401-500

Chương 462: Biến động lớn (6)

Chương 462: Biến động lớn (6)

Đạo quân trải rộng khắp bình nguyên đến mức không chứa vừa tầm mắt.

Thực tế cảnh tượng như vậy với tôi không có gì lạ lẫm.

Ở Trung Quốc nơi hàng vạn đến hàng chục vạn quân thường xuyên xuất hiện thì 10 vạn là quy mô khá phổ biến.

Lý do tôi kinh ngạc khi nhìn quân đội Mông Cổ thì cụ thể là…

──Phù phù!

──Hí hí hí híng!

…Vì số lượng ngựa trải dài vô tận trên thảo nguyên.

“Oa. Nhiều đến rợn người luôn.”

Lữ Bố nhìn cảnh tượng áp đảo thì thốt lên lời cảm thán.

“Đám đó tất cả cộng lại bao nhiêu con vậy?”

“Chắc… vượt quá trăm vạn.”

“Nhiều đến thế sao?”

Lữ Bố trợn tròn mắt thì tôi nhún vai.

Quân đế quốc Mông Cổ mỗi binh sĩ sở hữu ít nhất hai ba con ngựa, nhiều thì đến sáu con.

Vì vậy bất kể đến chiến trường nào cũng luôn thay ngựa ở trạng thái tốt nhất để xuất chiến.

Chỉ tính ngựa binh sĩ cưỡi đã thế này thì ngựa chở đồ ở hậu phương còn nhiều đến mức nào.

Nghĩ đến điểm này thì số lượng kỵ mã của đế quốc Mông Cổ hiện tại ở khu vực gần đây ít nhất cũng vượt trăm vạn là không ngoa.

“Ưm….”

Trương Phi đưa tay che nắng lên lông mày rồi cau mày xinh đẹp.

Cô ấy nhìn khoảng cách giữa doanh trại Mông Cổ khá rộng để thả ngựa chăn thả rồi lẩm bẩm.

“Để mặc đám đó thì chỗ này sẽ thành hoang mạc mất.”

“Sau này khỏi phải dọn cỏ cũng tốt.”

“…Có phải vậy không?”

Vốn dĩ quân nhân và cỏ dại là kẻ thù.

Giỏi lắm các ngươi.

Hãy diệt sạch đám cỏ dại chết tiệt ấy đi.

…Dù sao nếu cho ngựa ăn cỏ linh tinh thì có nguy cơ đau bụng nhưng đám ngựa kia đâu phải ngựa thường.

Ở quốc gia du mục thì kẻ yếu đuối không sống sót được, động vật yếu đuối càng không thể sống sót.

Ngựa không được huấn luyện gì mà vẫn tự đào tuyết trên đường tìm cỏ thì có tin nổi không.

Ngựa lớn lên ở Mông Cổ có sức bền và khả năng sinh tồn ở đẳng cấp hoàn toàn khác.

Không vô cớ mà các quốc gia định cư khác nhìn ngựa du mục thì mắt đảo.

Nghĩ lại thì buồn cười thật.

Con người và ngựa cùng trở thành vũ khí chiến đấu kinh khủng một cách hài hòa…

Tôi ra lệnh cho các phó quan gần đó.

“Truyền lệnh cho các tướng lĩnh chờ ở hậu phương lập doanh trại.”

“Vâng!”

Cũng như chúng tôi đang quan sát doanh trại Mông Cổ thì trinh sát đế quốc Mông Cổ chắc chắn đã phát hiện quân đội chúng ta.

Có lẽ chẳng bao lâu sẽ gửi sứ giả đến thúc giục câu trả lời cho đề nghị hoàng đế đã trì hoãn lần trước.

Quy phục hay cái chết.

Chúng nhìn tôi kéo quân đến tận đây thì chắc đã đoán được câu trả lời sẽ ra sao nhưng vẫn thúc giục thì đúng là phong cách đế quốc Mông Cổ.

Chắc chắn tính cách kỳ lạ chính trực của Thành Cát Tư Hãn tác động mạnh.

Khi chiến tranh bắt đầu thì dùng đủ mọi thủ đoạn đến mức chửi thề nhưng với quốc gia không phải địch thì lại gửi quà tặng bày tỏ muốn hòa thuận.

Vương quốc Khwarezm trong lịch sử nguyên bản cũng vốn thuộc loại sau nhưng vấn đề là chúng giết sứ giả đầu tiên, rồi khi sứ giả thứ hai đến đòi xin lỗi thì cạo sạch biểu tượng nam tính là râu rồi đuổi về nên…

Nhưng sao chúng ta từ đầu đã bị tuyên chiến với lựa chọn quy phục hoặc chết.

…A.

Trung Quốc và du mục phương bắc từ rất lâu đã là kẻ thù truyền kiếp.

Ngay cả nhà Hán cũng có vô số ví dụ.

Hán Cao Tổ bại dưới tay thiền vu Hung Nô Mặc Đốn thì xét cho cùng cũng do mình chủ động gây chiến trước, đến thời Hán Vũ Đế thì dựa vào vật tư khổng lồ của Trung Quốc liên tục phái hàng chục vạn binh lên phương bắc, đánh tan tác man di.

Hơn nữa Quang Vũ Đế, vị hoàng đế bá đạo kiến lập Hậu Hán, thì chia rẽ Hung Nô từ phía sau, chia thành Bắc Hung Nô và Nam Hung Nô.

Quang Vũ Đế không dừng lại mà tiếp tục thao túng không ngừng, trong lịch sử nguyên bản thì Bắc Hung Nô cuối cùng bị Nam Hung Nô diệt vong.

Với du mục thì đây là quốc gia chia rẽ đồng tộc, ngăn cản hợp nhất nên sao có thể nhìn đẹp mắt được.

Kim quốc cũng cảnh giác việc thảo nguyên hợp nhất nên liên tục kiềm chế từ phía sau, cuối cùng làm tầng hảo cảm của đế quốc Mông Cổ bùng nổ.

Vấn đề là chúng tôi đang rơi vào tình cảnh ấy.

“…….”

Nghĩ kỹ thì đúng là đại họa rồi.

Chúng ta hòa bình được không?

…Dù sao ý định của tôi thế nào thì thời gian vẫn trôi, cuối cùng khi doanh trại của chúng tôi gần hoàn thành thì sứ giả từ đế quốc Mông Cổ đến.

Ai nhìn cũng cảm nhận được rõ ràng là người Mông Cổ với đôi mắt sắc bén và biểu cảm vô cảm như đã giết không ít người.

Thắt lưng đeo đao cong, toàn thân mặc giáp, dáng vẻ vũ trang kỹ lưỡng đến mức khó tin là man di.

Sứ giả Mông Cổ gửi đến thì không hề e dè trước ánh mắt xung quanh, dùng thái độ đường hoàng nói.

“Lãnh tụ chúng ta muốn trực tiếp đối thoại với lãnh tụ quốc gia các ngươi.”

“Trực tiếp?”

Tôi dùng tay ngăn các phó quan định bước lên vì thái độ vô lễ của sứ giả Mông Cổ rồi khẽ cau mày.

Nếu bất ngờ thì đúng là bất ngờ, giờ nói vậy là có ý gì.

Tôi suy nghĩ một lát rồi lắc đầu, dùng giọng tiếc nuối đáp.

“…Tiếc là hoàng đế bệ hạ không thể rời kinh sư.”

“Không, không phải nói người phụ nữ ấy.”

Sứ giả Mông Cổ dùng giọng kiên quyết như tôi hiểu lầm rồi nói.

“Đinh Lăng Hóa Hiền (丁陵 和賢).”

“…….”

“Đại hãn (大汗) muốn trực tiếp đối thoại với Đại tướng quân nhà Hán.”

Tôi nhìn với biểu cảm không hiểu ý đồ thì sứ giả Mông Cổ lập tức tiếp lời.

“Lãnh tụ chúng ta đã biết hết Đại tướng quân là thực quyền của quốc gia này.”

…Ừ, ừm.

Thành thật thì không sai nhưng bị nói thẳng như vậy thì hơi ngẩn ngơ.

Ai bảo không phải Thành Cát Tư Hãn chứ, đã sớm nhận ra người thực sự nắm quyền quốc gia này là ai.

Không biết sứ giả Mông Cổ hiểu im lặng của tôi thế nào nhưng lời vẫn tiếp tục.

“Thời gian là ngày mai khi mặt trời lên cao nhất.”

“…….”

“Dù chấp nhận hay không thì Đại hãn sẽ tôn trọng.”

Sứ giả đế quốc Mông Cổ dùng cả từ tôn trọng rồi như đã truyền đạt hết nội dung nên rời đi.

“Ưm….”

Khi tôi khoanh tay suy tư thì các tướng lĩnh gần đó mở miệng.

“Tên mọi rợ vô lễ kia… không, đám man di không biết sẽ làm gì chủ công.”

“Đúng vậy. Từ chối thì sao ạ?”

Tôn Sách và Chu Du đang cố kiềm chế tính cách thật lên tiếng.

“Dù sao cũng đánh thôi thì đối thoại có ý nghĩa gì?”

“…Ích Đức, im đi.”

Trương Phi lẩm bẩm đâm thẳng trọng điểm và Quan Vũ trách cứ.

“…….”

“…Hừ.”

Đến các tiểu mưu sĩ im lặng như sẽ theo lựa chọn của tôi.

Ngoài họ thì ánh mắt của Viên Thiệu, Tào Tháo, Tôn Kiên và vô số người khác nhìn tôi, tôi cười khẩy.

“Đừng lo. Ta không phải người sẽ chết ở đó đâu.”

Có Hạng Tịch và Lữ Bố hộ vệ mà còn chết thì đúng là số mệnh gì làm cũng chết.

Nếu thật sự vậy thì chỉ khác sớm chết hay muộn chết, cuối cùng tôi sẽ nằm xuống chiến trường này.

“Nếu đối thoại có thể ngăn chiến tranh thì chẳng phải là tình huống tốt nhất sao.”

“…Hừ, biết ngay mà.”

Lữ Bố gần đó lẩm bẩm bất mãn nhưng tôi khẽ phớt lờ cô ấy.

Tôi đưa ra quyết định rồi dùng giọng điềm tĩnh ra lệnh.

“Trước hết hôm nay cho binh sĩ mệt mỏi nghỉ ngơi thật kỹ.”

“…….”

“…Vâng.”

Tư Dữ cùng vài tướng lĩnh vẫn nhìn lo lắng đến phút cuối nhưng lựa chọn của tôi không thay đổi.

──────────

Ngày tiếp theo, thời điểm sứ giả đế quốc Mông Cổ truyền đạt đến thì tôi dẫn đội hộ vệ rời doanh trại.

Tôi cưỡi ngựa tiến bước vài phút.

“…Ở kia kìa.”

Lữ Bố đang căng thẳng cao độ cảnh giới xung quanh xác nhận gì đó rồi lẩm bẩm.

Tôi nghe cô ấy thì nhìn thẳng phía trước, xác nhận người trước mắt.

“…….”

Người đứng đầu dẫn theo hàng trăm hộ vệ.

Tôi xác nhận mái tóc đỏ và đôi mắt đỏ nổi bật từ xa thì dùng giọng trêu đùa mở miệng.

“Ơ, Lữ Bố lại ở kia nữa kìa.”

“…Giờ là lúc đùa sao?”

Trước phản ứng cộc cằn ấy tôi cười một cái rồi vỗ vai Lữ Bố.

“Đừng căng thẳng quá. Chỉ đơn thuần đối thoại thôi mà?”

“…….”

Lữ Bố dù nghe lời tôi vẫn không hề yên tâm nên ngậm chặt miệng.

Thật sự cực đoan quá đi.

Nhưng nói thật thì tôi cũng khá kinh ngạc trong lòng.

Cũng phải thôi, ngay cả Thành Cát Tư Hãn cũng thành nữ nhân thì không thể tưởng tượng nổi.

Dạo này nhân vật nổi tiếng hầu hết đều thành nữ nhân.

Sau này nếu Caesar hay Napoleon cũng thành nữ thì thú vị thật.

…Caesar đã sinh ra chưa nhỉ?

Ký ức mơ hồ quá.

“…….”

Nữ nhân có màu tóc giống hệt Lữ Bố như lời tôi nói thì dùng ánh mắt vô cảm nhìn tôi.

800a4306-203a-438a-9ca5-830bf7307804.jpg

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!