Man thiên quá hải (瞞天過海).
Có nghĩa là dối trời qua biển, nói một cách dễ hiểu là dùng kế che mắt địch để đạt được mục đích.
Một trong 36 kế binh pháp (三十六計) phải đến thời Minh triều mới được nhắc đến.
Và trong 36 kế ấy khi nhắc Man thiên quá hải thì nhất định có nhân vật được đề cập.
“Hãy giao cho thần! Thần nhất định sẽ phá vòng vây của địch rồi cầu viện Đại tướng quân!”
Thái Sử Từ Tử Nghĩa (太史慈 子義).
Tướng lĩnh trong lịch sử nguyên bản đã thể hiện năng lực qua trận đấu tay đôi với Tiểu Bá Vương Tôn Sách.
Hai người ấy lăn lộn trên mặt đất đoạt lấy thương kích đoạt lấy mũ trụ đấu sức cực kỳ kịch liệt.
Nhưng trước khi kết thúc trận đấu thì quân hai bên ùa đến nên không phân thắng bại mà lui binh.
Đây không phải sáng tạo của La Quán Trung đời sau mà là nội dung ghi chép trong chính sử thực tế.
Giống như Lữ Bố đâm Quách Dĩ ngã ngựa thì đây là một trong số ít ghi chép đấu tay đôi trong chính sử.
“…Thật sự làm được sao?”
Lưu Do nghe tiếng hô của Thái Sử Từ thì dùng vẻ mặt hơi tiều tụy hỏi.
Chỉ trong chốc lát bệnh tình lại nặng thêm chăng.
Vị hoàng thân quốc thích họ Lưu (劉) này đã phải chịu quá nhiều cay đắng kể từ khi bị đày đến Giang Đông, có lẽ chẳng thể cầm cự được bao lâu nữa.
Thái Sử Từ cố ý giả vờ không biết dáng vẻ chủ quân mình rồi đáp đầy khí thế.
“Vâng! Nhất định sẽ làm được!”
“…Vậy thì tin tưởng vậy.”
Dù sao cũng không còn tình huống nào tệ hơn nữa.
Lưu Do đáp bằng giọng điềm tĩnh rồi lại mở miệng lần nữa.
“Trước khi đi có cần gì không?”
“Chỉ cần vài ống tên và thời gian vài ngày là đủ!”
Trước dáng vẻ tự tin như có kế hoạch gì đó của Thái Sử Từ thì Lưu Do không khỏi nghi hoặc.
Ngày hôm sau sau khi trò chuyện như vậy.
Thái Sử Từ mặc giáp đầy đủ cầm cung xuất hiện ngoài cổng thành.
“…Ừ? Cái gì vậy?”
“Chẳng lẽ định một mình phá vòng vây sao?”
Sơn Việt tộc hôm nay cũng không ngoại lệ duy trì vòng vây không cho con kiến lọt qua nên chỉnh đốn đội hình.
“Nữ nhân không phân biệt được dũng khí và liều lĩnh. Vừa đến là giết…”
Vút──!
“Hấp?!”
Sơn Việt tộc nghe tiếng tên từ hướng Thái Sử Từ đột ngột vang lên thì nói giữa chừng rồi giật mình run lên.
Nhưng khác với dự đoán của Sơn Việt tộc thì tên không bay vào quân ta.
“…….”
Thái Sử Từ ra ngoài cổng thành chỉ chọn một cái cây gần đó rồi lặng lẽ luyện tập bắn mục tiêu thôi.
“…Gì vậy?”
Trước nghi hoặc của Sơn Việt tộc thì Thái Sử Từ vẫn bắn tên vào cây và luyện cung một lúc lâu đến khi hết tên thì lại ngoan ngoãn trở vào trong cổng thành.
Sơn Việt tộc quan sát cảnh ấy thì mở miệng.
“Rốt cuộc ý đồ gì vậy?”
Bất ngờ mở cổng thành xuất hiện rồi ở ngoài luyện cung một lúc rồi quay về.
Sơn Việt tộc đương nhiên chỉ nhìn vậy thì không thể nhận ra ý đồ của Thái Sử Từ.
Một Sơn Việt tộc trầm tư một lát rồi nói.
“Chắc là điên rồi.”
“Vậy sao.”
Tình huống lúc nào cũng có thể nổ ra chiến đấu mà ra ngoài cổng thành thảnh thơi làm việc của mình rồi quay về.
Đây là khiêu khích để khiến chúng tấn công tường thành chăng?
Nếu vậy thì tiếc nuối là câu trả lời duy nhất có thể nói.
Chúng hiếu chiến thật nhưng không ngu đến mức quên lệnh từ trên.
‘Chúng cũng không thể chịu đựng mãi được!’
Nghiêm Bạch Hổ dẫn dắt Sơn Việt tộc nói vậy rồi gật đầu.
‘Chỉ cần duy trì vòng vây rồi ngồi yên tại chỗ thì tự động thắng thôi! Hiểu chưa?!’
‘Vâng!’
Vốn dĩ công thành chiến nếu không có biến cố đặc biệt thì bên tấn công thắng.
Công thành chiến là bên có lợi thế trên chiến trường mới dám đánh mà.
Dù tình huống bất lợi cũng công thành thậm chí thắng rồi chiếm thành nhưng trường hợp ấy cực kỳ hiếm.
Bên thủ thành chỉ có thể chờ viện binh từ bên ngoài và cố gắng cầm cự hết mức có thể.
Nhưng dù dự trữ bình thường tốt đến đâu thì vật tư cũng không vô hạn nên thời gian chúng cầm cự cũng có giới hạn.
Và việc thể hiện hành động kỳ lạ thế kia từ đầu đã chứng tỏ đã bị dồn đến giới hạn chăng.
Kết thúc suy nghĩ, Sơn Việt tộc khịt mũi cười khẩy nói.
“Có vẻ định khiêu khích chúng ta nhưng đừng hòng.”
Lời ấy khiến các Sơn Việt tộc khác đồng tình gật đầu.
“Đúng vậy. Chỉ cần bỏ qua là xong mà?”
“Cuối cùng cuộc giằng co nhàm chán này cũng kết thúc rồi.”
Sơn Việt tộc nhận ra đám khốn kiếp ấy không thể chịu đựng lâu nên biểu cảm trở nên sáng sủa.
Giống như cảm giác thoải mái khi cái răng đau lâu ngày rụng ra vậy.
Mấy trăm năm qua chúng chiếm đất của mình rồi vênh váo đến mức nào thì giờ mới đuổi được đám đạo tặc ấy khỏi quê hương mình.
Một Sơn Việt tộc nói.
“Nhưng đừng chủ quan. Không biết lúc nào sẽ xảy ra chuyện gì.”
“Đúng vậy. Ta cũng đồng ý.”
Sơn Việt tộc tự mình cố gắng xoay chuyển đầu óc nhưng có một điều bị bỏ qua.
Võ lực của vị tướng chỉ ra ngoài bắn tên rồi quay về thì xuất chúng đến mức nào.
──────────
Ngày hôm sau, ngày hôm sau nữa Thái Sử Từ vẫn tiếp tục ra ngoài cổng thành luyện cung.
Dù mấy ngày trôi qua mà dáng vẻ Thái Sử Từ không thay đổi thì Sơn Việt tộc chia thành hai loại.
“Lại ra rồi kìa.”
“Không chán sao?”
Loại nhìn Thái Sử Từ một lượt rồi lộ vẻ chán nản bỏ qua.
“Ồ! Kỹ năng tuyệt vời thật!”
“Này! Lần sau bắn trúng chỗ kia thử xem!”
Loại đứng xa quan sát Thái Sử Từ rồi hoan hô.
Sơn Việt tộc đã không còn dáng vẻ cảnh giác Thái Sử Từ.
Quả nhiên kỹ năng bắn cung của Thái Sử Từ xuất chúng đến mức khó tìm người so sánh nên với Sơn Việt tộc thường chỉ đánh cận chiến thì là cảnh tượng rất mới mẻ.
“Chậc… Muốn bắt cóc luôn quá…”
“Thôi đi. Mũi tên cắm vào giữa trán ngươi còn nhanh hơn.”
Man di tính tình thô bạo ngoài lời ấy còn nói ra lời nhục nhã với nữ nhân nhưng Thái Sử Từ không chớp mắt mà chỉ tập trung vào huấn luyện của mình.
Sơn Việt tộc hôm nay cũng nghĩ vậy.
Nữ nhân kia hôm nay cũng chỉ bắn tên rồi quay về thôi…
Nhưng dự đoán ấy sai bét.
“…Đến lúc này thì được rồi chăng.”
“Ừ?”
Dù trời chưa tối nhưng Thái Sử Từ lại thu thập tên rồi nhìn quanh Sơn Việt tộc một lượt sau đó
“Khục!”
Lập tức cướp mạng Sơn Việt tộc gần mình rồi lao tới.
…Việc tên lính đầu tiên phải bỏ mạng chính là kẻ đã buông những lời lẽ thô tục với Thái Sử Từ chắc chắn không phải là sự trùng hợp.
“Cái gì cái gì?!”
“Nữ nhân kia cuối cùng cũng điên rồi!”
Trước dáng vẻ Thái Sử Từ lao tới thì Sơn Việt tộc giật mình kinh hãi vội vã chỉnh đốn đội hình.
Một tướng lĩnh đơn độc lao vào quân đội ít nhất mấy vạn người.
Người khác nhìn thì đánh giá là tự sát cũng không lạ nhưng Thái Sử Từ không phải người tầm thường.
“Hầy!”
Trước khi Sơn Việt tộc chỉnh đốn đội hình thì Thái Sử Từ kéo dây cung bắn tên liên tục.
“Á a!”
“Khục!”
Rốt cuộc trong khoảnh khắc ngắn ngủi bắn bao nhiêu phát mà Sơn Việt tộc ngã rạp như mưa.
“Mũi tên gì vậy…?! ”
Trước cảnh tượng không thể tin nổi thì Sơn Việt tộc trợn mắt kinh hãi không thôi.
Thái Sử Từ lại lắp nhiều mũi tên vào dây cung rồi hét lớn.
“Tránh ra! Kẻ chắn đường ta đều chết!”
Dù man di chiến lực xuất chúng nhưng không thể dùng đao dùng thương bật tên bay tới được.
“Tránh trước đã!”
Sơn Việt tộc hôm nay cũng nghĩ Thái Sử Từ sẽ chỉ luyện cung rồi quay về nên hoàn toàn không chuẩn bị phòng bị.
Nếu có thể thì không phải binh sĩ mà là tướng lĩnh chịu trách nhiệm một chiến tuyến rồi.
Nếu Sơn Việt tộc không chủ quan thì có lẽ đã ngăn được Thái Sử Từ lao tới.
Nhưng trong tình huống quân kỷ tạm thời rối loạn thì không tồn tại nhân vật ngăn được Thái Sử Từ.
Vút──!
Mỗi khi tiếng tên bay vang lên thì Sơn Việt tộc bận rộn cúi người tránh
“Ức!”
Sơn Việt tộc xui xẻo chắn trước mặt Thái Sử Từ mà chưa kịp phán đoán tình huống thì mất mạng.
Rốt cuộc tên bay bao nhiêu lần.
Hí hí hì──!
Tiếng hí của con ngựa Thái Sử Từ cưỡi dần dần xa dần.
Nàng không chút cản trở nào đã thoát khỏi vòng vây Sơn Việt tộc.
“…….”
Sơn Việt tộc nhận ra xung quanh yên tĩnh thì rụt rè thò đầu nhìn quanh một lượt.
Gần đó chỉ có đồng đội ngẩn ngơ và thi thể trúng tên ngã xuống.
“Rốt cuộc chuyện gì vậy!”
Tướng lĩnh Sơn Việt tộc nhận báo cáo muộn chạy đến nhưng tình hình đã xảy ra rồi.
Man thiên quá hải (瞞天過海).
Lừa trời vượt biển.
Một huyền thoại về việc che mắt kẻ thù để khiến chúng lơ là cảnh giác, rồi một mình chọc thủng vòng vây đã được tạo nên ngay tại khoảnh khắc đó.
0 Bình luận