Hôm nay cũng như mọi ngày, binh sĩ quân ta cười ha ha hô hô trong khi trao đổi đá với quân Công Tôn Toản, những viên đá chẳng trúng nhau.
“Êi, hôm nay cũng hụt rồi.”
Tôi đã chứng kiến tình cảnh lặp lại suốt một tháng nên lắc đầu.
Vì nhìn cảnh tượng giống hệt nhau quá nhiều nên giờ tôi đã đạt đến cảnh giới chỉ cần nhìn viên đá đầu tiên bay đi bao xa là đoán được hôm nay tỷ lệ trúng đích thế nào.
Hôm nay thì chẳng đến gần tường thành nổi, rơi xuống vô lực nên không gây được tổn hại đáng kể.
Dù máy bắn đá có cố gắng đến gần tường thành thì cũng không thể vượt qua bức tường cao khủng khiếp 5, 6 trượng (khoảng 12m~14m).
Nghĩ đến tường thành thời Tam Quốc thường chỉ cao khoảng 5m thì độ cao này hoàn toàn không thể so sánh.
Ngay cả thành Tương Dương nơi Lưu Biểu từng cố thủ cũng không cao đến thế.
“Wa, bọn chúng lại xây thêm tháp canh nữa rồi?”
Ngay cả Lữ Bố ban đầu còn tích cực tham gia bắn đá giờ cũng bị phòng ngự hoàn toàn của Công Tôn Toản làm cho chán nản mà lắc đầu.
“Nếu tường thành thấp thì còn lén trèo qua được.”
“…Nếu thế thì đã không đến mức này.”
“Vậy sao?”
Đương nhiên rồi.
Nếu tường thành thấp thì đã sớm điều binh lính xông vào dùng sức mạnh đè bẹp Dịch Kinh Lâu.
Pháo đài điên rồ này đã vượt xa phạm vi có thể dùng sức mạnh đè bẹp nên chỉ còn cách ngồi yên chờ thời cơ.
Tường thành nổi tiếng ba lớp của Constantinople cũng chỉ khoảng 12m thôi. [note92093]
Thành trì bất khả xâm phạm từng chặn đứng ngoại xâm hàng chục lần ấy cuối cùng cũng bị Đế quốc Ottoman kéo đại pháo đến bắn liên hồi, đặt thuốc nổ dưới tường thành, dùng đủ mọi cách mới chiếm được.
…Dĩ nhiên kỹ thuật xây tường thành thời đó không thể so với bây giờ nhưng kỹ thuật công thành của phe tấn công cũng kém cỏi không kém nên kết quả vẫn là thất bại thảm hại.
Máy bắn đá cũng không phải kiểu dùng đối trọng mà dùng sức người kéo căng rồi thả, biết làm gì bây giờ.
“…Chủ nhân.”
Lúc ấy Tư Dữ dùng giọng điềm tĩnh gọi tôi như báo đã đến giờ.
Tôi đối diện ánh mắt vô cảm quen thuộc thì gật đầu.
“Biết rồi. Giờ ta vào trong nghỉ ngơi đây.”
Khi thời tiết ấm lên thì tôi cuối cùng cũng thuyết phục được các nhân tài xung quanh để đóng quân gần Dịch Kinh Lâu, kết quả bị ép buộc quy định thời gian hoạt động.
Không phải trẻ con áp dụng giờ giới nghiêm mà cái gì đây.
Dù nhờ sự chăm sóc tận tình của Thần Y (神醫) Hoa Đà và Trương Giác mà cơ thể đã trở lại bình thường nhưng nỗi lo lắng của mọi người xung quanh vẫn không ngừng.
Rằng nếu thế này thì ngã quỵ ngay lập tức, ít nhất vài tháng phải nghỉ ngơi chứ gì nữa…
Các tướng lĩnh xung quanh có khí thế dùng dây thừng trói chặt tôi không cho đi đâu thì bất ngờ có một người tán thành khiến họ trợn tròn mắt.
Bởi vì người có mối quan hệ rộng rãi với vô số những danh sĩ bí ẩn đã nói như thế này cơ mà.
‘Có lẽ nếu may mắn… thì có thể chữa trị được.’
‘…….’
Trước lời khẳng định của Đại Hiền Lương Sư có quen biết với Hoa Đà, Vu Cát, và như tôi dự đoán thì cả Tả Từ từng xuất hiện ở yến hội thì tôi để dấu hỏi trên đầu.
Dù những người xung quanh không biết thân phận Trương Giác nhưng cũng biết mạng lưới quan hệ của cô ấy xuất sắc đến mức nào nên miễn cưỡng gật đầu.
Như tôi từng nhắc trước đây thì Trương Giác là lão làng cực kỳ kỳ cựu trong phe tôi.
Trừ những người cùng tôi từ thời còn ở Tinh Châu thì không ai dám tùy tiện đối đãi với cô ấy.
Nói thô tục một chút thì thâm niên của cô ấy khác hẳn.
Nhưng điều tôi thắc mắc không phải tại sao mọi người gật đầu với đề nghị của Trương Giác.
Các đạo sĩ nổi tiếng trong Tam Quốc chí thì tôi đã gặp hết rồi, còn ai để gặp nữa?
Vu Cát đúng như danh tiếng là đạo sĩ thiện lương dùng y thuật xuất chúng chữa trị miễn phí cho người nghèo khó.
Dù đánh cờ thì thật sự tệ hại.
Không ngờ y thuật và thực lực cờ lại tỷ lệ nghịch.
Tả Từ thì ở yến hội đã thi triển đạo thuật kinh người đến mức Khổng Tử chủ trương phá bỏ quái lực loạn thần cũng phải ôm cổ.
Trương Giác nói chắc chắn là vì buồn chán nên làm vậy.
Dù sao lão nhân này cũng đặc biệt.
Đã gặp Vu Cát, Tả Từ, và Hoa Đà, người vẫn mơ hồ không biết là đạo sĩ hay y quan bình thường, thì có thể nói không còn ai để gặp nữa.
“Sao đứng ngẩn ra thế? Gió lạnh đấy, mau vào trong!”
“…Ấm mà?”
“…….”
Tôi chỉ còn cách ngoan ngoãn theo Lữ Bố đang lộ biểu cảm “Bệnh nhân… dám cãi lại?!”.
──────────
Công Tôn Toản gần đây tâm trạng rất tốt, lý do thì cực kỳ đơn giản.
Vì một nhân vật đột nhiên xuất hiện trước mặt Công Tôn Toản.
Quá khứ, khi Công Tôn Toản từ chối gặp tất cả người ngoài và ẩn mình trong hang ổ.
───Hừm…. Ta thấy ở ngươi có thiên phú.
───Cái, cái gì?
Lúc ấy một lão nhân cưỡi mây bay từ ngoài lầu cao đến lẩm bẩm, Công Tôn Toản đối diện ánh mắt lão nhân thì cực kỳ bối rối.
Thiên phú?
Đột nhiên xuất hiện nói cái gì vậy?
Khi Công Tôn Toản lộ phản ứng ngẩn ngơ trước lời lão nhân thì lão nhân lộ vẻ không hài lòng mà nhăn mặt.
───Nhìn cái thái độ hỗn xược này thì có lẽ ta nhìn lầm rồi. Ta đi đây.
───…Xin chờ một chút!
Tình huống con người cưỡi mây bay trên trời thật quái dị.
Theo kiến thức của Công Tôn Toản thì chỉ có một loại người làm được chuyện này.
Thần tiên (神仙).
Những tồn tại tưởng tượng được cho là thoát khỏi mọi đau đớn và bệnh tật, không bao giờ chết.
Công Tôn Toản bình thường từng cười khẩy rằng thần tiên cưỡi mây thi triển đủ loại đạo thuật có thật không nhưng khi chứng kiến tình huống không thể tin nổi trước mắt thì buộc phải thay đổi suy nghĩ.
───Tiền bối! Tiểu nhân quỳ xin! Xin hãy ban dạy dỗ!
───Ưm?
Trước thái độ thay đổi chóng mặt trong thời gian ngắn ngủi của Công Tôn Toản thì lão nhân lại lộ vẻ hứng thú.
───Thái độ cầu học thì rất tốt.
───Vinh hạnh quá!
Công Tôn Toản từng cùng nhiều người học dưới trướng Lư Thực nên không thấy xấu hổ với tư thế này.
‘Haha, đồ nhi. Biểu cảm không tốt lắm.’
‘A, không phải đâu!’
‘Không phải cái gì mà không phải. Nếu ghét hành lễ với sư phụ thì mau thu dọn hành lý về đi.’
…Cụ thể thì đúng hơn là không có thời gian để thấy xấu hổ.
Sư phụ cao đến 8 thước 2 thốn (khoảng 194cm), bàn tay to như nắp vạc có thể dễ dàng nghiền nát đầu người thì không đồ nhi nào dám chống đối trực diện.
Công Tôn Toản nhờ “dạy dỗ” kiểu không phải dạy dỗ ấy mà có thể cúi đầu không chút do dự.
───Tốt.
Có lẽ sự chân thành đã thông thì lão nhân ngồi trên mây gật đầu điềm tĩnh nói.
───Ta sẽ truyền cho ngươi tri thức mà vô số quyền lực giả thèm khát từ xưa đến nay.
───…….
───Nếu ngươi có thể thực hành đúng thì bất lão trường sinh (不老長生) cũng không phải bất khả thi.
───Ân đức ấy tiểu nhân khắc cốt ghi tâm!
Sức mạnh sống mãi không già.
Khi biết được tri thức cấm kỵ mà ngay cả Tần Thủy Hoàng (秦始皇), người đầu tiên thống nhất thiên hạ, cũng không đạt được thì Công Tôn Toản không giấu nổi niềm vui.
‘Đúng vậy! Nếu có thể sống vĩnh viễn thì quyền lực có là gì!’
Hôm nay cũng như mọi ngày, Công Tôn Toản theo lệnh sư phụ thực hiện đủ loại hành động rồi nở nụ cười.
Uống thuốc cần thiết để thành thần tiên, ngồi trong phòng nóng để dược hiệu lưu thông toàn thân đã mấy ngày.
“…Công! Chủ công!”
“Ư, ưm? ……Có chuyện gì?”
“Ngài ổn chứ ạ?”
“Ừ…. Ta vẫn khỏe.”
Công Tôn Toản nhận ra ý thức mình ngày càng mờ mịt nhưng không nghĩ gì lạ.
‘…Thân xác thoát khỏi dòng chảy thời gian nên hiện tượng này xảy ra tự nhiên.’
Lão nhân nói đó là chuyện thân xác thay đổi dần mà tinh thần không thích ứng kịp nên chỉ cần chịu đựng tốt thì mình cũng có thể cưỡi mây dạo chơi trời cao như thần tiên.
Thuật luyện đan (煉丹術) đặc biệt chỉ thần tiên biết.
Những viên thuốc bất lão trường sinh quý hơn vàng ngàn lần được luyện ra từ đó.
Khi uống được một tháng thì Công Tôn Toản đã rơi vào tình trạng không thể phán đoán tình huống xung quanh một cách bình thường.
“Này…. Thành…. Ngoài….”
“…Tùy ý, tùy ý ngài.”
Lúc ấy cũng như mọi khi, Công Tôn Toản đang lảo đảo vì uống thuốc bất lão trường sinh thì gật đầu với đề nghị của thần tiên.
Vốn dĩ đã không nghe rõ lời người khác và nếu từ chối thì sợ thần tiên bỏ đi khiến mọi nỗ lực thành công cốc.
Ngày hôm sau khi Công Tôn Toản gật đầu với đề nghị của thần tiên.
Oa a a a───!!
Pháo đài siêu việt quy mô dưới sự chỉ huy của Công Tôn Toản có thể cố thủ vài năm.
Dịch Kinh Lâu (易京樓) bị hạ một cách dễ dàng đến khó tin.

0 Bình luận