát thì tôi gật đầu thì Lưu Bị đến báo cáo.
“Đại tướng quân. Phía nam có sứ giả mang lễ vật đến ạ.”
“Phía nam?”
Tôi nghĩ một lát ai ở phía nam rồi mở miệng.
“Giao Châu (交州)… Không, Giao Chỉ (交阯) hướng lên sao?”
Tên vùng thật rối.
Nơi khác đều là châu (州) mà riêng mình là chỉ (阯).
Khi tôi nghĩ vậy thì Lưu Bị dùng giọng điềm tĩnh đáp câu hỏi.
“Vâng. Tự xưng là Sĩ Hâm (士廞) ạ.”
“Sĩ Hâm (士廞)?”
Sĩ Hâm… Sĩ Hâm sao…
Tôi nghiêng đầu thì Gia Cát Lượng gần đó khẽ nói nhỏ.
“Là huyết tộc của Giao Chỉ Thứ sử Sĩ Nhiếp ạ.”
“A, đúng rồi.”
Nghe Gia Cát Lượng giải thích thì dấu hỏi trên đầu tôi biến thành dấu chấm than.
Nếu ký ức tôi đúng thì chắc là trưởng nam của Sĩ Nhiếp.
Ưm… Vậy là đến cúi đầu trước tôi sao?
Tôi nhớ lại thái độ Sĩ Nhiếp trong lịch sử nguyên bản với Tôn Quyền rồi nói với Lưu Bị.
“Khách quý đến rồi. Hãy nghênh đón chu đáo.”
“Thần tuân lệnh.”
Lưu Bị nhận lệnh tôi thì cung kính hành lễ rồi biến mất.
Chờ đợi không lâu.
“Thần (臣) Sĩ Hâm! Cúi đầu chào hỏi Quốc tế nhà Hán kiêm Đại tướng quân danh dự cao quý!”
“Ơ… Ừ.”
Cúi thấp hơn tưởng tượng nhiều.
Ở quốc gia trọng Nho giáo thì lễ nghi chào hỏi phức tạp đến mức chia riêng chào buổi sáng, chào buổi trưa, chào buổi tối mà Sĩ Hâm dùng tư thế hoàn hảo không một sai sót để chào tôi.
“…Hừm.”
Gia Cát Lượng luôn chủ trương phải giữ lễ nghi tuyệt đối với tôi dùng quạt trắng che miệng lộ vẻ hài lòng.
Chỉ nhìn dáng vẻ Gia Cát Lượng thôi cũng biết Sĩ Hâm luyện tập bao nhiêu.
…Thành thật thì tôi thường xuyên ra vào hoàng cung mà cũng không giữ được hoàn hảo thế này.
Tôi nhìn thái độ Sĩ Hâm thì đại khái đoán được Sĩ Nhiếp gửi trưởng nam đến với ý đồ gì.
“Ừ. Sĩ Hâm thì chắc đến truyền lời Giao Chỉ Thứ sử. Nội dung là gì?”
“Vâng! Chúng thần xưa nay đều là thần tử nhà Hán, nguyện không tiếc thân vì bệ hạ!”
Nói cách khác là đừng phong ta làm Sĩ/Nhiếp.
Không phải. Nếu chặt đầu thì là S/ĩ/Nhiếp sao?
Kẻ phản nghịch thì thường bị xẻo tứ chi nên có thể thành S/ĩ/N/h/i/ế/p.
Dù sao với Sĩ Nhiếp thì ngoài cúi đầu trước tôi thì không có cách nào khác.
Ích Châu, Kinh Châu, Dương Châu.
Ba vùng nối liền Giao Châu đều bị tôi chiếm hết nên cảm giác tử thần đã đến ngay trước mũi.
Chỉ chặn một nơi đã khó mà ba nơi cùng lúc quân đội kéo đến thì Sĩ Nhiếp chỉ có thể bị đè bẹp bởi chênh lệch quy mô mà thôi.
Đến giờ tôi thấy nhiều người hàng phục nhưng trường hợp như Sĩ Nhiếp thì chưa thấy.
Ích Châu Mục Lưu Yên và Dương Châu Thứ sử Lưu Do đều bị Nam Man và Sơn Việt đánh cho tơi tả rồi hàng phục để trốn sau lưng tôi, Dự Châu Thứ sử Khổng Trụ thì tôi phải đích thân đến thị uy vũ lực mới hàng phục, trường hợp như vậy nhiều.
Nói cách khác đây là lần đầu có kẻ chủ động tích cực đến hàng phục.
Tìm thế lực tương tự thì chỉ có Tào Tháo nhưng trường hợp này hơi đặc thù…
“…Hừm.”
“Có, có vấn đề gì sao ạ?”
“Không, không có gì.”
Chỉ đang thán phục chính trị lực của Sĩ Nhiếp thôi.
Giảm bớt công sức cho tôi nên cũng nên ưu đãi chút.
“Đường xa đến đây thì hôm nay nghỉ ngơi thoải mái đi.”
Tôi cười với Sĩ Hâm đang lộ vẻ căng thẳng rõ rệt rồi nói.
“Chuyện chi tiết thì mai nói sau.”
“…Đa tạ sự chiếu cố!”
Đã chiếm đến Giao Châu thì nên nghĩ đến tuyến giao thương rồi sao.
…Hiện tại là Giao Chỉ chứ không phải Giao Châu.
Sớm muộn phải dâng tấu lên bệ hạ đổi tên thôi.
0 Bình luận