401-500

Chương 433: Hào tộc Giang Đông (2)

Chương 433: Hào tộc Giang Đông (2)

Lưu Bị Huyền Đức.

Nhân vật đã đối đầu với gian hùng loạn thế Tào Tháo, kẻ mà không một ai dám ôm suy nghĩ sẽ đối địch, và cũng là người đã bám chặt lấy gót chân của Tào Tháo cho đến tận cuối cùng.

Nói thẳng ra thì từ giữa Tam Quốc chí khi phản đồ Lữ Bố chết và Viên Thuật uống nước mật ong chết thì có thể coi là tiểu sử của Lưu Bị chống lại Tào Tháo cũng không hề quá lời.

Có lẽ khi ở cùng Tào Tháo thì nhận ra không thể cùng chí hướng với hắn.

Hay từ đầu đã có tham vọng muốn ngồi ở vị trí cao hơn.

Không ai biết được ý định thật sự nhưng Lưu Bị đã lợi dụng khoảng trống hơi rối loạn sau khi thảo phạt Lữ Bố để đập sau gáy Tào Tháo ở Từ Châu.

Và thật tình cờ làm sao khi kế hoạch ám sát Tào Tháo của bố vợ hoàng thất là Đổng Thừa bị phát giác thì gió tanh mưa máu đã bắt đầu thổi một cách thực sự.

Tào Tháo không chỉ giết thích khách mà còn giết cả hoàng hậu đang mang thai con của hoàng đế rồi biết Lưu Bị nằm trong danh sách đồng phạm nên giáo dục hắn thật sự kỹ càng.

Giống như một nhóm ác nhân nhắm đến chuột điện mà ngày nào cũng bị sét đánh rồi thành sao trên trời vậy nên bắt đầu bị đánh tan tác.

Chắc lúc ấy Tào Tháo đã nhớ đến Trần Cung.

Trần Cung rõ ràng là mưu sĩ được Tào Tháo sủng ái và quý trọng nhưng lại phản bội hắn vì lý do không rõ giống như Lưu Bị.

Hơn nữa khác với Lữ Bố cầu xin tha mạng thì Trần Cung từ chối lời khuyên của Tào Tháo và khiêm nhường chấp nhận cái chết đến cùng không chịu theo hắn.

Nhưng Tào Tháo chắc cũng không ngờ đến điều này.

Lưu Bị có điểm khác biệt quyết định khi so với Trần Cung.

Đó là gì.

Chạy trốn thì giỏi kinh khủng.

Lưu Bị dù bị Tào Tháo đánh cho mắt thâm quầng vẫn thành công chạy thoát đến cùng.

Nhìn vậy thì Lưu Bị quả nhiên là hậu duệ của Hán Cao Tổ.

Hán Cao Tổ mỗi lần gặp Sở Bá Vương là bị đánh tan tác nhưng vẫn chạy thoát rồi thành công khôi phục thế lực của mình.

Hán Cao Tổ chân thành chạy trốn đến mức ném luôn con mình ra khỏi xe đang chạy.

…Thành thật thì cái này hơi sốc thật.

Dù sao Lưu Bị đã thừa hưởng DNA chạy trốn từ tổ tiên nên ngay cả ở trận Trường Bản Pha mang theo mấy chục vạn dân chúng cũng thành công chạy thoát.

Vậy tại sao tôi đột nhiên nói chuyện này.

Lý do thì đơn giản.

Để cho thấy Lưu Bị từ thời trẻ đã trải qua đủ loại gian khổ.

Có lẽ vì Lưu Bị lăn lộn khắp nơi sống cuộc đời khó khăn nên mới sinh con trai đầu lòng rất muộn.

Không phải đùa mà phải qua tuổi bốn mươi lăm mới sinh Lưu Thiện đấy?

Thành thật thì thỉnh thoảng tôi cũng có nghi vấn này.

Rốt cuộc là vì Lưu Bị sống cuộc đời gian khổ nên mới vậy.

Hay chỉ đơn giản là tỉ lệ trúng thấp thôi.

Đối thủ của Lưu Bị là Tào Tháo thì sinh gần ba mươi đứa con đấy.

Khi con trai đầu lòng Tào Ngang tử trận ở Uyển Thành thì Tào Tháo mới đầu bốn mươi.

Lưu Bị phải qua giữa bốn mươi mới sinh con trai đầu lòng…

Và giờ tôi nghĩ mình hiểu lý do con cái Lưu Bị ít đến lạ thường.

“…Vẫn chưa hiểu sao?”

“…Vâng.”

Cho đến hiện tại tôi đã hòa quyện cơ thể với Lưu Bị bao nhiêu lần rồi nhỉ.

Bình sữa có kích thước áp đảo đến mức có thể nói là hậu duệ của Hán Cao Tổ Lưu Bang….

…Cái này có phải trò đùa thấp kém quá không?

Dù sao thân thể ma mị mê hoặc nam nhân và có thể chuyện ứ hự ứ hự thì có nam nhân nào từ chối được chứ.

Tuy nhiên dù tôi nỗ lực thế nào thì bụng Lưu Bị vẫn im lặng không phản hồi.

Đến mức này thì có phải vấn đề nằm ở tôi không?

Không, nghĩ đến những nữ nhân khác thì không phải vấn đề ở tôi.

“…….”

“…….”

Khi tôi nhìn chằm chằm thì Lưu Bị khẽ quay mắt tránh ánh nhìn của tôi.

…Ừ. Cũng không phải chuyện lạ.

Ở kiếp trước cũng nghe nhiều chuyện vợ chồng muốn có con nhưng vì nhiều lý do nên không có được.

Trong trường hợp ấy thì bình thường nhận con nuôi hoặc đột nhiên lệch lạc theo hướng kỳ lạ rồi bắt cóc con người khác cũng có.

“Ừm… Cũng có thể vậy.”

Tôi khẽ vỗ vai Lưu Bị vẫn đang tránh ánh mắt tôi.

“Không cần buồn bã quá. Rồi sẽ có thôi.”

Con trai đầu lòng Lưu Thiện sinh ở giữa bốn mươi nhưng trước đó Lưu Bị cũng có ghi chép sinh con gái.

Không phải hoàn toàn vô sinh nên nghĩ khả năng sinh con muộn là cao.

…Giờ sinh thì cũng là con muộn sao?

“…Vâng. Cảm ơn ngài.”

Lưu Bị cười đáp nhưng tâm trạng trông không thoải mái lắm.

Lưu Bị kết thúc trò chuyện với tôi thì lẩm bẩm rất nhỏ.

“Con ả kia rốt cuộc làm thế nào…”

Lưu Bị vốn ít khi lộ tâm tư vậy mà lại hành động thế này.

Quả nhiên lo lắng tột độ rồi.

Nhưng “con ả kia” là nói ai vậy.

Chẳng lẽ nói Tào Tháo sao?

…Đúng rồi.

Giờ nghĩ kỹ thì Tào Tháo lớn tuổi hơn Lưu Bị.

Người lớn tuổi hơn mình chỉ một lần đã thành công mang thai nên tò mò cũng phải.

“…….”

Đến đây thì tôi chợt nghĩ.

Hai người đều trẻ hơn lịch sử nguyên bản nhưng vẫn lớn tuổi hơn tôi…

“Đại tướng quân?”

“Ơ, ừ?”

“…Không có gì ạ.”

Gì vậy.

Có phải nhận ra tôi đang nghĩ chuyện kỳ lạ không.

Trước đây Tào Tháo cũng từng có phản ứng tương tự.

…Lúc ấy tôi đã kinh ngạc trong lòng rất nhiều.

‘Hì hì, lang quân. Chẳng lẽ đang nghĩ chuyện vô ích chứ?’

‘…Sao có chuyện đó được.’

‘Vậy thì tốt rồi.’

Tào Tháo nghe câu trả lời của tôi thì chậm rãi gật đầu.

‘Vốn dĩ nữ nhân thì trước mặt lang quân mình yêu luôn muốn trông thật đẹp chứ.’

‘…….’

‘Tình yêu là thứ sáng chói hơn bất cứ gì nhưng cũng vì quá sáng nên có thể làm mù mắt.’

Tào Tháo dùng một lượt biểu đạt ẩn dụ rồi cười hài lòng nói.

‘Để chuyện đó không xảy ra thì hãy chú ý kỹ nhé.’

‘Biết rồi nên đừng lo.’

Tào Tháo rõ ràng nói vậy nhưng không có nghĩa là cô ấy trông già.

Ngược lại da dẻ căng mịn như thời gian lướt qua nên mới kinh ngạc chứ.

Người ta thường nói rằng hai thái cực nếu xét theo một khía cạnh nào đó sẽ giao nhau, và có vẻ như Tào Tháo và Lưu Bị cũng nằm trong phạm trù đó.

Tôi nhớ đến Tào Tháo rồi đại khái ước lượng thư tôi gửi đã đến đâu.

Hiện tại nghe nói cô ấy đang đập vỡ đầu Sơn Việt tộc mỗi khi chạm mắt ở phương nam đằng kia nên chắc không phải là đang lưu lại ở một khu vực cố định đâu.

Giống như Sơn Việt tộc phản nghịch nhà Hán mấy trăm năm thì Tào Tháo cũng di chuyển chỗ ở ngẫu nhiên để đánh du kích.

Nếu xui xẻo thì đường thư của tôi và quân Tào Tháo có thể lệch nhau nhiều lần.

Vậy thì thời gian tái hợp sẽ khá muộn.

Nhưng tôi trực giác được.

Tào Tháo mà tôi biết thì chắc chắn đã dự đoán tôi sẽ gửi thư.

Rốt cuộc làm sao để dự đoán hành động của tôi thì tôi có nghi vấn nhưng vốn cách hành xử của người thông minh thì người như tôi dù nghe cũng không hiểu lắm.

Chỉ là cảm thấy thế thôi thì tôi biết phản bác thế nào.

Tôi suy nghĩ ngắn gọn về phương châm hành động sau này rồi gật đầu.

Giờ việc tôi phải làm chỉ có đúng hai việc.

Gặp Tào Tháo để dỗ dành người này không chạy lung tung đâu đó và trực tiếp đánh giá liên quân Giang Đông đã liên thủ với quân Tào Tháo là những nhân vật thế nào.

Ngoài ra còn phải quyết định vùng Giao Châu thế nào…

Nếu Thứ sử Giao Châu hiện tại là Sĩ Nhiếp đúng như ký ức của tôi thì có thể hấp thu thế lực hắn mà không cần chiến đấu.

Nhân vật ấy trong lịch sử nguyên bản cũng cực kỳ ghét va chạm với thế lực khác.

Sĩ Nhiếp ban đầu khi Tào Tháo thắng Quan Độ rồi dễ dàng chiếm Kinh Châu khiến thế lực ngày càng lớn thì đã tỏ ra muốn sống hòa thuận với Tào Tháo.

Nhưng Tào Tháo lại bại trận ở Xích Bích trước Tôn Quyền và Lưu Bị rồi rơi xuống vực thẳm?

Chính trị gia tinh mắt Sĩ Nhiếp vừa nghe tin thì lập tức cắt đứt không do dự rồi nhận ra lòng tham đất đai của Tôn Quyền kinh khủng nên liên tục gửi quà để hắn không tiện xâm lược.

Hành xử gần như nửa nịnh nọt ấy?

Không phải đùa mà giống như nước phụ thuộc cống nạp triều cống cho nước lớn nên gửi quà cực lớn liên tục.

Cái này nên gọi là hèn hạ hay phán đoán xuất sắc thì không biết.

Dù sao Tôn Quyền nuốt trọn vô số quà của Sĩ Nhiếp gửi thì dù thèm thuồng lãnh thổ phía nam nhưng trong lúc Sĩ Nhiếp còn sống thì không xâm lược Giao Châu.

Dĩ nhiên Sĩ Nhiếp vừa chết thì Tôn Quyền lập tức coi như xong việc nên chặt đầu cả nhà họ Sĩ rồi chiếm Giao Châu.

“…….”

Tôi nhìn Tôn Quyền đang theo quân làm phó quan của tôi.

Tôn Quyền nhận ra ánh mắt tôi thì ngây thơ nghiêng đầu hỏi.

“Chủ công? Có chuyện gì ạ?”

“…Không có gì.”

“??”

Giờ thì đứa trẻ ngây thơ thế này sao lại thay đổi thành như vậy.

Tôi chỉ mong Tôn Quyền ở thế giới này đừng trở thành kẻ hay cắn xé.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!