401-500

Chương 455: Trở lại (7)

Chương 455: Trở lại (7)

Tôi nhìn Trương Phi mắt sáng rực chờ câu trả lời của tôi rồi trầm ngâm suy nghĩ.

‘Lang quân! Tên đứa con sắp sinh của chúng ta là gì đây?!’

‘Tên con sao?’

Đầu năm nay trước khi tôi xuất chinh Giang Đông, Trương Phi đã mang thai bụng lớn tròn, cô ấy dùng biểu cảm y hệt hiện tại hỏi tôi.

Thực tế giống như các phụ mẫu khác, tôi cũng suy nghĩ rất nhiều về tên con.

Có nên đặt tên Trương Bào (張苞) như lịch sử nguyên bản không?

Hay đặt tên hoàn toàn mới khác hẳn?

Dù sao… dù suy nghĩ nhiều nhưng thời gian quyết định tên không kéo dài.

‘Trước hết nếu là con trai thì gọi Trương Bào.’

‘Trương Bào?’

Trương Phi nghe câu trả lời của tôi thì suy nghĩ một lát rồi gật đầu.

‘Ưm… Không tệ đâu!’

Đương nhiên rồi, vì đó là tên ngươi đã đặt cho con mình trong lịch sử nguyên bản.

Trong Tam Quốc Diễn Nghĩa, cùng với con thứ hai của Quan Vũ là Quan Hưng đã ở trận Di Lăng dùng xay thịt nghiền nát binh sĩ Đông Ngô.

Dĩ nhiên trận Di Lăng khiến Thục Hán trải qua đêm nóng bỏng, nên dù đầu trận hoạt động tích cực nhưng cuối cùng vẫn ngã ngửa thảm hại.

Dù không đạt đến cảnh giới Vạn Nhân Chi Địch (萬人之敵) như phụ thân mình nhưng năng lực dẫn dắt đội quân thì đủ thừa.

…Nhưng đây là chuyện trong Diễn Nghĩa, còn trong chính sử thì là nhân vật bi thảm chết trẻ trước khi trận Di Lăng xảy ra.

Không biết tuổi cụ thể nhưng chắc chưa quá 30.

Quan Hưng trường hợp tương tự Trương Bào cũng chết trẻ ở đầu hoặc giữa 20 tuổi.

Dù sao thế giới này dường như dựa trên Tam Quốc Diễn Nghĩa nên không cần lo về tuổi thọ.

Nếu có tình huống bất ngờ thì còn có Hoa Đà và Trương Giác, không sao cả.

Trương Phi gật đầu rồi lập tức mắt sáng rực hỏi tôi.

‘Vậy nếu là con gái thì đặt tên gì?!’

‘Con gái à….’

Dù sao thì đặt tên Bào (苞, cỏ tranh) cho con gái đáng yêu thì hơi kỳ.

Ta biết đây cũng là tên một loại cỏ nhưng phát âm quá mạnh mẽ.

Nghĩ vậy thì con gái Quan Vũ là Quan Bình có thể coi là đặt đại khái nhưng trường hợp này hơi khác.

‘Thần thấy ổn, chủ công.’

‘Ừ? Thật sao?’

‘Vâng.’

Tôi định đổi vì nghĩ hơi nam tính quá thì Quan Vũ lắc đầu.

Có vẻ cô ấy rất thích một trong ý nghĩa của chữ Bình (平, bình phẳng).

Nhớ là ngoài nghĩa bình phẳng thì còn có nghĩa bình an và vô sự…

Dù sao nếu là phụ mẫu nghĩ cho con thì tên này khiến người ta hài lòng.

Tôi suy nghĩ một lát rồi nhớ ra một chữ, khẽ lẩm bẩm.

‘…Trương Hà (張荷)?’

Đương nhiên không phải kiểu từ lóng “Trương Ha” (ý là Trương Phi hi hi).

Tôi nghĩ đến chữ Hà (荷) tượng trưng cho hoa sen.

‘Oa, tên đẹp quá! Ta thích!’

Trương Phi nghe ý kiến của tôi thì không giấu tính cách hoạt bát, lao vào ôm tôi.

…Nhưng cuối cùng lại quên tên đó, chỉ nhớ Trương Bào thôi.

Điều này đúng là rất giống Trương Phi.

Tôi kéo ý thức trở lại, xoa đầu Trương Phi một cái rồi nói.

“Nếu là con gái thì đặt Trương Hà (張荷) mà.”

“…A! Đúng rồi!”

Trương Phi nghe tôi nói thì như mới nhớ ra, giật mình kinh ngạc.

Chắc sinh con ở Lạc Dương, nuôi dạy, đồng thời chăm sóc các đứa trẻ khác nên bận rộn kinh khủng.

Đối với một người mẹ bỉm sữa như Trương Phi thì chắc chắn lại càng như thế nên việc quên mất cuộc trò chuyện với tôi cũng không có gì kỳ lạ.

“Ư bu?”

Tôi nhìn đứa trẻ đang chớp mắt trước mặt.

Thường nói cây tốt thì từ lá mầm đã khác biệt.

Đứa trẻ Trương Phi sinh ra giống mẹ nên chắc chắn sau này sẽ thành mỹ nhân.

Kẻ nào đón con gái tôi thì không biết nhưng đúng là phúc phận.

Ít nhất nếu không vượt qua tiêu chuẩn tôi đặt thì tuyệt đối không cho phép.

…Dù nghĩ vậy nhưng nếu con gái hét “ghét phụ thân” thì tôi chắc chắn sẽ chìm nghỉm.

Cha mẹ cuối cùng không thể bẻ gãy ý chí con cái.

Đây chính là số mệnh không tránh khỏi.

Hơi đáng sợ thật.

Con trai?

Con trai thì vốn dĩ để mặc một nửa khi nuôi dạy.

Nếu không có vấn đề lớn với người yêu thì tôi không định can thiệp, nhưng nếu dùng thân dưới phá hoại gia đình lành mạnh thì phải bẻ gãy chân.

Dù sao con trai thì giờ còn chưa sinh.

Tôi dùng giọng thân thiện nói với đứa trẻ trước mặt.

“Con ơi, biết ta là ai không?”

“Ư bu bu?”

Vì hôm nay lần đầu gặp đứa trẻ Trương Phi sinh nên tôi tiếp cận cực kỳ cẩn thận.

Vừa nãy Quan Vũ giúp Trương Phi cũng vừa thấy đứa trẻ sắp khóc thì lập tức đứng sững.

Đứa trẻ cảnh giác và sợ người lạ là chuyện đương nhiên.

Nhưng tôi không thể rút lui ở đây.

Có phụ thân nào chỉ đứng xa nhìn khi con cái cảnh giác mình đâu.

Ngược lại Tào Ngang vừa thấy tôi đã cười tươi rói thu hẹp khoảng cách thì là trường hợp đặc biệt.

“…….”

Có lẽ vì đang trong lòng mẫu thân nên Trương Hà nhìn tôi mà không lộ vẻ sợ hãi.

Không, không chỉ không sợ mà còn lộ vẻ tò mò với tôi.

Nghĩ lại thì điều kiện tiên quyết để trẻ con vượt qua giai đoạn lạ mặt là gì nhỉ?

Đứa trẻ ở nơi quen thuộc, trong lòng phụ mẫu, đối mặt người lạ.

Và tuyệt đối không hành động vội vã.

Tốt. Vậy hành động tôi phải làm chỉ có một.

Tôi kết thúc mọi phán đoán thì ngồi phịch xuống đất, vẫn ôm Tư Hỉ không rời.

“…?”

Những người gần đó nhìn cảnh này lộ vẻ nghi hoặc nhưng tôi không quan tâm, mở miệng.

“Làm gì vậy? Ngươi cũng mỏi chân rồi, ngồi gần đây đi.”

“Ơ…. Ừ.”

Trương Phi nghiêng đầu rồi ngoan ngoãn nghe lời tôi.

Tôi nhìn Trương Phi ngồi cẩn thận gần đó một cái rồi quay lại ánh mắt.

Phải chơi với thiên sứ của tôi một chút chứ.

Tôi nắm lấy sườn Tư Hỉ đang lúng túng trong lòng rồi nhấc lên cao.

“…….”

Tư Hỉ biết tôi sẽ không thả ra nên không bám chặt áo.

Khi tôi đưa con bé cho người khác thì bám chặt, khi tôi chơi với con bé thì buông tay như ma.

…Chẳng lẽ dùng siêu năng lực đọc suy nghĩ tôi sao.

Dù nghĩ thế nào cũng không phải trẻ con bình thường.

Mỗi lần thấy cảnh này đều kinh ngạc.

Tôi chơi trò nhấc cao với Tư Hỉ một lúc.

Dĩ nhiên không làm nhanh, mà chậm rãi.

Trẻ con chịu chấn động nhỏ cũng dễ bị thương nặng nên di chuyển cẩn thận như cầm thủy tinh.

Nói cánh tay không mỏi thì là nói dối, nhưng tôi là người ngày hôm qua còn cưỡi ngựa chạy vài ngàn dặm.

Người xung quanh tôi là con người siêu việt quá nên tôi cũng khá khỏe mạnh.

Tôi chơi với Tư Hỉ rồi dùng giọng thân thiện nói.

“Tư Hỉ của ta, bay vèo vèo như chim kìa?”

“…….”

Tư Hỉ dù đang chơi cũng không cười khanh khách như các đứa trẻ khác nhưng tôi biết được.

Con bé đang rất vui.

Chỉ là biểu cảm không thay đổi mà thôi.

Không, nói không thay đổi biểu cảm thì chưa đúng, nên nói là khóe miệng và lông mày di chuyển cực kỳ nhỏ.

Đến cả điểm này cũng giống hệt mẹ.

Khi Tư Hỉ cảm thấy vui vẻ khẽ đạp chân tay thì cuối cùng có phản ứng từ gần đó.

“A bu!”

“Ơ?”

Trương Hà đang ngoan ngoãn trong lòng Trương Phi giơ tay về phía tôi.

Trương Phi nhìn thẳng mắt con mình rồi dùng giọng ngẩn ngơ nói.

“Sao vậy? Muốn đến chỗ phụ thân sao?”

“A u!”

Tôi nhìn cảnh ấy thì cười nhếch vì tình huống đang diễn ra đúng kế hoạch.

…Sao lại giống người lớn định làm chuyện xấu với trẻ con thế này.

Đương nhiên tôi không định hại con gái.

Chỉ là giúp đứa trẻ tự vượt qua giai đoạn lạ mặt mà thôi.

Khi trẻ con lạ mặt thì người lạ không được chủ động tiếp cận trước.

Cũng không được phụ mẫu đưa đứa trẻ cho người lạ.

Chỉ lặng lẽ ở gần đó chờ đứa trẻ tự tỏ ra quan tâm mới là đúng.

Nếu ép buộc thu hẹp khoảng cách thì đứa trẻ yếu ớt chỉ chịu stress mà thôi.

Điều quan trọng nhất khi nuôi trẻ là kiên nhẫn và tình yêu.

Không phải lời sai.

Tôi ngừng chơi, đặt Tư Hỉ hơi tiếc nuối xuống đùi rồi nói với Trương Phi đang lộ vẻ bối rối.

“Mau đưa sang cho ta.”

“A, ừ.”

Tôi nhận đứa trẻ mà không xảy ra sự cố gì rồi dùng giọng dịu dàng nói.

“Chơi giống vậy nhé?”

“Bu a!”

Trương Hà như hiểu lời tôi mà đáp lại đầy hoạt bát.

Nhìn dáng vẻ đáng yêu ấy tôi cười đầy tự hào.

Trời ơi. Con gái ai mà đáng yêu thế này.

A, con gái ta à?

Tôi nghĩ gần như tự sướng rồi cười không ngừng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!