Tiêu diệt toàn bộ vô số Sơn Việt tộc trải rộng trên toàn bộ Giang Đông chỉ bằng một trận chiến duy nhất.
Kế hoạch này bản thân nó thì tôi thấy không tệ lắm.
Sơn Việt tộc so với các man di khác thì có một điểm khác biệt lớn nhất.
Chính là lãnh thổ sinh sống chồng lấn với nhà Hán.
Trừ phi giao hẳn Giang Đông cho Sơn Việt tộc thì Hán tộc (漢族) dù kết quả thế nào cũng phải kết thúc.
Thậm chí bên thắng còn có thể bắt bên thua làm lao lực rồi khai phá đất đai nữa chứ?
Tôn Quyền, người nghiêm túc với dân số đến mức còn cử binh đi bắt cả người Nhật và người Việt xa xôi, thì sao có thể bỏ qua được.
Trong lịch sử nguyên bản Tôn Quyền liên tục đánh nhau với Sơn Việt tộc cũng có lý do của nó.
Vốn dĩ đám này chặn hết đường giữa thành với thành rồi cố thủ nên buộc phải bình định mà thôi.
…Nhưng chắc không ngờ phải đánh nhau với Sơn Việt tộc mấy chục năm đâu.
Sơn Việt tộc là đám gây loạn với nhà Hán mấy trăm năm nên bị chia rẽ thành vô số tổ chức nhỏ lẻ rồi liên tục đập sau gáy Tôn Quyền.
Nếu ký ức tôi đúng thì ngay cả sau năm 250, thời điểm gọi là Tam Quốc cũng đã mơ hồ, chúng vẫn tiếp tục nổi loạn.
Ngô quốc phòng thủ thì mạnh nhưng tấn công thì yếu cũng vì đám này.
Sơn Việt tộc thế lực quá mạnh nên Tôn Quyền cho phép hào tộc và thế gia nuôi dưỡng tư binh dẫn đến quyền chỉ huy tách rời nhau không thể tạo ra quân đội thống nhất.
Có lẽ nếu chúng tôi chiếm Giang Đông theo cách bình thường thì để thảo phạt phản loạn sẽ phải buộc vô số binh sĩ ở lại đây.
Hơn nữa tổn thất hành chính kinh khủng sẽ xảy ra khiến vô số văn thư chất đống trên bàn tôi.
Cái này… thật sự phiền phức và mệt mỏi.
Tương lai như vậy tôi không thể chấp nhận.
Vì vậy tôi lợi dụng Nghiêm Bạch Hổ để gom hết Sơn Việt tộc ở Giang Đông về một chỗ.
Liên tục thắng trận rồi thả Nghiêm Bạch Hổ lặp lại để cố ý tạo cảm giác nguy cơ.
Và giờ.
Nỗ lực lâu dài của tôi cuối cùng cũng có kết quả.
“Đám yếu đuối này dám!”
“Có gì đó sai sai rồi…”
Đúng vậy. Giờ phải nhận ra tình hình bất thường rồi chứ.
Rõ ràng với chênh lệch thể hình áp đảo thì phải sớm đè bẹp địch nhưng sao lại không ngã nổi?
Trong lúc đó hậu phương quân mình lại bị kỵ binh nào đó tấn công.
“Á a a!”
“Sức mạnh vô lý này là gì…!”
Thậm chí cả các tướng lĩnh địch một mình quấy đảo trận thế cũng không làm gì được.
Quan Vũ và Triệu Vân mà tôi phái một mình vào trận địch vẫn đang thể hiện võ nghệ của mình rồi đánh bại Sơn Việt tộc.
“Chủ công──! Xin ngài nhìn thần──!”
“Ta mạnh nhất nên phải nhìn ta chứ──!”
…Cũng có hai người này nữa.
Mã Siêu sau khi kết duyên với tôi thì vứt bỏ cảm xúc xấu hổ đi đâu đó thì thôi.
Nhưng Lữ Bố thay đổi thế này thì hoàn toàn không ngờ tới.
Chẳng lẽ đến giờ tung hoành vì nghĩ tôi sẽ nhìn mình sao?
Nghĩ vậy thì đúng là rất giống Lữ Bố.
Lại thêm kỵ binh xung phong của Trương Liêu và Mã Siêu khiến chiến trường càng thêm hỗn loạn thì tình hình thay đổi lớn.
“Chỗ đó rõ ràng là…”
“…Đức Vương! Đức Vương bị tấn công rồi!”
Một số Sơn Việt tộc đang cố gắng duy trì tiền tuyến khi va chạm với quân tôi thì bắt đầu dao động.
Đầu mất thì thân xác dù to lớn cũng không làm được gì chính là tình huống này.
“Chết một nữ nhân thì có gì là vấn đề! Mau tấn công địch đi!”
“Câm miệng! Dám xúc phạm ngài ấy thì ta giết ngươi trước!”
“Cái gì?!”
Điều càng đáng nói là Sơn Việt tộc chỉ tạm thời hợp tác với Nghiêm Bạch Hổ và Sơn Việt tộc theo cô ta từ đầu đã có ý kiến khác biệt.
“Chúng ta phải bảo vệ Đức Vương! Mau lên!”
“…Chậc! Đám hèn nhát!”
Giờ thì đội quân lại chia rẽ.
Đội quân không thống nhất chỉ huy thì ô hợp đến mức này.
…Binh sĩ cá nhân quá mạnh nên không phải ô hợp sao?
Nếu Nghiêm Bạch Hổ truyền lệnh dù tình huống gì xảy ra cũng tập trung tấn công thì chúng sẽ không rút lui.
Nhưng Nghiêm Bạch Hổ là người thế nào.
Dù có đức hạnh nhưng năng lực thì rõ ràng thiếu sót nên không phải người dự đoán bản doanh bị tấn công rồi ra lệnh chi tiết thế.
Với tôi thì dù rơi vào tình huống gì cũng có thể chạy thoát nên tôi ra lệnh tập trung vào vai trò của mình.
…Thành thật thì Lữ Bố chắc bỏ hết lệnh mà lao về phía tôi thôi.
Dù không nghe lệnh bị tôi mắng thì trăm người trăm kẻ chắc chắn sẽ đổi hướng để cứu tôi.
Có Tư Dữ ở đây nên quá bảo hộ thật.
Tôi trông như người sẽ chết không ai hay biết sao?
…Đúng thật.
Ngay cả tôi nghĩ cũng thấy mình là con cá thái dương không biết chết lúc nào nơi đâu.
Lý do thì đơn giản.
‘Càn (乾, trời).’
‘…Ừ? Cái gì vậy?’
‘Vận mệnh có khả năng bay cao hơn ai hết nhưng vì thế mà cũng trải qua vô số nguy hiểm.’
Có lần Trương Giác xem tướng số cho tôi thì dùng biểu cảm điềm tĩnh nói thế.
‘Trời đối với con người khắc nghiệt đến đáng sợ nên thường có hai kết cục.’
Đạo sĩ vẫn thỉnh thoảng ngẩng nhìn trời khi rảnh rỗi thì nói vậy.
Giọng nói chứa đựng cảm xúc không thể diễn tả.
Chắc chắn là kinh nghiệm của người từng dẫn dắt Khăn Vàng.
‘Trở thành trời để lan tỏa vinh quang của mình hay rơi xuống đại địa rồi tan thành mảnh vụn.’
‘…….’
Trước lời giải thích rùng rợn của đạo sĩ xuất chúng thì tôi hơi toát mồ hôi lạnh.
Trương Giác nhìn phản ứng của tôi thì khẽ cười.
‘…Dĩ nhiên tướng số chỉ là trò chơi nên ngài không cần để tâm đâu.’
Thành thật thì nghe thế ai mà không để tâm.
Hơn nữa người đó là đạo sĩ có thể nhìn thấu thiên mệnh?
Nói là có thể bay cao hơn ai hết nhưng thành thật thì tôi không tưởng tượng nổi cảnh ấy.
Tôi chỉ bình định loạn thế rồi sống yên bình không ra ngoài nữa thôi.
Không có ý định như Đế quốc Mông Cổ gì đó chinh phục thế giới rồi nhảy sang châu Âu.
Còn lên ngôi hoàng đế, vị trí vạn người phía dưới?
Tại sao tôi phải làm vậy chứ.
Lần trước cũng giải thích rồi nhưng ngôi hoàng đế là vị trí cực kỳ bận rộn.
Chính thống gì cũng kệ đi vì phiền quá nên không làm.
Nếu không bay cao thì còn lại chỉ là rơi xuống đại địa tan thành mảnh vụn…
Ối. Chỉ tưởng tượng thôi đã kinh khủng.
Tôi nhớ đến cảnh mình bị chẻ thành Đinh/Lăng thì rùng mình.
Có khi còn bị chẻ thành Đ/i/n/h/L/ă/n/g nữa.
Không phải ngũ mã phân thây mà là cái gì thế này.
Ở thời đại cổ đại như giờ thì tướng số đóng vai trò lớn nên người xung quanh cuồng nhiệt thế này cũng hiểu được.
Ngay cả tôi là người hiện đại còn nghĩ bụng bất an thì người xưa còn hơn.
Thành thật thì mỗi lần ra chiến trường thì tên lạc thường xuyên bay tới một cách kỳ lạ.
Nếu không có Tư Dữ bên cạnh thì tôi đã trúng hàng chục mũi tên vào người.
Lúc ấy chỉ nghĩ chắc xui xẻo rồi bỏ qua nhưng giờ nghĩ lại thì đáng ngờ.
Tư Dữ dù có chuyện gì cũng không rời xa tôi chắc vì cảm nhận được dự cảm bất an.
“…!”
Keng!
Nhìn kìa.
Giờ cũng có mũi tên từ đâu đó bay tới nhắm chính xác vào tôi.
Nếu Tư Dữ không chắn thì trên người tôi đã có một lỗ đẹp đẽ.
Điều ác độc hơn là mũi tên này không nhắm vào tôi.
Chỉ bắn đường cong nhằm vào địch nhưng kỳ lạ thay lại thuận gió bay về phía tôi.
Đây chính là cái mà Trương Giác gọi là sự quan tâm của trời hay gì đó sao.
Tôi không cần thứ này.
Thành thật thì đôi khi tôi nghĩ thế này.
Vì tôi là người không nên tồn tại ở thế giới này nên chuyện xui xẻo liên tục xảy ra sao?
Thỉnh thoảng cũng có tác phẩm sáng tác có thế lực kỳ lạ xuất hiện.
Ngươi đang làm rối loạn lịch sử nguyên bản nên ta thay trời sửa lại chính nghĩa gì đó, giống như người bảo hộ.
Nếu đám này xuất hiện thì xác suất cao là đạo sĩ hay thần tiên gì đó.
Nghĩ đến vô số đạo thuật Tả Từ từng biểu diễn trước bệ hạ và chú thuật thần diệu của Trương Giác thì không phải hoàn toàn không có khả năng.
“…Chủ nhân, xin ngài ra sau em.”
“Ừ.”
…Dù sao nếu đám đó xuất hiện thì Tư Dữ sẽ chẻ đôi hết.
Với kẻ vượt qua con người thì kẻ cũng vượt qua con người ra tay là được.
Dòng chảy lịch sử gì cũng kệ đi không thể chết ngoan ngoãn được.
“Phải bảo vệ Đức Vương! Mau di chuyển──!”
“Đừng nghe lệnh vớ vẩn đó! Tập trung giết địch trước mắt đi!”
Tôi nhìn cảnh trận thế Sơn Việt tộc bị chia làm hai.
Lệnh mâu thuẫn nhau nên Sơn Việt tộc vốn lao tới không sợ hãi cũng rơi vào tình trạng không biết làm gì.
Quân đội mất quy củ lúng túng thì kết cục thường đã định sẵn.
“Mau tránh ra! Chúng ta phải về bản doanh!”
“Khốn kiếp…! Lúc thì thế này lúc thì thế kia, rốt cuộc bảo chúng ta làm gì đây?!”
Nhìn trận thế tan nát kìa.
Không có chỉ huy đúng nghĩa nên đồng đội va chạm nhau gây hỗn loạn trong trận.
Liên quân vốn dĩ là vậy mà.
Trận chiến này có lẽ không kéo dài đến vài ngày.
Tôi nhớ đến Nghiêm Bạch Hổ trong lịch sử nguyên bản hàng Tôn Sách thì gật đầu.
0 Bình luận