Quyết định được đưa ra rất nhanh và mệnh lệnh tôi ban xuống được thực thi nguyên vẹn.
Thành Cát Tư Hãn cùng với hai ba con ngựa đã trở về thảo nguyên Mông Cổ.
Những kẻ bị bắt làm tù binh là Kheshig và Tứ Tuấn Tứ Cẩu thì sẽ được binh sĩ xung quanh áp giải về Lạc Dương.
“…Chủ công nghĩ rằng nhân vật kia sẽ thực thi đúng như đề nghị của ngài sao ạ?”
“Chà.”
Tôi nhận câu hỏi của Gia Cát Lượng rồi nhún vai.
Trong trận chiến này chúng tôi đã bắt sống ba người trong Tứ Tuấn Tứ Cẩu (四駿四狗) và giết chết ba người.
Chắc chắn quyền uy của Thành Cát Tư Hãn trong nội bộ Mông Cổ sẽ giảm sút nghiêm trọng.
Trong lịch sử nguyên bản Thành Cát Tư Hãn cũng từng chinh phạt nước Kim thì nội bộ đế quốc Mông Cổ xảy ra phản loạn và ông phải đi đàn áp.
Vừa mới thống nhất đất nước xong đã lập tức dẫn quân viễn chinh bên ngoài nên nội bộ bất ổn cũng chẳng có gì lạ.
Với Thành Cát Tư Hãn đã trải qua đủ loại phản bội thì đương nhiên ông sẽ run lên vì giận dữ mà xuất binh dưới trướng…
Thế nhưng lại thành ra thế này.
Trong quá trình trấn áp phản loạn thì Tứ Tuấn Tứ Cẩu lại chết mất rồi?
Những người từng bằng cách nào đó vẫn có thể sống sót khi đối đầu với kẻ thù truyền kiếp của Mông Cổ là Jamukha nay lại tử trận trong lúc trấn áp một cuộc phản loạn cỏn con sao.
Có phải quy mô phản loạn lớn hơn dự đoán không.
Hay là Tứ Tuấn Tứ Cẩu chủ quan nên trúng phải mũi tên lạc?
Liệu Thành Cát Tư Hãn có thể vượt qua cuộc phản loạn nghiêm trọng đến mức đó trong tình thế tồi tệ hơn cả lịch sử nguyên bản hay không thì tôi nghĩ là có thể.
Temüjin dù từng bại trận trước Jamukha mất hết tất cả vẫn cuối cùng đứng lên trở thành người thống trị đế quốc Mông Cổ.
Tôi khẽ vuốt ve vết thương được băng bó rồi mở miệng.
“Gia Cát Lượng.”
“Vâng chủ công gọi ạ.”
“Ta giờ thật sự nghỉ ngơi đây.”
May mà có Trương Giác theo sát bên cạnh nói rằng thiên cơ bất thường nên mới thoát chết trong gang tấc.
‘Ta không sao chứ?’
‘…Mỗi lần ngài nói là máu lại trào ra xin ngài đừng cử động.’
‘Ừ… Biết rồi.’
Lúc đó Trương Giác dùng giọng hơi bất thường khác hẳn vẻ thân thiện thường ngày nên tôi thấy hơi sợ.
‘…….’
Dù máu bắn tung tóe làm bẩn cả mặt mình mà vẫn giữ vẻ mặt vô cảm khiến không khí càng thêm kinh dị.
Thật ra tôi chẳng cảm thấy đau đớn gì nên mới tò mò muốn xem quá trình chữa trị.
Nhưng Tư Dữ và Lữ Bố cùng vô số võ tướng khác giữ chặt lấy thân thể tôi không buông.
‘Cử động lung tung là bị thương đấy! Yên nào!’
‘…Chủ nhân, xin lỗi.’
Lúc ấy tôi mới hiểu rõ thế nào là không nhúc nhích được.
Trong lúc đó không biết các nữ nhân đã đi đâu tắm rửa sạch sẽ hay không mà mùi hương trên người họ lại thơm đến lạ lùng dù vừa lau đi máu và bụi đất.
…Nhưng khái niệm vệ sinh quan trọng trong y tế chẳng phải phải đến thời cận đại mới xuất hiện sao.
Đây cũng là ảnh hưởng của Thần Y chăng?
Hoa Đà trước khi chữa trị cũng có hành động rửa tay bằng thang dược không rõ tên.
Cũng giống như người đã tự phát minh ra thuốc gây tê ở thời cổ đại trong khi phương Tây phải đến cận đại mới làm được nên đã gây ra vài lần cách mạng y học.
Dù sao thì trong tình trạng không nhúc nhích được chỉ đảo mắt nhìn quanh vài phút.
‘…Vâng. Việc cấp cứu khẩn cấp đã hoàn tất hết rồi.’
Trương Giác với thực lực xuất chúng đã bịt kín vết thương dù trong môi trường tồi tệ cũng lộ vẻ hơi mệt mỏi nói.
‘Nhưng xin ngài nhớ rằng đây chỉ là cấp cứu khẩn cấp mà thôi.’
‘…….’
‘Cho đến khi Thần Y đến thì ngài phải tuyệt đối nghỉ ngơi không được gắng sức.’
‘Biết rồi.’
Tôi nhớ lại số phận của những bệnh nhân không nghe lời bác sĩ rồi ngoan ngoãn gật đầu.
Sau khi xử lý xong việc với Thành Cát Tư Hãn thì tôi ngoan ngoãn nghỉ ngơi vài canh giờ.
“Ê──!!”
Tôi giao việc dọn dẹp hậu sự cho Gia Cát Lượng thì bất ngờ nghe tiếng quát lớn vang lên gần đó liền giật mình quay đầu.
“Dùng thứ này thì làm sao chở người bị thương được──!!”
Nơi tôi quay đầu nhìn thì thấy Trương Phi đang túm cổ mấy thợ mộc chất vấn gì đó.
“Nghe đây? Nhìn cái này xem!”
Khắc!
Trương Phi vừa nói vừa vung Trượng Bát Xà Mâu thì cỗ xe ngựa rõ ràng được làm vội đã vỡ tan tành.
“Chỉ cần đường hơi gồ ghề một chút là hỏng ngay! Các ngươi cũng muốn bị đập tan như thế này sao?!”
“Tội, tội lỗi! Xin thứ tội!”
Quả nhiên là dáng vẻ quen thuộc khi mắng mỏ.
Dù sau khi sinh con tính tình có dịu đi chút ít nhưng Trương Phi vẫn là Trương Phi.
…Nhưng dù không phải xe ngựa làm vội thì trúng đòn như vậy cũng tan nát thôi chứ?
“…….”
Lẽ thường thì Quan Vũ sẽ ngăn cản hành động của Trương Phi nhưng lần này ngay cả Quan Vũ cũng lạnh lùng im lặng nên tôi chẳng biết nói gì.
Nếu việc gì đó đi lệch hướng thì tự khắc sẽ có người xử lý.
“Đinh Lăng. Không mệt sao?”
“Hử?”
Lúc ấy Lữ Bố cũng lộ vẻ sốt ruột giống như Tư Dữ đang lo lắng hỏi.
“Nếu mệt thì ngủ một giấc cho khỏe cũng được mà…”
“Không sao đâu không cần lo.”
Tôi bình thản đáp lời Lữ Bố.
Thành thật thì nếu tôi buông tay hoàn toàn thì sẽ có một nhân vật bị xử lý mà không ai hay biết.
Jebe (жебе).
Trước khi đổi tên thì được gọi là Jirqo'adai.
Hắn là danh tướng nổi tiếng bắn cung giỏi ngay cả trong nội bộ Mông Cổ nơi đầy rẫy vũ khí hình người.
Thậm chí Thành Cát Tư Hãn từng suýt chết vì bị hắn bắn tỉa.
Nhưng Thành Cát Tư Hãn lại đánh giá cao tài năng đã đe dọa tính mạng mình nên chiêu mộ Jirqo'adai và hắn đổi tên thành Jebe bắt đầu cuộc đời mới…
“…….”
Giờ hắn đang sống cuộc đời mới ấy thì bị thế lực chúng tôi bắt được.
Thậm chí còn gây ra tai nạn lớn khi khoét lỗ thủng trên bụng tôi.
“…Này.”
“Không được.”
Tư Mã Ý vừa lên tiếng nói với tôi thì thấy phản ứng dứt khoát của tôi liền dùng giọng ngỡ ngàng hỏi lại.
“Ngài biết thần định nói gì mà từ chối luôn thế?”
“Chắc là định hỏi có thể tra tấn Jebe rồi giết chết hay không.”
“…….”
Hình như tôi đoán trúng nên tiểu mưu sĩ tóc tím im lặng một lúc.
“…Lý do không được là gì?”
Biết hết mà còn cố hỏi xem.
Tôi có thể cảm nhận được ý chí của con bé rằng giả sử nếu tôi mà không trả lời một cách đàng hoàng thì sẽ nắm lấy cái cớ đó và tìm mọi cách để thủ tiêu bằng được thì thôi.
Tôi đón nhận cơn giận dỗi đáng yêu của Tư Mã Ý rồi dùng giọng bình thản đáp.
“Ngươi không thấy giá trị của nhân vật đó sao?”
“…….”
“Temüjin sẽ coi trọng Jebe hơn cả ngàn hộ vệ.”
Tứ Tuấn Tứ Cẩu (四駿四狗).
Nghĩa là tám vị tướng được Thành Cát Tư Hãn tín nhiệm.
Dĩ nhiên con người không thể giống nhau nên trong tám người này cũng có chênh lệch năng lực rõ rệt.
Người đầu tiên thì chà…. Đương nhiên sẽ là Subutai rồi.
Jebe có lẽ là người thứ hai.
Đế quốc Mông Cổ hiện tại mất quân đội đang chạy trối chết nên không có khả năng trả tiền chuộc.
Nhưng nếu thực hiện đúng đề nghị của tôi mở đường thông thương đến tận châu Âu thì sao?
Đế quốc Mông Cổ sẽ giàu có (富) đến mức không còn giống dân du mục chỉ biết cướp bóc để sống sót.
Nếu chịu trách nhiệm con đường giao thương nối Đông Tây mà nước vẫn nghèo thì mới là chuyện lạ.
“Nếu nhận lại con tin rồi lập tức kéo quân đánh tới thì sao?”
“Ta sẽ vơ vét thật khủng khiếp nên không cần lo.”
Phải tính cả bồi thường chiến tranh mà thu về cho kỹ càng.
Nếu chúng kêu đắt quá không trả tiền chuộc thì cũng chẳng sao.
Tù binh Mông Cổ còn lại ở nhà Hán chỉ cần tồn tại thôi cũng đủ uy hiếp chiến tranh.
…Dù có trường hợp chúng chẳng nghĩ gì mà kéo quân tới thì đó chính là hành vi phản bội mà Thành Cát Tư Hãn căm ghét nhất.
Tôi từng nhắc qua rồi đúng không.
Thành Cát Tư Hãn từ nhỏ đã bị đủ loại người đâm sau lưng nên cứ nhắc đến phản bội là run lên vì giận.
Ông không những không khen thưởng mà còn giết chết những kẻ bắt chủ cũ nộp cho mình vì cho rằng hành vi đó đáng khinh.
Giống như trong Tam Quốc Diễn Nghĩa Lưu Bị không nhận hàng Ngụy Diên theo đề nghị của Gia Cát Lượng mà định giết luôn.
Dĩ nhiên Lưu Bị không thực sự giết Ngụy Diên.
Tôi đã từng ban ơn một lần thiết lập quan hệ hữu hảo rồi mà Thành Cát Tư Hãn bỏ qua hết để kéo quân tới thì tôi không thể tưởng tượng nổi.
Dù sao chinh phục các dân tộc du mục ở Trung Á và mở đường giao thương cũng mất ít nhất vài năm.
Thời gian ấy đủ để tôi đánh bại Công Tôn Toản thống nhất nhà Hán rồi tích lũy quốc lực.
“Hiểu chưa?”
“…Hừ. Tùy ngài.”
Tư Mã Ý nghe tôi giải thích xong thì lộ vẻ bất mãn quay đầu đi.
Quả nhiên vẫn cục cằn như thường.
Nhưng nghĩ lại thì thấy hơi bận tâm.
Công Tôn Toản đang làm gì ở Dịch Kinh Lâu vậy?
Có còn sống như kẻ phế nhân trong phòng không?
Dù là cửa ải cuối cùng trên con đường thống nhất nhưng đối thủ này khá nhạt nhẽo.
Dù vậy vẫn phải đề phòng.
Nếu Công Tôn Toản đột nhiên thức tỉnh võ công rồi tung hoành như nhân vật chính võ hiệp…
……Quả nhiên chuyện đó không xảy ra đâu.
Nghĩ đến mà còn thấy vô lý nên tôi chỉ biết bật cười.
0 Bình luận