501-600

Chương 501: Hoàng trùng (蝗蟲) (1)

Chương 501: Hoàng trùng (蝗蟲) (1)

Tôi cùng gia đình chuyên tâm chăm sóc con cái, chậm rãi trôi qua thời gian thì cuối cùng đã cảm nhận được toàn thân rằng thời khắc ấy đã đến.

Khi cái nóng oi bức của giữa hè dần qua đi, gió mát lành thổi tới.

Mùa vụ từ từ chín vàng, nông phu bận rộn hơn bất kỳ lúc nào.

Mùa thu hoạch khi nỗ lực cả năm được đền đáp đã trở lại.

Và tôi có việc nhất định phải làm vào thời điểm này.

“Ngài nói có lý do phải lên Hà Bắc ạ?”

“Ừ.”

“Hừm….”

Quân sư tóc tím nghiêng đầu trước câu trả lời không chút do dự của tôi.

À, nghĩ lại thì Tư Mã Ý khác với Gia Cát Lượng, con bé không biết thông tin rằng mùa thu năm nay hoàng trùng (蝗蟲) sẽ kéo đến sao?

Lý do Tư Mã Ý không biết thông tin này rất đơn giản.

Chỉ vì tôi chưa từng nói cho con bé thôi.

Con bé vốn không biết hoàng trùng sắp kéo đến nên khi nghe tin tôi đột nhiên nuôi lượng lớn vịt và gà thì đã phản ứng như này.

‘…Đột nhiên thấy chim đáng yêu đến mức đó sao?’

‘Ừ? Thành thật thì đúng là đáng yêu thật.’

‘A, vâng….’

Vì tôi nói vậy nên con bé không hỏi thêm nữa.

Chắc nghĩ rằng gà vịt cũng có công dụng gì đó nên không can thiệp sâu, nhưng dù vậy tôi cũng không ngờ con bé lại bỏ qua hành vi kỳ quặc kinh khủng này một cách dễ dàng như vậy.

Trong đầu con bé rốt cuộc coi tôi là loại người gì đây.

Giờ mới nhận ra sự việc nên tôi muộn màng mở miệng để giải thích hiểu lầm với Tư Mã Ý.

“Mùa thu năm nay, hoàng trùng (蝗蟲) sẽ tràn ngập Hà Bắc.”

“Vâng?”

“Ta phải lên đó để ngăn chặn thiên tai ấy.”

Tiểu mưu sĩ chớp mắt trước phát ngôn bom tấn của tôi.

“A, vậy thì lý do đột nhiên nuôi gà vịt số lượng lớn cũng là…”

“Ừ. Để chuẩn bị đối phó với chúng.”

Tôi gật đầu với Tư Mã Ý đã nhìn thấu ý đồ của tôi ngay lập tức như thể chỉ cần nhìn là hiểu.

Quả nhiên thông minh.

“Thần cứ tưởng ngài lại làm chuyện kỳ quặc như thường lệ…”

Tư Mã Ý lộ vẻ kinh ngạc vì không ngờ có lý do như vậy rồi thở dài một hơi.

Nghe vậy tôi lộ vẻ ngẩn ngơ.

“…Kỳ quặc thì quy mô quá lớn chứ?”

“Không, nuôi gà vịt thì còn ở mức chấp nhận được đấy ạ?”

Tư Mã Ý dùng giọng điệu cộc lốc như mọi khi nói.

“Có bạo quân vì muốn dựng tượng mình khắp nơi mà giết chết hàng chục vạn bách tính, có vương vì muốn lấy lòng mỹ nữ mà vung tay tiêu xài quốc khố, so với những kẻ đó thì còn đáng yêu lắm chứ.”

“…….”

Người thứ nhất là Tần Thủy Hoàng (秦始皇) vì muốn phô trương quyền uy mà tiến hành công trình thổ mộc quy mô lớn quá sức khiến vô số dân chúng chết oan.

Người thứ hai là U Vương (幽王) vì muốn lấy lòng một trong tứ đại yêu nữ Trung Quốc là Bao Tự (褒姒) mà xé lụa lung tung khiến quốc khố cạn kiệt.

“Việc thu dọn hậu quả cũng không phải không thể nên thần chỉ âm thầm quan sát với tâm thế cứ để xem sao.”

“Vậy sao?”

“Nhân lực hay chi phí thức ăn thì cũng rò rỉ sang chỗ khác thôi mà.”

Phương pháp dùng vịt trong nông nghiệp phải đến thời hiện đại mới xuất hiện nên ở thời đại này mọi người nhìn hành động của tôi cũng chỉ coi là kỳ quặc chứ không hơn không kém.

Vậy mà Tư Mã Ý vẫn để tôi muốn làm gì thì làm.

Thật sự đáng quý biết bao.

Tôi nhận ra tấm lòng dịu dàng ẩn sau giọng điệu cộc lốc ấy thì khẽ cười.

“Nghĩa là đang nói ta đáng yêu đúng không?”

“…Vâng?”

“Sao nào? Vừa nãy còn nói hành vi kỳ quặc của ta còn ở mức đáng yêu mà.”

“A, không phải! Sao lại hiểu theo hướng đó được chứ?!”

Tư Mã Ý không phụ kỳ vọng mà lộ rõ vẻ xấu hổ rồi đáp lại.

Tiểu mưu sĩ đang hậm hực một lúc thì hít sâu một hơi rồi lẩm bẩm điềm tĩnh.

“Hừ… Dù sao thì thông tin hoàng trùng (蝗蟲) sẽ kéo đến mùa thu năm nay ngài lấy từ đâu vậy?”

“Ngươi tin được không?”

Khi tôi khẽ đặt nền tảng thì Tư Mã Ý khẽ nheo mắt.

“Tại sao thần lại không tin được ạ? Cứ nói đi.”

“Vậy thì được.”

Tôi nhún vai rồi nói.

“Một vị thần tiên đi ngang qua đã nói cho ta.”

“…Vâng?”

“Thần tiên nói cho ta đấy.”

“…….”

Tư Mã Ý nghe lời tôi thì lập tức trợn mắt cá.

“…Không phải đùa chứ, thật sao?”

“Ừ. Thật đấy.”

“Haa…”

Tư Mã Ý nhận ra tôi không nói dối thì lập tức thở dài.

“Thần biết ngài ngây thơ nhưng không ngờ lại dễ bị lừa đến vậy…”

“Ừ?”

Ánh mắt như nhìn kẻ ngây thơ bị tên lừa đảo lừa gạt.

Ưm…

Xét theo hướng ngược lại thì cũng dễ hiểu.

Nếu có người nhà đột nhiên nghe lời bà đồng nói sắp có chuyện chẳng lành mà vội vã hành động thì tôi cũng sẽ nhìn bằng ánh mắt ấy.

Không, nhưng lần này là thật mà?

Còn dịch chuyển tức thời nữa cơ.

“Việc đã xảy ra thì không còn cách nào khác.”

“Thật đấy.”

“Vâng, thần hiểu rồi.”

Khi tôi cố ý làm vẻ mặt oan ức thì Tư Mã Ý lộ vẻ đã hiểu hết.

“Trước hết nên xác nhận xem tin hoàng trùng kéo đến có thật không đã.”

“…….”

“Trước mắt thì đừng nói rõ mục đích, chỉ nói là có việc cần làm rồi dẫn vịt lên Hà Bắc thôi ạ.”

Tư Mã Ý nói rằng nếu công khai mục đích mà cuối cùng không xảy ra chuyện gì thì sẽ xấu hổ không chịu nổi.

“Sau đó thì… Vâng. Chúng ta ứng biến tùy cơ ứng biến vậy.”

Tư Mã Ý có tính thực tế rất mạnh nên lấy tiền đề rằng tôi bị tên lừa đảo lừa rồi bình tĩnh phản ứng.

Chắc khi xác nhận là giả thì con bé sẽ tìm cách truy lùng kẻ lừa đảo.

Chờ xem đi.

Ngươi cũng sớm sẽ trải nghiệm lời thần tiên là thật thôi.

──────────

Khi tôi truyền tin sắp lên Hà Bắc thì phản ứng của người xung quanh rất đa dạng.

“…Thần hiểu rồi.”

“Tốt! Cuối cùng thời khắc ấy cũng đến rồi!”

Tư Dữ và Lữ Bố từng cùng tôi gặp thần tiên vừa nghe lời tôi đã lập tức tự nhận hộ vệ như thể chỉ cần giao cho bọn họ.

“Ư ê?”

“Hà Bắc… Vâng, thần chỉ theo Đại tướng quân thôi ạ.”

Lưu Bị sau bao năm tháng cuối cùng cũng sinh được đứa con mong ước thì điềm tĩnh nói sẽ theo tôi.

“Ư a a!”

À, nhân tiện tên đứa trẻ Lưu Bị sinh là Lưu Hoàn (劉桓).

Họ Lưu (劉) với chữ Hoàn (桓) nghĩa là cường tráng.

Nhìn thôi cũng biết đặt tên với ý nghĩa gì rồi chứ.

Thành thật thì để biểu đạt “cường tráng” thường dùng chữ Kiện (健) hay Cường (强) nên dù có xảy ra trường hợp thật sự cần tránh húy thì dân chúng cũng không đau khổ.

Dù sao huyết thống cao quý thì phải để ý nhiều thứ quá.

Tôi cũng từng nghĩ đến việc đặt tên theo lịch sử nguyên bản là Lưu Phong (劉封) hay Lưu Thiện (劉禪) con nuôi của Lưu Bị nhưng cảm thấy hơi không ổn.

Lưu Phong trong lịch sử nguyên bản vì vấn đề nhạc đội mà tranh chấp với Mạnh Đạt đến mức không hề cố gắng cứu Vạn Nhân Chi Địch Quan Vũ.

Việc cố cứu nhưng thất bại và việc không hề cố cứu là khác nhau rất lớn.

Trong tình huống vốn đã nhiều lời ra tiếng vào vì vấn đề hậu kế thì còn làm Lưu Bị nổi giận đến mức dù là con nuôi cũng bị chặt đầu thì khó giữ mạng là đương nhiên.

Ngay cả Lưu Bị được biết đến là khoan dung cũng không ngần ngại xử tử thần hạ vượt quá giới hạn.

Còn Lưu Thiện thì…

Ừm…

Cần phải nói chi tiết sao?

Đứa trẻ ấy ngoan ngoãn nhưng chỉ có vậy thôi mới là vấn đề.

Dáng vẻ Lưu Thiện bị thái giám tên Hoàng Hạo (黃皓) điều khiển lung tung thật sự khiến người ta có cảm giác không thể diễn tả.

Đặc biệt khi quân Ngụy xâm lược thì Hoàng Hạo truyền đạt điểm bói rằng không có chuyện gì nên tin tưởng mà bỏ bê phòng bị thì hết lời.

Cuối cùng Thục Hán mà Khương Duy cố gắng chống đỡ bị Đặng Ngải đánh bại hoàn toàn.

Lưu Thiện thì bị độc giả Tam Quốc Chí từ hiện đại đến nay chửi rủa không ngừng mà sống thọ bất lão trường sinh.

Tôi cũng không nhìn Lưu Thiện theo hướng tích cực nên hơi e ngại đặt tên ấy.

Kết quả tên đứa trẻ Lưu Bị sinh được định là Lưu Hoàn (劉桓).

Cộng thêm Quan Bình và Trương Hà thì hoàn thành tỷ muội đào viên thế hệ thứ hai.

“Ư a!”

“Ư a a!”

Tôi nhìn đám trẻ con đang hứng thú với Lưu Hoàn thì không khỏi mỉm cười mãn nguyện.

“Ở một chỗ mãi cũng buồn chán! Đi thôi!”

“…Ích Đức, ra ngoài phải giữ lễ độ.”

Dù sao thì như kim theo chỉ Quan Vũ và Trương Phi cũng lập tức theo Lưu Bị,

“Đã đến lúc sao?”

“Ừ.”

“Vậy thì thần (臣) Gia Cát Lượng nguyện theo.”

Gia Cát Lượng tổng trách nhiệm đội vịt cũng theo tôi.

…Gọi là tổng trách nhiệm đội vịt thì hình tượng hơi tệ thật.

“Có phải mọi người lại bỏ lại một mình thần rồi trò chuyện với nhau không ạ…?”

“…….”

“Ư ư. Quả nhiên thần vô dụng…”

“Khoan đã, để ta giải thích nên bình tĩnh.”

Tôi dỗ dành Bàng Thống sắp xìu xuống rồi nhiệt tình giải thích mình định làm gì.

…Từ lần sau nên tập hợp tất cả vào một chỗ rồi mới nói chuyện cho tốt.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!