Công Tôn Toản từng gặp thần tiên rồi tự xưng đã đạt bất lão trường sinh.
Dĩ nhiên là chuyện đương nhiên nhưng cái ảo tưởng buồn cười của hắn bị vỡ cũng không mất quá lâu.
Tôi nghe Tư Mã Ý quản lý nhiều tội nhân quan trọng nói rằng “Công Tôn Toản này, hình như sắp chết rồi ạ?” thì vội vàng đến ngục giam kiểm tra hắn.
“Grừ ược….”
“Ôi trời, bộ dạng này là sao đây.”
Tôi nhìn Công Tôn Toản giờ trông chẳng khác gì bộ xương khô mà lẩm bẩm.
Một tuần trước dù bị thuốc hành hạ nhưng vẫn còn giống người.
Có lẽ tình trạng tệ hơn tôi nghĩ nhiều.
Vị thần tiên gặp Công Tôn Toản đã cho lão già này uống thứ thuốc gì vậy.
Dự đoán của tôi là hắn không trụ nổi hai tuần thì đúng nhưng Công Tôn Toản lại rơi vào tình trạng nguy kịch sớm hơn rất nhiều.
Chỉ trong khoảnh khắc tôi quay mắt đi thì hắn đã có dáng vẻ kêu lên một tiếng rồi chết cũng chẳng có gì lạ.
Tôi ngồi xổm trước song sắt đối diện Công Tôn Toản rồi nói.
“Bất lão trường sinh mà sao lại sắp chết đói thế này?”
“Ư ức….”
Công Tôn Toản dù tôi lên tiếng cũng không phản ứng gì chỉ rên rỉ đau đớn.
Chắc chắn một trong những cái chết đau đớn nhất con người có thể chịu đựng chính là ngã tử (餓死, chết đói).
Điều đặc biệt ác độc của cái chết này là phải chịu đựng cực kỳ đau đớn trong thời gian rất dài.
Không ăn gì mà đói thì mắt không tự nhiên trợn ngược đâu.
Con người bắt ăn thịt đồng loại, thậm chí đưa tay vào con ruột mình thì thật sự là nỗi kinh hoàng không thể diễn tả.
Cách tra tấn con người đau đớn nhất thì hóa ra lại rất đơn giản.
Không cho ngủ, không cho ăn thì ngày qua ngày sẽ thấy một con thú gào thét đủ loại âm thanh quái dị.
Vấn đề duy nhất là đau đớn quá mức nên tội nhân không chịu nổi bao lâu.
Hoặc là mất trí hoàn toàn hoặc trong khoảnh khắc lơ là thì tự sát nên những kẻ tự xưng tinh thông tra tấn thường không thích cách này.
Họ phân cấp dựa trên việc tra tấn một tội nhân tỉnh táo được bao lâu.
Thường là những kỹ thuật viên hành hình tội nhân thuộc loại này.
Những kẻ có giá trị quan hơi lệch lạc.
…Thật sự đáng sợ.
Vốn dĩ công việc hàng ngày phải tra tấn, hành hình và nhìn máu chảy thì người bình thường không chịu nổi là đương nhiên.
Đại tướng quân đại nhân cũng từng nói nếu có kẻ đáng ghét thì bất cứ lúc nào cũng bắt về đây.
Ừm….
Khi nói vậy mà nở nụ cười thì giờ nghĩ lại vẫn không quen.
“Thế này thì không nói chuyện được rồi.”
Tôi nhìn Công Tôn Toản giờ nằm im không còn sức lẩm bẩm gì nữa thì nói với đám cai ngục.
“Mức này thì xác nhận xong rồi nên cho ăn cháo đi. Đây là tội nhân chưa được chết.”
“Dạ.”
Trước đây bệ hạ từng dặn tôi phải giữ Công Tôn Toản sống mà đưa về.
Lúc ấy cụ thể là khi nào nhỉ.
À, đúng rồi.
Sau khi tin tôi cứu và bảo vệ U Châu Thứ sử Lưu Ngu lan ra thì Công Tôn Toản đã công khai chỉ trích tôi rất lộ liễu.
‘Tâm địa như sói, hành vi như chó, đồ vong ân bội nghĩa! Ngươi còn mặt mũi nào ra đời nữa!’
Đó là lời Công Tôn Toản hét vào mặt Viên Thiệu vì phá vỡ lời hứa với hắn.
Chỉ một câu mà đã cảm nhận được trình độ diss của hắn.
Thỉnh thoảng trong đời sẽ gặp người chửi rất giỏi thì Công Tôn Toản chính là loại ấy.
Hắn nói tôi ỷ vào bệ hạ mà lộng hành thật đáng khinh, vân vân…
Nói khá nhiều.
Dù sao cũng chỉ trích tôi kinh khủng nên việc bệ hạ luôn bao bọc tôi ghét Công Tôn Toản cũng chẳng có gì lạ.
‘Thú vị.’
‘…Bệ hạ?’
‘Đại tướng quân, tên hỗn xược này nhất định phải kéo đến trước mặt trẫm.’
Bệ hạ vò nát thư Công Tôn Toản gửi tôi rồi nở nụ cười hơi đáng sợ.
‘Đối phó với loại này trẫm từ lâu đã muốn thử một việc.’
‘…Dạ.’
Không biết bệ hạ định làm gì nhưng chắc chắn không phải chuyện tốt cho Công Tôn Toản.
Tôi nhìn đám cai ngục nhận lệnh tôi mà bận rộn di chuyển rồi lại quay đầu về Công Tôn Toản.
“Ngày mai ta sẽ quay lại nên nói chuyện cho rõ. Biết chưa?”
“…….”
“Vậy ta đi đây.”
Dù sao gần đây không có việc gì để làm nên đang buồn chán.
Mọi người xung quanh đều ưu tiên nghỉ ngơi nên ngăn tôi làm việc nên giờ tôi chỉ còn việc trêu chọc kẻ dễ bắt nạt.
Đại tướng quân mà đi lại lung tung bất thình lình thì cũng không tốt cho tim mạch cấp dưới.
Giờ đám cai ngục mỗi lần thấy tôi trong tầm mắt là cứng đờ người.
Và khi tôi đang đi dạo trong ngục nơi đám cai ngục chắc đã dọn sạch sẽ thì Lữ Bố lẩm bẩm.
“Ư ư, Đinh Lăng cũng sắp thành ra thế này sao?”
“…Không đâu.”
Muốn thành ra thế kia thì phải nhịn đói hơn một tuần chứ nói gì vậy.
Dù sao gần đây cứ lúc nào cũng kéo tôi đi ăn nên một ngày ăn đến 5 bữa.
‘Phải ăn từng ít một nhưng ăn thường xuyên.’
Đang thực hành đúng y như lời Hoa Đà nói.
Nhưng dù giảm lượng mỗi bữa thì cuối cùng vẫn ăn 5 lần nên lượng thức ăn vào bụng còn nhiều hơn.
Bà nội người từng liên tục nhồi nhét đồ ăn cho tôi và bảo là cháu phải tăng cân thêm một chút nữa chắc chắn cũng có bộ dạng y hệt như thế này….
Kế hoạch đáng sợ nhằm vỗ béo tôi như một con lợn rồi ăn thịt đây mà.
May mà thời thơ ấu tôi vượt qua tốt.
Nhưng giờ người dẫn dắt việc này là y quan xuất sắc Trương Giác nên tôi không phản kháng nổi.
Tổ tiên của tôi những người hiện đang ở tít phía đông đằng kia nghe nói một ngày ăn vèo một cái hết 5 bữa và thậm chí mỗi bữa còn xới một bát cơm to bự chảng cơ mà.
Nghĩa là cả dân tộc đều ở mức độ ăn uống như streamer mukbang.
Nghe nói ngay cả vị vua của triều đại Joseon nếu quy đổi theo tiêu chuẩn của người hiện đại thì một bữa cũng ăn phần ăn của tận 15 người cơ đấy.
…Rốt cuộc làm sao có thể như vậy.
Tôi thật sự có phải người bán đảo Triều Tiên không nhỉ.
Nghe nói vị vua sống thọ nhất trong triều đại Joseon là Yeongjo đã giảm số bữa ăn từ 5 bữa xuống còn 3 bữa một ngày và cũng giảm cả lượng thức ăn ăn trong một lần, nhưng có ghi chép nói rằng những người xung quanh khi nhìn thấy điều đó đã lo lắng bảo ngài ấy ăn quá ít cơm.
Tôi thoáng lạc suy nghĩ sang hướng khác nhưng có cái đó mà.
Ăn quá nhiều thì ngược lại hại sức khỏe.
Người bình thường hấp thu dinh dưỡng quá mức thì hỏng sức khỏe nhưng tôi vì cơ quan tiêu hóa có vấn đề nên cân nặng giảm dần.
“…….”
Dù không lộ ra ngoài nhưng tôi cũng biết tình trạng mình không tốt.
Hiện tại còn trẻ ở độ tuổi 30 nên còn chịu được nhưng nếu thời gian trôi thêm?
Di chứng thương thế càng lớn khi cơ thể già đi.
Khi bước sang tuổi 40 ở hiện đại là trung niên, ở thời này thì gần như lão nhân thì sẽ thế nào?
Càng về sau 50, 60 tuổi thì sao?
Người khỏe mạnh sống lâu đã khó huống chi người bệnh thì gần như bất khả thi.
Dù có thần y sở hữu y thuật vượt qua vài thế kỷ thì so với hiện đại vẫn kém.
Những chuyện khác thì không biết chứ cái tên Jebe này Thành Cát Tư Hãn phải trả tiền chuộc và nhận lại càng sớm càng tốt mới được.
Nếu sau khi lá chắn là tôi biến mất mà hắn vẫn ở lại nhà Hán thì chắc chắn sẽ gặp chuyện chẳng hay ho gì.
Thành Cát Tư Hãn biết việc hắn làm nên sẽ không nói gì nhưng trong nội bộ đế quốc Mông Cổ chắc chắn sẽ có chút tiếng ồn.
Con người không phải máy móc.
Dù có lý do hợp lý đến đâu thì chính trị cũng không thể loại bỏ hoàn toàn yếu tố cảm xúc.
“Ưm….”
Dù sao từ lúc nhảy vào chiến trường thì tôi đã không nghĩ mình sẽ sống thọ nên chỉ có cảm giác “cuối cùng cũng đến rồi”.
Cái chết là thứ mọi người đều sợ hãi và tránh né.
Tôi cũng chẳng khác gì…
Nhưng dù sao tương lai thế nào cũng không biết.
Biết đâu được.
Có thể chỉ chịu đựng di chứng và sống thật lâu.
Hoặc có người giống sơn thần hiện ra nói sẽ chữa trị cho tôi rồi rành rành chữa lành.
…Cái này hơi quá rồi sao?
Có sao đâu.
Tưởng tượng thì tự do mà.
Có ghi chép khá thú vị là Tần Thủy Hoàng khi đi thị sát gặp bão lớn vội ném truyền quốc ngọc tỷ xuống nước, Long Vương nhận được thì hài lòng nên gió bão ngừng.
Thế giới này có quái lực loạn thần thực sự tồn tại nên chuyện như vậy cũng có thể xảy ra.
Nếu không thì đành chịu.
Dĩ nhiên nhân vật siêu nhiên không dễ xuất hiện nên cả đời không gặp mới là bình thường…
“Hừm. Thú vị thật.”
“…….”
Gì vậy.
Người này là ai.
“Con bé kia cứ ôm ấp che chở nên ta còn nghĩ là loại nào, hóa ra là tên khá thú vị.”
Tôi đột ngột dừng bước trước lão nhân như thể dịch chuyển tức thời xuất hiện ở đó.
0 Bình luận