401-500

Chương 417: Mạt Lăng (秣陵) (1)

Chương 417: Mạt Lăng (秣陵) (1)

Tôi vượt Trường Giang rồi tiến vào Giang Đông thì thoáng chốc đã một tháng trôi qua.

Một tháng.

Dài thì dài mà ngắn thì cũng ngắn.

Trong khoảng thời gian một tháng ấy tôi trung thành với việc mình phải làm.

Vậy việc phải làm ấy là gì.

“Lần, lần này cũng thua rồi! Mau chạy trốn thôi!”

Đương nhiên là ngày nào cũng bị quân đội Nghiêm Bạch Hổ khiêu chiến rồi tôi đánh cho tơi tả.

Nói cụ thể hơn thì là đánh cho tơi tả đám Sơn Việt tộc theo Nghiêm Bạch Hổ.

Bình định Sơn Việt tộc không khó đến vậy.

Dân tộc man di chiến lực cao thì đã sao.

Các tướng lĩnh và binh sĩ theo tôi từ thời ở Tinh Châu đã đối phó với đám tương tự Sơn Việt tộc.

Trải qua hàng trăm trận lớn nhỏ, chẳng có lý do gì để chúng tôi phải ngán cái đám Sơn Việt do Nghiêm Bạch Hổ chỉ huy này cả.

Vấn đề là số lượng Sơn Việt tộc quá lớn.

Đám này cứ như ở đâu đó trong Giang Đông vô hạn hồi sinh vậy liên tục xuất hiện.

Tôi từng nói gặp Sơn Việt tộc ở Giang Đông là sự kiện chạm trán ngẫu nghiên nhưng thật sự là quái vật game sao?

Nếu theo lịch sử nguyên bản thì Tôn Quyền mất mấy chục năm chịu đủ loại khổ sở mới đánh bại chúng mà giờ dồn một lần thì cũng hiểu được phần nào.

Tôi lần này cũng nhìn bóng lưng Nghiêm Bạch Hổ chạy vội từ xa rồi mở miệng.

“Lần này là lần thứ mấy rồi?”

“…Đã vượt quá năm lần ạ.”

Ồ. Thật sự dai dẳng.

Rõ ràng đã giảm số lượng khá nhiều mà vẫn còn tràn đầy sức sống.

Nếu cứ thế này thì thật sự giống lịch sử nguyên bản đánh nhau mấy chục năm không chừng.

Tôi hơi lo lắng rồi quay đầu nhìn Gia Cát Lượng gần đó đã trả lời câu hỏi của tôi.

“Ngươi nghĩ chúng có thể kháng cự đến bao giờ?”

“Ưm… Theo tính toán của thần…”

Tiểu mưu sĩ tóc trắng phe phẩy quạt trắng rồi nói.

“Dự đoán không thể cầm cự lâu ạ.”

“…Thật sao?”

“Vâng.”

Gia Cát Lượng dùng quạt trắng che miệng khẽ cười bằng mắt.

“Dù quân đội có lớn đến đâu thì thế lực chỉ toàn bại trận thì có tương lai gì chứ?”

“…….”

“Xin ngài chờ xem. Sớm muộn trong thế lực Sơn Việt tộc sẽ xảy ra đại sự.”

Có vẻ như trong đầu tiểu mưu sĩ đã vạch sẵn con đường đi đến chiến thắng rồi.

Không phải ai khác mà là dự đoán của Gia Cát Lượng thì không sai được.

“Ơi… Chán thật.”

Lữ Bố vừa quét sạch chiến trường một lượt thì dùng bước chân thiếu sức sống lê bước đến.

“Trừ việc không hay cưỡi ngựa thì giống đám ở Tinh Châu hay Tây Lương từng thấy mà?”

Trước đánh giá của Lữ Bố thì tôi chỉ có thể nói thế này.

“…Chính việc giống đám đó mới là vấn đề.”

Bản tính hung hăng, lại dành cả đời để chém giết nên khả năng chiến đấu của chúng không phải dạng vừa.

May mắn là chúng tôi nên mới áp đảo thắng lợi thế này, nếu là thế lực khác thì trước khi nắm được kỹ thuật đối phó chúng thì chắc chắn sẽ khổ sở.

Lữ Bố nghe tôi nói thì khẽ rũ vai.

“Ư ư… Dù sao cũng muốn đánh thêm nữa…”

Tôi thấy đã tung hoành đủ rồi mà vẫn ngứa ngáy cơ thể sao?

Mang thai Lữ Hòa rồi gần một năm dài không đứng đầu trận nên chán lắm chăng.

…Dù sao thì làm sao được.

Cả đời tiến quân trên chiến trường dính máu tay thì không thể nên phải thích nghi thôi.

Tôi tiến lại gần Lữ Bố rồi gõ nhẹ đầu cô ấy.

“Hôm nay nghỉ ngơi đi. Đã vất vả đủ rồi.”

“Ta vẫn còn tràn đầy sức sống… A.”

Lữ Bố đang đáp lời tôi thì đột nhiên lộ vẻ nhận ra gì đó.

“Vậy, vậy thì hai ta cùng nghỉ ngơi thoải mái đi! Thế nào?!”

A ha.

Định nhân cơ hội này sao.

Tôi nhận ra mưu đồ đáng yêu của Lữ Bố thì cười khẽ gật đầu.

“Ta thì không sao.”

“…!”

Lữ Bố nghe câu trả lời của tôi thì mặt sáng rỡ.

“…….”

Dĩ nhiên Tư Dữ cũng sẽ lấy cớ hộ vệ mà chen vào.

Không ai có thể tách Tư Dữ khỏi bên tôi.

…Ngay cả tôi cũng không thể.

‘Tư Dữ. Ta có chút việc phải làm nên…’

‘…….’

‘…Không, không có gì đâu.’

Nếu tôi cố tách ra thì em ấy nhìn như cún con bị chủ nhân bỏ rơi.

Đối diện ánh mắt khiến tim đau nhói ấy thì tôi cũng không thể tách Tư Dữ ra khỏi gần mình.

Thậm chí lúc ấy tôi còn chưa nói hết lời.

“…….”

Gia Cát Lượng gần đó nhìn cảnh tôi trò chuyện với Lữ Bố bằng biểu cảm không hiểu gì.

“Ư ư…”

Lúc ấy Bàng Thống nhìn Gia Cát Lượng thì run rẩy nhưng lý do thì vẫn chưa biết.

──────────

Vài ngày sau.

Tôi nhận báo cáo rằng Nghiêm Bạch Hổ từng ngày nào cũng tấn công giờ co cụm ở Mạt Lăng không nhúc nhích.

Đã nhận ra tấn công không còn là đáp án sao.

…Dù vậy dựa vào tường thành cũng không phải phương pháp tốt lắm.

Dù sao Nghiêm Bạch Hổ cũng không phải hoàn toàn không có kế hoạch mà co cụm trong thành.

Thực tế Bàng Thống vừa phán đoán tình huống thì lập tức đáp.

“A a có lẽ là kế hoạch tập hợp hết Sơn Việt tộc rải rác ở Giang Đông rồi ngược lại dồn ép chúng ta chăng?”

“Tập hợp hết Sơn Việt tộc?”

Tôi hỏi lại thì Bàng Thống ngập ngừng nhưng vẫn gật đầu.

“Vâng… Có lẽ như vậy thì chúng ta sẽ bị ngược lại bao vây…”

“Ưm…”

Không phải tình huống tốt lắm.

Không biết còn bao nhiêu Sơn Việt tộc rải rác ở Giang Đông rộng lớn này nhưng dù sao là đám kháng cự nhà Hán mấy trăm năm để bảo vệ đất đai nên có thể phán đoán là số lượng không ít.

Không phải đùa mà có thể tập hợp mấy chục vạn người.

Khi tôi đối đầu Mạnh Hoạch ở Nam Trung cũng vậy mà.

Man di cơ bản không có gì gọi là đoàn kết nhưng khi đất mình bị dân tộc khác xâm phạm thì có xu hướng hợp sức.

Đây là liên minh tạm thời gì đó sao.

Có khi đã sinh ra tổ hợp nguy hiểm rồi.

Có lẽ Sơn Việt tộc không hợp tác với Nghiêm Bạch Hổ cũng nắm hết tình hình Giang Đông hiện tại rồi gia nhập để góp sức.

Nếu theo lịch sử nguyên bản thì mấy chục năm khổ sở giờ dồn một lần.

…Dù sao cũng là ý định của tôi.

Tôi suy nghĩ một lát rồi lại mở miệng hỏi.

“Vậy thì bỏ qua Nghiêm Bạch Hổ để dọn dẹp Giang Đông có tốt hơn không?”

Bàng Thống nhận câu hỏi của tôi thì suy nghĩ một lát.

“Bình thường thì đúng nhưng… Ưm…”

“Giờ hãy tin tưởng Tào Tháo tướng quân.”

Lúc ấy Gia Cát Lượng dùng giọng điềm tĩnh chen vào cuộc trò chuyện.

“Theo báo cáo thì hiện tại Tào Tháo tướng quân đã thành công tiếp xúc với hào tộc Giang Đông ở phía nam ạ.”

“Ừ? Giờ chỗ đó cũng bị bao vây nên không giao lưu được mà?”

“Có tướng lĩnh một mình phá vòng vây Sơn Việt tộc ạ.”

“…….”

Một mình phá vòng vây?

…Chẳng lẽ là nhân vật ấy?

Nghe lời Gia Cát Lượng thì tôi chợt nhớ đến một nhân vật.

Thái Sử Từ Tử Nghĩa (太史慈 子義).

Tướng lĩnh đủ võ lực để lăn xả với Tiểu Bá Vương và là ví dụ điển hình của Man thiên quá hải (瞞天過海) trong 36 kế binh pháp còn đầu óc cũng giỏi.

Dù người này cũng không tránh được lời nguyền yểu mệnh đặc trưng của Ngô quốc mà chết trước trận Xích Bích nhưng năng lực xuất chúng là chắc chắn.

Còn bắn cung cực giỏi nữa.

Nghe kể có lần, một tên phản tặc đứng trên tháp canh buông lời nhục mạ Tôn Sách, ông đã giương cung bắn một phát xuyên thủng tay tên đó ghim thẳng vào xà nhà.

…Thật sự đau lắm.

Dù sao mà từ miệng Gia Cát Lượng lại nói tin tưởng Tào Tháo.

Với tôi biết lịch sử nguyên bản thì thật sự ngẩn ngơ.

Tôi suy nghĩ một lát rồi gật đầu.

“Ừ. Nếu là Tào Tháo thì sẽ chặn tốt Sơn Việt tộc từ dưới kéo lên.”

Giang Đông rộng lớn nên không thể chặn hết nhưng ít nhất Sơn Việt tộc chạm mặt cô ấy thì bị đánh tan xác là có thể tin chắc.

Nếu Sơn Việt tộc có danh tướng thì lại khác.

Nhưng theo ký ức tôi thì thời điểm này Sơn Việt tộc không có danh tướng.

Nghiêm Bạch Hổ đương nhiên ngoại lệ.

Có vẻ có năng lực cơ bản nhưng gọi là danh tướng thì hơi khó.

Nói hoàn toàn vô năng thì không được vì đang dẫn dắt Sơn Việt tộc…

Tôi dùng giọng điềm tĩnh như mọi khi nói.

“Tốt. Vậy thì chúng ta tiến về Mạt Lăng.”

“Lựa chọn sáng suốt ạ.”

Gia Cát Lượng nghe quyết định của tôi thì điềm tĩnh đáp.

Mạt Lăng (秣陵).

Trong lịch sử nguyên bản Tôn Quyền vừa lên hoàng đế thì lập tức định đô và đổi tên thành Kiến Nghiệp (建業), là đô thành Ngô quốc.

Vì vậy trong Giang Đông thì là thành phố phát triển tương đối tốt.

Nói cách khác để bình định Giang Đông thì thành phố này là cần thiết.

Dù quân tôi liên tục nhận tiếp tế từ Trường Giang nhưng vẫn cần một thành phố đàng hoàng ở Giang Đông chứ.

Đến giờ vì Nghiêm Bạch Hổ cứ bám dai như đỉa nên chưa chiếm được cứ điểm nào đáng kể.

Quân đội quy mô lớn nên chỗ bình thường thì khó ở.

Dân địa phương cũng bất an quá mà…

“…….”

Đây chỉ là trực giác đơn thuần nhưng tôi cảm thấy bình định Giang Đông không còn xa nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!