Thời gian nghỉ ngơi tôi cho binh sĩ không vượt quá một tuần.
Nghỉ quá lâu thì ngược lại thân thể và tâm trí sẽ trở nên chậm chạp.
Một số người tự quản lý nghiêm khắc thì không sao nhưng con người phần lớn đều thua trước dục vọng là sinh vật đáng buồn.
Dù sao… chính nhờ theo đuổi sự thoải mái như vậy mà nhân loại mới phát triển được.
“…….”
Sau khi kết thúc toàn bộ thời gian nghỉ ngơi rồi lại ra ngoài Thọ Xuân, tôi nhìn con sông rộng lớn trải ra trước mắt.
“Trường Giang sao.”
Trường Giang (長江).
Chỉ nhìn chữ Hán cũng biết đơn giản là con sông dài.
Con sông chảy từ biển xa kia rồi vươn tay đến tận Nam Trung ở tận cùng phía nam Ích Châu.
Nếu ký ức tôi chính xác thì ở Châu Á là con sông dài nhất, thế giới thì xếp thứ ba.
Con sông dài đến mức ấy mà chỉ giành huy chương đồng thì thế giới rộng lớn thật.
Dù sao tôi nhìn con sông Trường Giang rộng lớn không kém chiều dài rồi quay đầu.
“Tình hình các đạo quân khác thế nào?”
“Vâng! Hiện tại theo lệnh chủ công thì đã chiếm được Lư Giang rồi đang tiến quân về mục tiêu tiếp theo ạ!”
Khi tôi hỏi thì Tôn Quyền lập tức đáp với thái độ nhanh nhẹn.
Mỗi lần nhìn lại thấy giống học viên huấn luyện quá.
…Nghĩ lại đây là lần xuất chinh đầu tiên thì đúng là học viên huấn luyện thật.
‘Chúng ta không có lý do gì để thua nên vừa tiết kiệm thời gian vừa chia quân thôi.’
Kế sách Tư Mã Ý đưa ra cho tôi chỉ vài ngày trước.
Cụ thể kế sách ấy là chia quân thành hai phần rồi từ phía đông và phía bắc lần lượt tiến sâu.
Bản quân ở Thọ Xuân phụ trách phía bắc còn đội biệt động chiếm Lư Giang phụ trách phía đông.
‘Thành thật thì quy mô quân đội chúng ta quá lớn mà.’
‘Điều đó… đúng là vậy?’
Tinh Châu, Tư Lệ Châu, Lương Châu (Tây Lương), Kinh Châu, Ích Châu, Dự Châu.
Thêm vào đó hợp nhất với thế lực Tào Tháo rồi nhận được Duyện Châu, Từ Châu, Thanh Châu.
Lãnh thổ rộng lớn kinh khủng cùng vô số nhân lực lưu lại đó.
Dân số chính là quốc lực.
Lấy lại quyền kiểm soát lãnh thổ rồi gần như khôi phục được quy mô nguyên bản nhà Hán đã sở hữu quân thế quy mô khủng khiếp.
Dĩ nhiên lãnh thổ cần chịu trách nhiệm rộng lớn nên binh sĩ đào ngũ cũng nhiều nhưng không phải vì vậy mà quân thế giảm.
Ngược lại cải tổ quân đội rồi bổ nhiệm thích hợp thì quy mô quân đội càng ngày càng lớn.
Nếu thật sự không nghĩ hậu quả mà gom góp thì vài chục vạn cũng gom được.
Quy mô này với người có suy nghĩ bình thường thì ai cũng sợ hãi là quy mô khủng khiếp.
…Nhưng trong lịch sử nguyên bản Tào Tháo cũng nghĩ vậy rồi vui vẻ ở Xích Bích bị thiêu rụi hết sao?
Nếu lập đội biệt động thì chọn ai làm chỉ huy thật sự khiến người ta cực kỳ suy tư.
Bình thường thì không cần suy nghĩ gì cũng phong Tào Tháo nhưng liên tưởng Giang Đông với Tào Tháo thì dù nghĩ thế nào cũng không thấy cảnh tượng tốt đẹp.
Hiện tại Tào Tháo tôi biết không phải kẻ thấy mình có lợi thế thì chỉ huy đại khái rồi tự đào hố chôn mình nhưng vẫn có gì đó khó chịu.
Tôi tiếp tục suy nghĩ theo ý kiến Tư Mã Ý rồi đột nhiên lo lắng nên ném một câu hỏi.
‘Ưm… Vậy thì chỉ huy đội biệt động nên phong ai thì tốt hơn?’
‘…Hừ. Ngài đã quyết định rồi mà?’
‘Ơ?’
Đây là ý gì vậy.
Đã quyết định chỉ huy đội biệt động rồi sao.
Tư Mã Ý bất chấp phản ứng của tôi thì tự khoanh tay nói.
‘Tào Tháo.’
‘…….’
‘Ngài phong người ấy làm Phiêu Kỵ Tướng Quân đứng thứ hai quân bộ chẳng phải vì ý định đó sao?’
Nghe giọng cộc lốc của Tư Mã Ý thì tôi hiểu được.
Con bé giận rồi.
…Nhưng giận vì sao vậy?
Trong lúc tôi thầm thắc mắc về tiếng càu nhàu không hiểu lý do thì Tư Mã Ý tiếp tục.
‘Vốn dĩ để Phiêu Kỵ Tướng Quân rồi phong người khác làm chỉ huy đội biệt động thì sẽ xuất hiện đủ loại lời ra tiếng vào đấy ạ?’
‘Vậy sao?’
‘…Không lẽ ngài thật sự không biết?’
Nhìn phản ứng của tôi thì Tư Mã Ý như đau đầu thở dài.
‘Dù ý định hành động ấy thế nào thì bề ngoài nhìn thì Đại tướng quân đang kiềm chế Phiêu Kỵ Tướng Quân đủ để xuất hiện lời nói kỳ lạ rồi mà.’
Cái đó thì đúng thật.
Dù sao quan chức tồn tại để làm gì.
Để trao quyền tin tưởng giao việc.
Và Phiêu Kỵ Tướng Quân như Tư Mã Ý nói là đứng thứ hai quân bộ.
Nhưng đứng đầu quân bộ là Đại tướng quân không giao quyền chỉ huy cho cánh tay phải là Phiêu Kỵ Tướng Quân mà giao đội biệt động cho người khác thì sẽ xuất hiện lời nói kỳ lạ vô ích.
Cụ thể là quân đội đảo lộn hay quan chức chỉ trên danh nghĩa thôi…
Bản thân Tào Tháo có lẽ không nghĩ vậy nhưng người dưới trướng Tào Tháo phản ứng thế nào thì không biết.
Dù sao chính trị vì vậy mà phiền phức.
Hành động tôi làm mà không nghĩ gì cũng bị gắn đủ loại lý do rồi “Không ngờ lại có ý đó!” gật gù thì thật sự phát điên.
Đám này dù tôi ở hậu phương chỉ gãi mông cũng cho rằng có suy nghĩ nên khen ngợi tôi.
Chẳng lẽ đây là cảm giác của mấy nhân vật chính trong truyện hiểu lầm sao.
Thật sự thấy khó chịu trong bụng.
Hiện tại lập trường của tôi vững chắc quá nên tất cả đều nghĩ theo hướng tích cực nhưng lúc mới đuổi Đổng Trác rồi ngồi vào ghế Đại tướng quân thì triều đình tổng động viên mạch suy nghĩ bất hạnh.
Không phải mạch suy nghĩ hạnh phúc mà là mạch suy nghĩ bất hạnh đúng rồi.
Những người này bị Thập Thường Thị và Đổng Trác đánh mạnh quá nên không có gì lạ…
Những người ấy mất bao lâu mới thu lại ánh mắt nghi ngờ từ tôi.
Quả nhiên nghỉ hưu mới là đáp án sao?
…Nhưng làm sao được?
Đã trở thành quốc tế của hoàng đế thì dù tốt hay xấu cũng nhất định phải tham gia chính trị suốt đời.
───Ngươi sẽ mãi mãi cùng trẫm.
Thật sự bị xỏ mũi chặt chẽ rồi.
Đây chính là năng lực chính trị của hoàng đế sao.
Kết thúc suy nghĩ tôi gật đầu rồi nói.
‘Ưm… Được rồi. Vậy thì phong Tào Tháo làm chỉ huy đội biệt động.’
‘Làm vậy đi. Vốn dĩ ngài đã có ý định thế mà?’
‘…….’
Vậy nên sao lại giận thế này.
Tôi suy nghĩ một lát rồi từ từ tiến lại gần Tư Mã Ý đang quỳ gối cung kính ngồi.
‘Tư Mã Ý.’
‘…Sao ạ?’
‘Cảm ơn.’
Không biết lý do nhưng trông không vui nên phải dỗ dành thôi.
Vốn dĩ trẻ con có dục vọng mạnh mẽ muốn được công nhận nên yếu trước lời khen của người lớn mà.
‘Ngươi chắc cũng biết rồi nhưng ta rất dựa vào ngươi.’
‘…….’
‘Vậy nên sau này cũng nhờ ngươi nhiều nhé.’
Nói vậy tôi xoa đầu Tư Mã Ý đã trưởng thành nhiều so với quá khứ.
Dĩ nhiên trưởng thành thì vẫn là tiểu cô nương thôi.
‘…Vì vậy ánh mắt ấy mới khiến thần không vui mà.’
‘Ý gì vậy?’
‘Hừ thôi ạ.’
Tư Mã Ý nói hờn dỗi rồi quay phắt đầu nhưng trông không có vẻ không vui.
Giận dỗi đã tan rồi thì may quá.
‘…Lại đang dụ dỗ.’
Lữ Bố quan sát cảnh ấy thì lẩm bẩm lời kỳ lạ nhưng tôi giả vờ không nghe.
Lữ Bố làm vậy cũng không phải ngày một ngày hai.
Thường xuyên nói phải giữ mình hay phải đoan trang hơn gì đó toàn nói linh tinh, dáng vẻ ấy giống như người chăn cừu lo lắng cừu bị sói bắt.
‘…….’
Lúc ấy Tư Dữ cũng im lặng nhìn chằm chằm tôi nên tình hình cũng tương tự vì nói phụ nữ đều là thú vật.
Dù sao cũng cực đoan thật.
──────────
Lư Giang (廬江).
Vùng có thể dùng làm đầu cầu để vượt Trường Giang giống Thọ Xuân.
“…Tướng quân theo lệnh đã chiếm được Lư Giang ạ.”
“Ừ. Vất vả rồi.”
Vùng đất vừa nãy còn nằm trong tay Sơn Việt tộc do Nghiêm Bạch Hổ dẫn đầu nhưng nữ nhân tóc bạc dễ dàng chiếm lĩnh ấy dùng ánh mắt điềm tĩnh nhìn tướng lĩnh trước mặt.
“…….”
Dáng vẻ ai nhìn cũng cảm nhận được miễn cưỡng tuân theo.
“Tên khốn này dám…!”
“Được rồi. Dừng lại.”
Hứa Chử hộ vệ bên cạnh Tào Tháo thấy vậy đương nhiên định bước lên nhưng Tào Tháo ra hiệu ngăn hành động ấy.
Tào Tháo hiện đang dẫn đội biệt động biết vị tướng ấy mang lòng bất trung với mình.
Và không chỉ một người như vậy.
Trước dáng vẻ vị tướng chỉ im lặng chờ lời mình thì Tào Tháo cười khẽ rồi nói.
“Sắp có mệnh lệnh tiếp theo nên lui về chờ lệnh đi.”
“Thần hiểu rồi.”
Vị tướng quỳ một gối hành lễ nghe vậy thì lập tức lui khỏi chỗ.
Hứa Chử quan sát dáng vẻ ấy rồi hỏi Tào Tháo.
“Chủ công! Sao lại để tên bất trung ấy yên vậy ạ!”
“…Đúng vậy. Đây rõ ràng là hành động vô lễ.”
Không chỉ Hứa Chử mà ngay cả Điển Vi gần đó vẫn im lặng làm nhiệm vụ cũng mở miệng thì Tào Tháo dùng giọng điềm tĩnh đáp.
“Điều đó đương nhiên mà.”
Thế lực chiếm tới ba châu (州) hợp nhất với thế lực lớn nhất mà không có tiếng động gì mới là lạ.
“Với bọn chúng thì phải tuân theo mệnh lệnh của nhân vật chưa từng gặp chứ không phải chủ công đã thề trung thành.”
“…….”
“Chúng ta chỉ là tảng đá lăn đến, là người ngoài mà.”
Tào Tháo biết giữa thế lực Đại tướng quân cũ và thế lực mình vẫn còn dòng khí kỳ lạ nên chỉ giữ thái độ điềm tĩnh.
“Chỉ có thời gian mới giải quyết được thôi.”
“Chủ công…”
“Được rồi. Ngươi nghĩ ta không dự đoán được chuyện này sao?”
Dù là tình huống khó chịu thì Tào Tháo mỗi lần như vậy đều nhớ đến ai đó trong đầu để ổn định tâm trí.
‘A bu a!’
Giờ đang ở Lạc Dương chờ mình là đứa trẻ đáng yêu.
‘Cái gì nhỉ. Nếu trong thế lực chúng ta có ai bắt nạt thì nói với ta. Ta sẽ dạy cho chúng một bài học.’
Và cả người chồng đáng yêu với cái hắng giọng ngượng ngùng không phù hợp chút nào.
Nhớ đến hắn thì Tào Tháo cười khẽ lẩm bẩm.
“Ta cũng chết tính nhiều rồi.”
“Vâng?”
“Chỉ là tự nói một mình thôi. Đừng bận tâm.”
Chỉ là muốn nhanh chóng kết thúc việc rồi mau chóng về với gia đình thôi.
Phiêu Kỵ Tướng Quân (驃騎將軍).
Phiêu Kỵ (驃騎) là kỵ binh cưỡi ngựa mạnh mẽ nhanh nhẹn nên ý nghĩa Phiêu Kỵ Tướng Quân chính là thủ lĩnh dẫn dắt kỵ binh tinh nhuệ.
…Vậy thì bình định vùng đất rộng lớn vô ích này nhanh chóng xứng với tên gọi là đúng chứ?
Tào Tháo nhớ đến Sơn Việt tộc ở bên kia Trường Giang rồi cười khẩy.
0 Bình luận