Tôi chuẩn bị theo Tuân Úc thì trước đó nói với Lữ Bố.
“A, ngươi về nhà chăm sóc con gái chúng ta đi.”
“…Thật sự được sao?”
Trước câu hỏi của Lữ Bố tôi cười khẩy.
“Với khuôn mặt sốt ruột thế kia thì ta đành phải nói vậy thôi.”
“Nhưng…”
“Giờ xung quanh này không có kẻ nào đủ khả năng hại ta đâu.”
Tôi giao binh sĩ cho Tào Tháo và Lưu Bị nhưng vẫn có một phần vẫn theo Quan Vũ dẫn đầu bảo vệ tôi.
Ưm…. Nói cách khác thì chính là đôi quân tinh nhuệ hộ vệ tôi.
Những hộ vệ theo tôi thực tế có tên gọi rất ngầu.
Nhưng theo cách nào đó thì hơi kỳ cục.
Nhất Bách Quân (一百軍).
Chỉ nghe tên thì hơi mơ hồ nhưng ý nghĩa thì đơn giản.
Một người gánh được trăm người, đó là ý nghĩa của đạo quân này.
…Nhìn lại vẫn không quen nổi cái tên này.
Thế nhưng nếu ngẫm nghĩ kỹ lại thì những cái tên của đội quân đặc chủng trong Tam Quốc Chí mà tôi nhớ được phần lớn cũng tương tự như thế này.
Hổ Báo Kỵ (虎豹騎), kỵ binh tinh nhuệ của Tào Tháo, lấy chữ đầu của hổ và báo.
Bạch Nhị Binh (白毦兵), đội quân hộ vệ của Lưu Bị, đơn giản là trang trí bằng lông trắng.
Còn Thanh Cân Binh (靑巾兵), đội quân đặc chủng của Đông Ngô, mà lần trước tôi không nhớ thì chỉ nhìn tên cũng biết.
Chính là đội quân đội mũ xanh.
Họ không phải thật sự một người đánh được trăm người.
Ngay cả một cuồng chiến binh mang theo một thứ quá to để gọi là kiếm cũng đã phải vô cùng khổ sở mới chém được một số lượng như thế cơ mà.
Đội tinh nhuệ do Sở Bá Vương trực tiếp chỉ huy cũng chỉ một người gánh mười người là cùng, trăm người thì không thể.
Nhưng dù trăm (一百) là nghĩa bóng thì cũng không phải tuyển lính bừa.
So với các đội quân khác có hàng ngàn hàng vạn người thì chỉ có vài trăm người, lý do là gì.
Chính là chọn lọc kỹ lưỡng đến mức ấy.
‘Một đòn! Một đòn cũng không đỡ nổi mà ngã thì thật sự chết đấy!’
‘Ư a a a─!’
Nhìn binh sĩ ngày ngày bị Lữ Bố đánh bay tứ tung thì hơi thấy thương hại.
‘Hừm…. Tra cứu riêng thì không giống nói dối nhỉ.’
‘…….’
‘Tốt. Hy vọng các ngươi dâng mạng thực hiện nhiệm vụ.’
‘Vâng!’
Còn nói là chỉ biên chế những người tuyệt đối không phản bội tôi, vậy thì phân biệt thế nào.
Mỗi lần bổ sung nhân sự thì mưu sĩ rảnh rỗi lại tự mình phán đoán, chắc có tiêu chuẩn.
Tôi dùng giọng điềm tĩnh nói với Lữ Bố.
“Còn có cấm quân gần đây nữa, lo gì chứ?”
Cấm quân giám sát hoàng cung và quân phòng ngự Lạc Dương tuần tra khắp các đường phố.
Họ cảnh giới xung quanh như thể sắp bắn laser từ mắt.
Nếu có thích khách xuyên qua họ mà tiếp cận được tôi thì tên đó xuất hiện trong võ hiệp cũng được.
Bởi vì chắc chắn tên đó đã sử dụng những thứ như Súc Cốt Công hay Nhân Bì Diện Cụ để tiếp cận tôi mà. [note91513]
…Nhưng thường thì tự tin kiểu “không thể xuyên qua được” thì lại xảy ra đại sự quỷ dị.
Thôi nào.
Không phải đột nhiên ninja xuất hiện giết người đâu.
Nếu vậy thì ta sẽ hét “Aieee!” rồi chết mất.
“Mau đi đi. Muộn nhất trước đêm ta sẽ về.”
“Ư ư…. Hứa đấy nhé?! Nhất định đấy!”
“Ừ.”
Tôi khẽ đẩy lưng thuyết phục thì Lữ Bố cuối cùng đành miễn cưỡng di chuyển.
“…….”
Tôi nhìn Lữ Bố nhờ thần thể xuất chúng mà biến mất khỏi chỗ trong chớp mắt rồi quay đầu.
“Để các ngươi chờ lâu xin lỗi. Giờ thì đi thôi.”
“Vâng.”
…Thật sự không có gì kỳ lạ xuất hiện chứ?
──────────
Khác với lo lắng phòng hờ thì trên đường đến hoàng cung không có chuyện gì nguy hiểm đến thân thể tôi.
Cũng không có thích khách hay ninja kiểu võ hiệp xuất hiện.
Đã gài cờ hoàn hảo thế mà chẳng xảy ra gì.
Đây cũng coi như phản chuyển rồi.
“…….”
Tôi nhập hoàng cung thì xoay đầu nhìn quanh những người gần đó.
Bình thường hành động thế này ở hoàng cung là không giữ lễ nghi, dễ bị bắt lỗi.
Nhưng kẻ có thể bắt lỗi tôi thì bệ hạ đã dẹp sạch từ lâu.
“Hừm…”
Tôi xoay đầu xác nhận sắc mặt người xung quanh rồi khoanh tay trầm ngâm.
Cấm quân canh giữ hoàng cung, quan viên phụ tá bệ hạ bên cạnh.
Tất cả đều lộ biểu cảm cực kỳ mệt mỏi không khác nhau.
Hừm, phải chiều theo người có thể một lời chặt đầu mình thì không phải chuyện dễ dàng.
Nhưng điều khiến tôi để ý là ngay cả người làm việc lâu năm ở hoàng cung cũng lộ vẻ mệt mỏi.
Ngay cả Tuân Úc được gọi là Vương Tá Chi Tài cũng không giấu được vẻ mệt mỏi.
Nhìn vậy thì biết bệ hạ thật sự trở nên cực kỳ nhạy cảm.
…Gần đây có ai nói sai liên quan đến tôi chăng?
Không, dù vậy thì cũng hơi quá mức…
“Thần sẽ chờ ở đây.”
Khi nghĩ sắp đến gần điện diện kiến thì Tuân Úc cung kính cúi lưng nói.
Tuân Úc dùng thái độ điềm tĩnh tiếp lời ngay.
“Xin ngài hãy chăm sóc bệ hạ thật tốt.”
“…Biết rồi.”
Ánh mắt đầy kỳ vọng nhìn vậy thì tôi cũng thấy áp lực.
Tôi nhớ lời Tuân Úc nói rằng trực tiếp diện kiến sẽ biết lý do triệu kiến rồi chậm rãi di chuyển.
“…….”
Tôi đi qua cửa cấm quân canh giữ rồi vào sâu trong điện diện kiến thì lập tức cảm nhận được bầu không khí kỳ lạ.
Mùa đông còn chưa đến mà cơ thể đã hơi lạnh lẽo.
Cảm giác nổi da gà kỳ lạ này thì ta cũng lần đầu cảm nhận.
Chỉ mới bước một bước mà đã cảm nhận được cảm giác kỳ lạ thì tôi hơi nghiêng đầu.
“Bệ hạ.”
“…A.”
Tôi vừa mở miệng gọi hoàng đế bệ hạ thì bầu không khí trong phòng như chưa từng thế mà bắt đầu trở nên rực rỡ.
…Cái gì vậy.
Chỉ là cảm giác của tôi thôi sao?
Tôi dùng tư thế hơi gượng gạo quỳ xuống hành lễ với bệ hạ.
“Thần (臣) Đinh Lăng, đã hoàn thành mọi việc rồi trở về.”
“…Là ngươi đấy à.”
Hoàng đế lẩm bẩm một câu rồi dùng giọng như gan ruột sôi sục tiếp lời.
“Hóa Hiền (化賢).”
“Vâng.”
“Đừng đứng xa, lại gần trẫm đây.”
Tôi biết đứng xa chẳng lợi lộc gì nên đứng dậy nhìn thẳng hoàng đế.
Ưm….
Vẻ ngoài không khác thường ngày?
Bệ hạ giống mẫu thân mình là Hà Thái hậu nên có đôi mắt khá sắc sảo.
Hừm, Hà Thái hậu nếu xếp ác nữ trong Tam Quốc thì chắc chắn lọt top năm.
Ngày xưa quan hệ giữa hoàng đế và Trần Lưu Vương lạnh nhạt cũng vì Hà Thái hậu giết sạch người gần Trần Lưu Vương.
Nhân vật đại biểu thì có Vương Mỹ Nhân (王美人) mẫu thân Trần Lưu Vương và tổ mẫu Đổng Thái Hậu (董太后).
Dáng vẻ say quyền lực mà giết người không chớp mắt thì gọi là tàn độc cũng không quá.
…Ở hoàng cung thì loại đấu đá ngầm này không hiếm nên mới ngạc nhiên.
Bệ hạ không do dự khi đổ máu thì có lẽ do bị Đổng Trác áp bức mà lệch lạc, nhưng tính cách đáng sợ di truyền từ mẫu thân Hà Thái hậu cũng góp phần.
Dù là mẹ con thì cũng không cần giống đến mức này…
Tôi thu hẹp khoảng cách với hoàng đế rồi dùng nụ cười quen thuộc thân thiện mở lời.
“Bệ hạ. Có chỗ nào không khỏe…”
Tôi nói với bệ hạ rồi đột ngột dừng lại.
Cũng phải thôi vì bệ hạ có điểm rất nổi bật.
Khi hành lễ từ xa thì không biết nhưng khi lại gần thì nhận ra.
“Hừ hừ. Ngươi cũng nhận ra rồi.”
Bệ hạ nhận ra ánh mắt tôi hướng về đâu thì dùng bàn tay dịu dàng vuốt ve một chỗ.
“Này, nhìn này. Phụ thân con đến rồi đây.”
“…….”
Tôi nhìn bệ hạ dùng ánh mắt trìu mến vuốt ve bụng mình thì thoáng mất lời.
Đây là khoảnh khắc người kế thừa nhà Hán lộ diện.
Nhìn cảnh này thì hiểu tại sao quan viên hoàng cung lại lộ biểu cảm như sắp chết.
Phụ nữ mang thai thì cảm xúc dao động cực kỳ mạnh.
Ngay cả cầm thú khi mang thai cũng trở nên cực kỳ nhạy cảm để bảo vệ con trong bụng thì huống chi là con người.
Hơn nữa người trụ cột bảo vệ và che chở cho cô ấy và đứa con lại đang đi công tác xa?
Bệ hạ chắc chắn toát ra bầu không khí “đụng vào ta là chết” nên quan viên đối mặt thì phải cẩn thận từng chữ từng câu.
Bầu không khí lạnh lẽo tôi cảm nhận khi mới vào điện diện kiến là thật.
Bầu không khí ấy giờ trở nên rực rỡ thì hơi khó tin.
Sau khoảnh khắc sốc ngắn ngủi kết thúc suy nghĩ thì tôi khẽ đưa tay vuốt ve bụng bệ hạ.
“Ư hức…”
Bệ hạ giật mình run lên rồi rên khẽ.
Tôi ngẩng đầu thì hoàng đế dùng giọng nhỏ lẩm bẩm.
“Chỉ, chỉ hơi giật mình thôi.”
“Vậy sao?”
Nếu người khác làm vậy thì chắc bị chặt tứ chi rồi treo giữa chợ.
Nghe bệ hạ trả lời thì tôi cười nhếch rồi cọ mặt mạnh.
“Kya hưng?! Nhột, nhột quá! Dừng lại! Dừng lại đi!”
Nếu tôi thật sự dừng thì bệ hạ sẽ buồn chứ.
“Không chịu đâu.”
“Đồ, đồ tinh nghịch này…!”
Tôi dành thời gian thể hiện tình cảm mãnh liệt với hoàng đế bấy lâu không gặp.
Sau khi dành thời gian như vậy thì hoàng đế bệ hạ trở nên ôn hòa với người khác thì không cần nói cũng biết.
Ghi chú
Nhân Bì Diện Cụ là mặt nạ cải trang giống da người thật dùng để thay đổi khuôn mặt và giả làm người khác.
0 Bình luận