Vu Cát là nhân vật đúng nghĩa khiến người ta nghĩ ngay đến thần tiên.
Tóc bạc dài đến tận thắt lưng, râu trắng dài đến tận bụng, đôi mắt sáng ngời cùng khí chất thần bí.
Thêm vào đó còn cầm cây trượng to bằng người nên trông hơi giống pháp sư.
Điều duy nhất có thể coi là khuyết điểm thì chính là việc đeo lông chim…
Có lẽ thời xưa trang phục của đạo sĩ đại khái là như vậy.
Vốn dĩ trong đám người thi triển đạo thuật thì không có ai dễ đoán được.
Tôi đến giờ vẫn không hiểu tại sao Tả Từ lại đến yến hội do bệ hạ chủ trì rồi chỉ biểu diễn vài trò kỳ diệu rồi đi.
Vu Cát đuổi hết dân chúng đang xem náo nhiệt xung quanh rồi nghênh đón tôi bằng giọng điềm tĩnh.
“Có vẻ quý nhân có điều gì thắc mắc về bần đạo nhỉ.”
“…Khụ khụ.”
Tôi hơi xấu hổ nên ho khan rồi nói với Vu Cát.
“Không sai nhưng… Những thắc mắc ta có về ngài thì vừa nãy đã tan biến hết rồi.”
“…….”
“Ta chỉ muốn xem thực lực y thuật lừng danh của ngài mà thôi.”
“Khà khà. Đó là tin tốt rồi.”
Vu Cát nghe câu trả lời của tôi thì lộ nụ cười nhân hậu.
“Bần đạo còn hơi lo quý nhân sẽ đối xử khắc nghiệt với mình thì thật xấu hổ.”
“…….”
Nếu đối xử khắc nghiệt thì bị nguyền rủa thì sao.
Nhìn việc dùng năng lực của mình chữa trị dân chúng miễn phí thì biết Vu Cát cơ bản là người có tính hướng thiện.
Nhưng ngay cả nhân vật thiện lương thế này cũng không khoan nhượng với kẻ giết mình.
Hơn nữa nếu lý do bị giết chỉ vì lòng ghen tị thì sao?
Đương nhiên Vu Cát nổi điên sẽ nguyền rủa Tôn Sách khiến hồn phách hắn bị hành hạ.
Thực tế quá trình Tôn Sách bị Vu Cát hành hạ khá là ngoạn mục.
Sau khi giết Vu Cát thì định kiểm tra thi thể nhưng thi thể đột nhiên biến mất, rồi Vu Cát khỏe mạnh xuất hiện trở lại khiến Tôn Sách vung đao rồi ngất xỉu.
Sau đó nằm ở nội thất thì đột nhiên Vu Cát xuất hiện trước giường nhìn chằm chằm Tôn Sách, hoặc đang nghỉ ở doanh trại thì từ xa Vu Cát như ma quỷ tiến lại…
…Nghĩ lại thì đúng là ma quỷ mà?
Dù sao Vu Cát như muốn dạy cho Tôn Sách biết phim kinh dị là gì nên bám theo hắn như kẻ theo dõi.
Tôn Sách tâm thần mệt mỏi nên mắc bệnh khiến dung mạo tiều tụy, khi soi gương để xem ngoại hình tiều tụy của mình thì lại thấy Vu Cát đứng trong gương.
Đến lúc ấy mới thực sự nhận ra đã động vào nhân vật không nên động.
Cuối cùng Tiểu Bá Vương để lại lời trăng trối cho Tôn Quyền rằng ngươi là người lãnh đạo rồi chết ở tuổi hai mươi sáu trẻ tuổi.
Tôn Sách cũng không tránh được kết cục buồn cười ấy thì tôi làm sao khác được.
Việc quan trọng với tôi hiện tại là không chọc giận Vu Cát.
Vu Cát cười với tôi một cái rồi vẫn giữ nụ cười nói.
“Đây cũng là duyên phận nên cùng bần đạo đánh cờ một ván không?”
“Ta thì không sao nhưng…”
Tôi dùng giọng hơi xấu hổ đáp lại đề nghị của Vu Cát.
“Đừng cười nhạo tay nghề của ta.”
“Bần đạo sao dám làm chuyện vô liêm sỉ ấy.”
Đúng vậy.
Nếu chuyện ấy xảy ra thì dù tôi có đứng im thì người khác cũng không đứng im đâu.
“Mời ngài đi trước.”
“…Ừ.”
Tôi ngồi đối diện Vu Cát thì nhìn bàn cờ đã xuất hiện trước mắt từ lúc nào không hay mà không giấu được sự kinh ngạc.
Yêu thuật nhỏ mà lại vĩ đại thật.
Trường hợp hiện tại thì gọi là đạo thuật mới đúng sao?
Tôi chậm rãi di chuyển quân cờ rồi đại khái đoán xem mình sẽ thua bao nhiêu ván.
──────────
Bắt đầu đại cuộc cờ vài phút.
Tôi theo đề nghị của Vu Cát bắt đầu đánh cờ thì giờ khá bối rối.
Vì đạo sĩ trước mắt đánh cờ quá giỏi nên kinh ngạc sao?
Không phải.
Nếu đánh giỏi thì đương nhiên thôi nên cũng không kinh ngạc.
Lý do tôi kinh ngạc thì đơn giản.
“Kh ư ư m…”
“…….”
Người này, đánh cờ tệ kinh khủng.
Dù sao tôi cầm quân đen nên đã chiếm ưu thế lớn mà cứ tấn công là bị thủng lỗ chỗ không cản nổi?
Ban đầu tôi nghĩ có lẽ đang nhường nhưng nhìn biểu cảm đầy lo âu thì không phải vậy.
Tôi nhìn Vu Cát đang suy tư mấy phút rồi hỏi.
“…Muốn ta nhường một nước không?”
“Ô ô. Thật sao?”
Vu Cát vừa nghe đề nghị của tôi thì lập tức giãn mặt đang nhăn nhó.
…Thông thường muốn làm đạo sĩ thì phải thông minh chứ?
Bộ óc xuất chúng ấy rốt cuộc đi đâu rồi.
Thỉnh thoảng cũng có người như vậy.
Rõ ràng năng lực thể chất xuất chúng nhưng ở một lĩnh vực nào đó lại thiếu tài năng đến lạ thường.
Có vẻ Vu Cát đúng là kiểu người ấy.
Cái này nên nói là có tài hay không có tài đây.
“Nào, ta nhường một nước rồi nên ngài cứ đặt ở chỗ muốn.”
“Khà khà. Cảm tạ.”
Tôi nhường một nước thì Vu Cát cười rồi di chuyển quân cờ với vẻ quyết không thua lần này.
“Kh ư ư ư m…”
“…….”
Nhưng lượt tiếp theo lập tức lại nhăn mặt.
Cứ thế này thì có khi đánh cờ cả ngày mất.
Tôi nghĩ nhường vừa phải thì mọi người đều hạnh phúc không nhỉ.
──────────
Đại tướng quân suy nghĩ một lát rồi gật đầu, chẳng bao lâu trận cờ kết thúc.
“Khà khà! Một ván hay!”
“…Ừ.”
Kết quả là Vu Cát thắng.
Đạo sĩ danh chấn thiên hạ đáng tiếc lại không nhận ra đối thủ cố ý nhường.
Đại tướng quân cười khổ với Vu Cát rồi đứng dậy nói.
“Giờ cũng muộn rồi nên ta phải đi thôi.”
“Ưm… Vậy sao?”
“Ừ.”
Vu Cát nghe vậy thì cười một cái rồi cung kính hành lễ.
“Trước khi chia tay xin phép hỏi quý nhân một câu.”
“Gì vậy?”
“Lúc quý nhân thấy cảnh bách tính hành lễ với bần đạo thì đã nghĩ gì?”
Câu hỏi nghe thì khá đột ngột nếu người khác nghe được.
Nhưng Đại tướng quân không suy nghĩ sâu mà trả lời ngay.
“Ban đầu nghĩ lại là một kẻ lừa đảo khác, khi nhận ra đánh giá về ngài là thật thì nghĩ đó là chuyện đương nhiên.”
Chuyện đương nhiên là ý gì vậy.
Nghi vấn của Vu Cát chẳng bao lâu đã được giải đáp.
“Không lấy bất kỳ báo đáp nào mà cứu mạng người khác.”
Đại tướng quân nói đến đây thì cười khẩy.
“Đây rõ ràng là việc đáng được người khác ca ngợi chứ?”
“…….”
“Đừng lo. Ta không có ý định vì yêu thuật kỳ lạ mê hoặc người ta mà chặt đầu ngài đâu.”
“Vậy sao.”
Trước câu trả lời sảng khoái hào sảng ấy thì Vu Cát không kìm được nụ cười.
“Bần đạo không có gì nên không thể tặng quà chia tay thì thật đáng tiếc.”
“Thứ đó ngược lại mới phiền phức nên không cần.”
Kết thúc một lượt trò chuyện thì Đại tướng quân dùng giọng điềm tĩnh nói.
“Vậy thì thật sự đi đây.”
“Vâng.”
Vu Cát nhìn theo Đại tướng quân dẫn theo các võ tướng gần đó rời đi bằng bước chân nhẹ nhàng bao lâu nhỉ.
Vu Cát ở lại nhà một mình thì dùng giọng thong dong mở miệng.
“Giờ thì ra đi.”
“…Ơ, không cần nói cũng định ra rồi.”
Ngay khi Vu Cát gọi thì từ hư không không có gì bỗng xuất hiện một thiếu nữ thân hình nhỏ nhắn.
Thiếu nữ từ hư không nhảy ra dùng đôi mắt xanh nhìn Vu Cát chằm chằm rồi nói.
“Dù sao cũng vô lễ thật. Ngươi lấy tư cách gì mà bảo ta ra vào thế này?”
“…Haha, thật xấu hổ.”
Dáng vẻ thiếu nữ càu nhàu với lão nhân trông giống cháu gái làm nũng với ông nội nhưng thực tế hoàn toàn không phải.
Tên của thiếu nữ là Nam Hoa Lão Tiên (南華老仙).
Thần tiên kỳ lạ từng chỉ dạy cho Vu Cát khi ấy còn trẻ lúc hái thuốc ở Khúc Dương (曲陽, một vùng ở Ký Châu) thời Hán Thuận Đế.
Thần tiên xuất hiện khi Vu Cát còn trẻ thì như thời gian lướt qua mà vẫn giữ nguyên dáng vẻ tám mươi năm trước.
Vấn đề duy nhất thì là lướt qua thời gian hơi quá mức.
“Dù sao đám trẻ bây giờ. Không có chút tôn trọng nào với ân sư đã dạy dỗ…”
Cảnh thiếu nữ chỉ trích người trẻ tuổi thì ngay cả Vu Cát cũng vẫn chưa quen.
…Nghĩ vậy thì cũng có thể gọi là khuôn mặt trẻ thơ (Đồng nhan - 童顔).
Nếu để mặc thì có vẻ sẽ lẩm bẩm vài ngày vài đêm nên Vu Cát buộc phải mở miệng.
“Lão sư (老師, cách gọi khiêm nhường của sư phụ lớn tuổi) nhìn hắn thế nào?”
“Ưm? À, tên trông ngốc nghếch ấy sao.”
Nam Hoa Lão Tiên khoanh tay khịt mũi.
“Hừ. Là nhân vật tích thiện nghiệp (善業).”
“…….”
“Không tệ.”
Vu Cát nghe câu trả lời thì không giấu được kinh ngạc.
Thần tiên lập dị đã trải qua nhiều chuyện khiến nhãn quang trở nên cực kỳ khó tính mà lại đưa ra đánh giá thế này thì thật sự hiếm.
“Cái ánh mắt khó chịu ấy là gì? Muốn ta móc ra sao?”
“…Làm sao dám nghĩ vậy.”
Vu Cát nhìn dáng vẻ thần tiên không thay đổi so với quá khứ thì cười khổ trong lòng.
“Chỉ là hơi nghi hoặc không biết ngài có ổn khi không gặp nàng ấy không thôi.”
“…Chậc.”
Nam Hoa Lão Tiên tặc lưỡi một cái rồi đáp.
“Con tiện nhân không nghe lời ta mà gây chuyện thì ta không muốn gặp.”
“…….”
“Thân này chỉ mới sinh hứng thú với tên ngốc nghếch ấy mà thôi.”
Kẻ chỉ tồn tại đã làm lệch lạc thiên cơ sao.
Điều này là thứ đặc biệt không thấy ở tên họ Triệu (趙) hay họ Lưu (劉) từng thống nhất thiên hạ.
Nghĩ vậy thì có thể coi là Nghịch thiên giả (逆天者) chống lại ý trời.
Đây rõ ràng là yếu tố đủ để vài thần tiên bảo thủ sùi bọt mép lao vào nhưng đám ấy đã bị nàng đánh ngã rồi.
Lý do Nam Hoa Lão Tiên có thể bí mật dạy dỗ để bồi dưỡng đạo nhân tồn tại chính là điều ấy.
“Phù hù hù. Kẻ có thể thay đổi toàn bộ dòng chảy thời đại đã định sẵn sao.”
Bầu trời luôn cao ngạo nhìn cái chết của vô số người như hy sinh cần thiết thì bình thường đã khiến nàng khó chịu đến mức nào.
Thần tiên kỳ lạ nhìn Đại tướng quân rồi nghĩ vậy sau đó hóa thành làn gió mát mẻ biến mất.
“…Hà.”
Vu Cát nhìn thiếu nữ biến mất không chào từ biệt thì chỉ khẽ lắc đầu.
0 Bình luận