401-500

Chương 409: Chiến dịch chinh phạt Giang Đông (3)

Chương 409: Chiến dịch chinh phạt Giang Đông (3)

Vài ngày sau khi bị Lưu Bị thẳng thừng từ chối.

“Bây giờ đã đến lúc rồi. Xin ngài xuất phát đi ạ.”

Chu Du ngày nào cũng nhìn Trường Giang rồi trầm tư gì đó lên tiếng với tôi.

Nghe vậy thì tôi đương nhiên lộ vẻ nghi hoặc rồi hỏi.

“Đã đến lúc thì là ý gì?”

“Ưm… Nói đơn giản thì gió đang đứng về phía chúng ta thì đúng hơn ạ.”

À là nói về hướng gió sao.

Tuy mù tịt về thủy chiến, nhưng tôi cũng thừa biết hướng gió quan trọng thế nào trong những trận chiến mà thuyền bè phải lao vào nhau.

…Vấn đề là ngoài cái đó thì gần như không biết gì cả.

“Nếu Sơn Việt tộc không quen thủy chiến thì cũng không cần làm vậy nhưng trông cậy vào may mắn thì không phải việc chỉ huy nên làm ạ.”

“…….”

“Hơn nữa vì tự xưng là hậu duệ nước Việt (越) nên thần phán đoán chúng có kinh nghiệm thủy chiến cơ bản nên mới đợi thời cơ.”

Vậy sao.

Giải thích nghe rất thấm vào tai nên tôi gật đầu.

Sơn Việt tộc thì cứ ở trong núi cho giống Sơn Việt tộc đi chứ đám này thỉnh thoảng bò ra Trường Giang làm cướp sông cướp bóc thuyền xung quanh.

Dù chỉ là thuyền đánh cá để mưu sinh hay thương thuyền nhắm đến đặc sản chỉ có ở Giang Đông để mơ một phát ăn cả đời thì cũng không quan trọng.

Đám không biết thân phận bò đến gần Kinh Châu thì bị Cẩm Phàm Tặc của chúng ta gửi xuống đáy Trường Giang làm tour du lịch xem cá heo nhưng vùng Giang Đông là địa bàn của chúng thì chỉ biết đứng nhìn trân trối.

Vì là thế lực tập hợp đám chuyên làm cướp sông nên không thể nghĩ chúng yếu say sóng như binh sĩ chúng tôi được.

Thực tế vừa nhìn Trường Giang và thuyền lầu trải rộng mênh mông trên đó thì vài binh sĩ mặt đã trắng bệch.

Chắc là đám từng say sóng thảm thiết lúc đánh bại Viên Thuật rồi quay về.

Hơn nữa đa số binh sĩ phản ứng mơ hồ như lần đầu lên thuyền nên bộ đội giờ phải đối đầu Sơn Việt tộc để giành lại Trường Giang chỉ có thủy quân do Chu Du dẫn dắt.

Nhìn tình hình này thì hiểu tại sao Tào Tháo trong lịch sử nguyên bản dù có thế lực áp đảo vẫn không vượt nổi Trường Giang.

Lên nước là say sóng gì đó làm chiến lực giảm mạnh thì đánh thế nào thắng được?

Say sóng đến mức khó giữ nổi thân thể thì cầm đao cầm cung đánh trận sao nổi.

Chỉ ngẩn ngơ như xác sông lảo đảo rồi chết queo thôi.

Lần trước tôi nghĩ sẽ không dùng thủy quân nhưng dự đoán ấy sai bét.

Nhân vật tự xưng Đông Ngô Đức Vương cũng không phải hoàn toàn không có suy nghĩ.

Nhưng càng nghĩ càng kỳ lạ.

Sao biệt xưng lại là otaku vương…

…Dĩ nhiên nghĩa khác nhưng cảm giác thì có mà.

Mạnh Hoạch cũng chỉ vì thấy hay nên tự xưng Man Vương thì một thủ lĩnh man di khác tự xưng Đông Ngô Đức Vương cũng không có gì lạ.

Dù sao so với Nam Man đầy yếu tố fantasy thì thực tế hơn nên may mắn.

Tôi đến giờ vẫn tò mò phải làm sao mới điều khiển được mãnh thú và độc trùng theo ý muốn rồi thân thể không bị đao chém.

Đạo thuật hay yêu thuật cũng quái dị lắm nhưng cái này mới là thực sự quái lực loạn thần chăng?

“Vậy kế hoạch là gì?”

Tôi hỏi Chu Du  vừa tuyên bố đã đợi được thời cơ.

Trước câu hỏi của tôi thì Chu Du, dung mạo đẹp đến mức được gọi là Mỹ Chu Lang, khẽ mỉm cười.

“Rất đơn giản ạ. Đó là…”

Ư ư dung mạo thế này mà cười thì sức phá hoại không đùa được.

Dĩ nhiên tôi cố gắng quản lý biểu cảm hết sức để không lộ dáng vẻ kỳ quặc.

May mắn là ngày nào cũng nhìn Điêu Thuyền với dung mạo đẹp không giống người nên đã quen.

Nếu tôi nhìn nụ cười ấy mà không giữ nổi tỉnh táo thì chắc chắn Tư Dữ và Lữ Bố sẽ dùng ánh mắt khoét thủng sau gáy tôi.

Tôi đối chiếu nụ cười của Chu Du trước mắt với nụ cười của Điêu Thuyền ở Lạc Dương rồi thoáng nhớ lại quá khứ.

‘…Ý ngài là tiểu nữ nên thử cười sao ạ?’

‘Đúng vậy. Ngẫm lại thì ta dường như chỉ thấy ngươi có đúng một biểu cảm bình thản thì phải.’

‘…….’

‘…Nhưng đừng có kiểu chỉ nhếch mỗi khóe môi lên một cách gượng gạo như thế.’

Đương nhiên dáng vẻ ấy cũng đẹp nhưng biểu cảm diễn xuất kém thế này thì làm sao triển khai liên hoàn kế chia rẽ Đổng Trác và Lữ Bố được.

Chỉ ngoại hình đã là đồ gian lận sao?

Nói thật, nếu một mỹ nhân như thế mà lạnh lùng tuyên bố sẽ tự sát, thì chắc chắn người nghe sẽ bị sốc nặng.

Ngược lại vì vô cảm nên càng nghe thật hơn chăng.

Vấn đề là Lữ Bố ở đây cũng là nữ nhân giống Điêu Thuyền nhưng chắc sẽ kiểu trở thành bạn thân tri kỷ gì đó rồi trôi qua.

Dù sao tính cách Đổng Trác và Lữ Bố thô bạo thì cuối cùng cũng bùng nổ thôi.

Thực tế trong chính sử không có liên hoàn kế thì Lữ Bố vẫn giết Đổng Trác ngon lành.

“…Ừm? Sao nhìn ta?”

“Chỉ là thấy ngươi trộm ăn gì đó thôi.”

“Ơ sao biết được?!”

Lữ Bố giật mình trước lời tôi buột miệng không nghĩ gì.

Gì vậy thật sự trộm ăn sao?

“…….”

“…….”

Tôi nhìn chằm chằm thì Lữ Bố đổ mồ hôi lạnh rồi khẽ quay đầu.

Từ khi mang thai Lữ Hòa thì lạ lùng chỉ thèm đồ ngọt.

Thấy tôi hạn chế khẩu phần ăn ngọt vì lý do sức khỏe, cô ấy đành phải lén lút ăn vụng.

Thiên Hạ Vô Song mà trộm đồ trong tủ lạnh nhà, nghĩ thôi đã buồn cười.

Tôi nói với Lữ Bố.

“Lần sau muốn ăn thì xin phép.”

“Ư ừ.”

Chỉ hạn chế để ăn vừa phải thôi nhưng Lữ Bố có vẻ hiểu là không được ăn luôn.

Tôi thường xuyên tịch thu rượu của Trương Phi nên nghĩ vậy cũng hợp lý.

Nhưng Trương Phi mang thai không uống rượu được thì sao lại mang rượu nhiều thế.

…Chẳng lẽ để thu hút sự chú ý của tôi nên mang rượu đến chăng.

Trương Phi cũng có mặt đáng yêu hơn tưởng tượng.

──────────

Thủy chiến (水戰).

Chỉ nhìn chữ cũng biết là đánh nhau trên nước.

Vậy thì thủy chiến so với chiến đấu trên bộ thì khác gì?

Khác biệt lớn nhất là nơi đặt chân bị hạn chế.

Không thể như ninja ở thế giới nào đó chứa khí vào chân đi bộ trên mặt nước nên tất yếu phải đánh trên thuyền.

Vậy thì trận thủy chiến nổi tiếng nhất Tam Quốc chí là trận Xích Bích thì La Quán Trung miêu tả thế nào.

Rất đơn giản.

Tào Tháo và Chu Du đấu trí vài hiệp, rồi Tào Tháo trúng kế trá hàng của Hoàng Cái khiến toàn bộ chiến thuyền chìm trong biển lửa.

Gia Cát Lượng cầu gió đông nam và Bàng Thống dùng liên hoàn kế buộc thuyền lại hợp lại tạo thành địa ngục lửa thiêu rụi mấy chục vạn đại quân.

Đại hạm đội Tào Tháo còn chưa quen thủy chiến dù huấn luyện chăm chỉ cuối cùng không đánh nổi trận nào đã thành tro bụi.

Cụ thể hơn là khi tự tin nghĩ giờ thì đánh được rồi còn sáng tác thơ thì bị giả hàng thiêu rụi.

Lúc ấy Tào Tháo cảm thấy tâm tình gì thì tôi không biết.

Trong lịch sử nguyên bản thì ghi chép về thủy chiến cực kỳ ít.

Cùng lắm là Tào Tháo như Tam Quốc Diễn Nghĩa buộc thuyền lại rồi bị hỏa công thiêu rụi lại đúng lúc dịch bệnh hoành hành nên thuyền còn sót lại cũng bị thiêu hết rồi chạy trốn truy kích.

Vì vậy thời cổ đại không có đại bác thì trên mặt nước rốt cuộc đánh nhau thế nào khiến người ta nghi hoặc…

“Đánh bại hết địch quân!”

“Ha ha ha! Chết đi! Chết!”

Đây là chiến đấu trên bộ hay trên mặt nước vậy.

Ban đầu bắn vài phát tên rồi khi thuyền đến gần lập tức nhảy sang thuyền địch bắt đầu giáp lá cà nảy lửa.

Thực tế trừ việc lái thuyền thì không khác mấy so với chiến đấu trên bộ.

Xa thì bắn tên gần thì nhảy lên thuyền địch đánh nhau…

…Thì ra vì vậy ghi chép về thủy chiến mới ít thế.

Dù sao thủy chiến mà người hiện đại thường nghĩ là sau này phát triển đại bác bắn đùng đùng đánh nhau ầm ĩ.

Thời đại chỉ có tên là vũ khí tầm xa trên thuyền thì phương tiện khiến thuyền chìm không nhiều.

Bắn tên cả ngày cũng chỉ là quyên góp tên thôi.

Không có đại bác thì dùng tên làm chìm thuyền sao nổi.

Thực tế vì trọng lượng tên mà thuyền nghiêng rồi chìm cũng không phải bất khả thi.

Vấn đề là những thế lực quen thuộc với thủy chiến sẽ dễ dàng điều khiển thuyền chuyển hướng để lấy lại thăng bằng.

Trong Tam Quốc Diễn Nghĩa thì Gia Cát Lượng giả đánh rồi dùng tên cắm trên thuyền gom đủ mười vạn mũi cũng khá nổi tiếng.

Sau khi phát minh thuốc súng thì đại bác bắn đùng đùng mới hoàn thành thủy chiến mà người hiện đại biết nhưng ít nhất thời đại này không khác mấy.

Dĩ nhiên không phải chiến đấu trên bộ và trên mặt nước hoàn toàn giống nhau.

Vì dòng nước Trường Giang nên thuyền thỉnh thoảng lắc lư lúc ấy không giữ cân bằng thì lập tức ngã.

Rầm rầm!

“Á a!”

“Ơ kìa đánh nhau giữa chừng mà ngã? Ngươi đùa ta sao?”

“Chờ đã… Khục!”

Đúng vậy như cái kia ấy.

Tôi nhìn Sơn Việt tộc mất cân bằng ngã rồi bị Cam Ninh giết chết thì gật đầu.

“Công Cẩn! Kỹ năng tăng rồi đấy! Sớm muộn gì cũng đấu một trận chứ?!”

“Yên lặng rồi tập trung đánh nhau đi!”

Tôn Sách và Chu Du ở xa cũng đang phá hủy hoàn toàn một chiếc thuyền.

Không Tôn Sách thì thôi còn Chu Du sao đánh hay thế.

Trong lịch sử, cô ấy được miêu tả là một thiên tài hoàn hảo không khuyết điểm, hóa ra đó là sự thật.

Lữ Bố đang hộ vệ gần tôi có lẽ quá rảnh nên nhắm tên đâu đó.

“Ưm ưm… Nếu trúng cái kia thì thuyền sẽ thế nào nhỉ.”

“Lữ Bố?”

“Chờ chút giờ là khoảnh khắc quan trọng.”

Lữ Bố đáp vậy rồi lập tức buông dây cung.

Vút──!

Tên bay ra với tiếng rít sắc bén rồi cắt đứt dây buộc neo.

Neo mất cố định đương nhiên rơi xuống nước khiến thuyền Sơn Việt tộc đang tiến thẳng quay ngang.

“Ơ ơ ơ?! Chuyện gì vậy──!”

“Bám vào cái gì cũng được! Không thì rơi đấy!”

Ùm!

Vài Sơn Việt tộc mất cân bằng vì xoay hướng đột ngột rơi xuống Trường Giang.

“Chuyện gì thế…!”

“Á a a! Va chạm!”

Ầm──!

Thuyền lầu lệch hướng lập tức đâm đầu vào thuyền đồng minh bên cạnh.

“Mau xoay hướng! Mau──!”

Đương nhiên Sơn Việt tộc ở phía sau hiện trường tai nạn hoảng hốt né tránh.

“Không được! Gần quá──?!”

Ầm!

Ồ. Ở đây còn xảy ra va chạm liên hoàn nữa sao?

Thật sự hỗn loạn.

“Ồ được thật đấy?”

“…….”

Lữ Bố dùng một mũi tên vô hiệu hóa nhiều thuyền thì lộ vẻ kinh ngạc như không nghĩ sẽ thế.

Tôi cũng kinh ngạc lắm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!