Thường có một câu nói rằng ở độ tuổi này chỉ cần nhìn thấy một chiếc lá rụng lăn lăn cũng bật cười.
Ý nghĩa đúng như lời nói, con người cười phá lên trước cảnh tượng chẳng có gì đặc biệt.
Mặc dù đây là một cụm từ thường được sử dụng để biểu đạt khía cạnh nhạy cảm của các nữ sinh trung học, thế nhưng thực tế độ tuổi phù hợp nhất với cụm từ này không phải là nữ sinh trung học mà là một độ tuổi khác cơ.
“Lữ Hòa! Nhìn kìa! Quả bóng lăn lông lốc kìa?!”
“Kyakyakyak!”
Chính là các em bé.
Những đứa trẻ chỉ lặp lại bản năng ăn và ngủ theo bản năng thì theo thời gian dần dần bắt đầu quan tâm đến các vật xung quanh.
Mọi thứ ở gần đều mới mẻ và kích thích sự tò mò nên từ góc nhìn của trẻ thì thú vị đến mức nào.
Ngay cả thứ mà người lớn nghĩ “Thật sự thích cái này sao?” thì trẻ cũng vỗ tay cười rạng rỡ.
Nhìn phản ứng ấy thì phụ huynh cười toe toét rồi mang đồ chơi khác đến, trẻ lại nhìn đồ chơi mới mà thích thú, phụ huynh lại tìm thêm đồ chơi mới…
Chúng thật sự biết rõ cách rút sạch tài sản của phụ huynh một cách hiệu quả.
Quả nhiên trẻ con đáng sợ.
Nhưng vấn đề là trong quá trình khám phá đồ chơi thì trẻ có chút lỗi.
‘A bu ư.’
Nhóp nhép nhóp nhép.
‘Lữ, Lữ Hòa! Không được ăn cái đó! Đừng ăn! Đừng ăn!’
‘Ư ê eng?’
Trẻ con thích lao thẳng vào miệng cắn mút liếm hơn là dùng tay sờ mó chậm rãi để khám phá.
Nhưng đây là bản năng tương tự mà mọi trẻ con đều có nên không thể tránh được.
Việc phụ huynh phải làm là bình tĩnh lặp lại rằng vật này không được ăn và chỉ cho cách chơi.
Hơn nữa vì trẻ thật sự quan tâm đến “mọi vật” nên cũng chạm tay vào những thứ nguy hiểm.
‘A u!’
‘…Cái này thật sự không được.’
‘Ư a a!’
Ngay cả thanh kiếm tôi thường đeo bên hông cũng khiến trẻ hứng thú.
Nhờ đó mà bên trong nhà tôi đã biến thành một nửa khu phi quân sự thế nhưng vì ở đây có rất nhiều nhân vật mà bản thân cơ thể họ đã là một loại hung khí rồi nên không hề có vấn đề gì về sự an toàn cả.
“…Chủ nhân.”
“Ừ?”
Khi tôi khẽ chạm vào má phúng phính của đứa trẻ đang ngủ say thì Điêu Thuyền gần đó lên tiếng.
“Về, về lời mà mẫu thân chủ nhân vừa nói…”
“A. Chuyện đó?”
Tôi dùng giọng không quan trọng nói.
“Bà ấy thỉnh thoảng lại bùng nổ theo hướng kỳ lạ nên không cần để tâm quá.”
Có lẽ vì ký ức thời sống cả đời ở Tinh Châu giao chiến với man di bằng đao kiếm.
Mẹ hành động trước khi nghĩ rất nhiều.
Trên chiến trường đao kiếm bay vèo vèo nếu do dự một khắc là chết nên cũng không lạ…
Nhưng khi tính cách ấy áp dụng vào đời sống hàng ngày thì gây khó xử không ít.
Chỉ cần nghĩ muốn làm gì là lao thẳng vào.
Mẹ không hề do dự lao tới… không, không hề suy nghĩ thì đã gây ra không ít sự cố.
‘Ngươi là cái thá gì mà dám nói xấu con trai ta!’
‘Ơ, ơ ức?!’
Dù chuyện khác thì thôi nhưng khi túm tóc một tiên sinh dám phê phán tôi thì thật sự đau đầu.
Lúc ấy tiên sinh nói gì với ta nhỉ.
───Biết Nhân (仁), biết Nghĩa (義), biết cả Lễ (禮) và Trí (智) nhưng hình như quá mê đắm mỹ nữ nên thần mới lo lắng.
Nhân từ, nghĩa khí, lễ độ, trí tuệ.
Tức là lời khen ngợi cao nhất đối với nho gia đồng thời khẽ nói lời khó nghe với ta.
‘Mẫu thân, đó không phải chê bai mà là phê bình thôi. Bình tĩnh nào.’
‘Không! Mẹ không chịu nổi!’
‘Ôi trời….’
Dáng vẻ túm tóc kéo mạnh định làm đầu trọc thì xấu hổ đến mức nào…
Nhưng nghĩ kỹ thì số nữ nhân tôi ôm ấp đến nay khá nhiều.
Tư Dữ, Lữ Bố, tỷ muội đào viên, Dục vọng méo mó, Mã Siêu và Trương Liêu, khuynh quốc chi sắc, Bộ ba Nam Man cùng hoàng đế bệ hạ.
Còn cả Tôn Sách và Chu Du nữa…
Gì vậy, tính lại thì đã 15 người rồi.
Tào Tháo trong lịch sử nguyên bản lấy khoảng 15 nữ nhân làm thiếp.
Trung Sơn Tĩnh Vương được ghi chép có hơn 100 con cái.
Hai người này ở thời đại ấy chắc cũng khiến người ta cảm thán “Ối, thế này không khô héo chết sao?”
Giờ chỉ khác là tôi thay thế vị trí Tào Tháo.
Một vị tổ tiên của tôi ở bên phải kia, Thái Tổ Vương Kiến cũng có gần ba mươi thê thiếp.
…Nhưng gọi tổ tiên có đúng không?
Có lẽ giờ nên gọi hậu duệ mới đúng…
Khi tôi đang suy nghĩ thực tế thì Điêu Thuyền nghe lời tôi dùng giọng hiếm khi bối rối đáp.
“A, không phải. Không phải tiện thiếp không muốn sinh con cho chủ nhân…”
“…Không phải?”
Khi tôi hỏi lại vì cô ấy bỏ lửng thì cô ấy dùng vẻ đẹp xứng đáng với từ khuynh quốc chi sắc đỏ mặt.
“Tiện, tiện thiếp có thể biết thời điểm cụ thể không ạ.”
“…….”
Nghe vậy tôi đứng bật dậy đặt tay lên vai Điêu Thuyền đang lúng túng.
“Từ tối nay bắt đầu nhé.”
“…?!”
Tại sao chứ.
Ngươi là người dụ dỗ trước nên lỗi ở ngươi.
──────────
Những nữ nhân đã sinh con cho tôi thì rảnh là đến tìm tôi nhưng có một người duy nhất không thể làm vậy.
Người ấy là ai thì…
Không cần giải thích chi tiết cũng biết.
“Đến rồi.”
“Dạ. Bệ hạ.”
Trừ cung nữ phục vụ hoàng tộc thì không ai được tự tiện ra vào cung điện của hoàng đế bệ hạ.
Tôi đến tòa nhà được cấm quân, binh tinh nhuệ tối thượng của nhà Hán, canh giữ bằng ánh mắt như bắn laser rồi cúi đầu trước hoàng đế bệ hạ.
Khi tôi tỏ thái độ cung kính thì bệ hạ dùng giọng giả vờ nghiêm khắc nói.
“Ơ kìa, khi không phải công vụ thì đã bảo gọi tự (字) mà?”
“…Bá Luyến (伯戀).”
“Ừ. Như vậy đấy.”
Hoàng đế khi được gọi tự thì lộ biểu cảm hài lòng.
“A u!”
“Nhìn kìa. Con gái ta vui mừng khi thấy phụ thân đấy.”
Đứa trẻ đáng yêu mang tóc đen mắt đen chứng minh dòng dõi hoàng tộc vừa thấy tôi đã vẫy vẫy cánh tay nhỏ xinh.
Lưu Thinh (劉桯).
Hậu duệ trực hệ của hoàng đế bệ hạ và ứng cử viên sáng giá nhất cho ngôi hoàng đế kế nhiệm.
Giờ cách nuôi dạy đứa trẻ này sẽ quyết định nhà Hán tồn tại được bao lâu.
“Gu a a!”
…Hiện tại chỉ là đứa trẻ đáng yêu thôi.
Đứa trẻ chưa đầy một tuổi vì phụ thân và mẫu thân cùng ở một chỗ nên cười toe toét.
Tôi từng nói rồi mà.
Trẻ con chỉ cần nhìn lá rơi lăn lông lốc cũng cười khanh khách.
Lúc ấy bệ hạ nói với tôi.
“A, nhân tiện có tin muốn báo cho ngươi.”
“…?”
“Chuyện này trực tiếp cho xem sẽ nhanh hơn.”
Bệ hạ dùng giọng hơi khoa trương rồi chậm rãi đặt đứa trẻ đang ôm trong lòng xuống tấm da lông mềm mại trước mặt tôi.
Lưu Thinh ngồi yên tại chỗ nghiêng đầu nhìn mẫu thân.
“Ư a?”
“Cho Hóa Hiền xem thứ lúc nãy cho trẫm xem đi.”
“A bu ư?”
…Phản ứng hoàn toàn không hiểu gì.
Ừ thì độ tuổi này chỉ hiểu được từ như mẹ, ị ị, măm măm thôi.
Hơn nữa phát âm còn hay quên nên phụ huynh phải kiên nhẫn dạy đi dạy lại.
“Ư bu….”
Lưu Thinh vốn yên lặng một lúc thì nhận ra mẫu thân không bế mình nữa nên đột nhiên có hành động khác.
“Gư ưng….”
“…Ừ?”
Đột nhiên cúi thấp người dùng bàn tay nhỏ xinh chống đất.
Không phải định lộn nhào về trước đâu, dáng vẻ này chắc là…
“Nào, nắm tay ta nào.”
“Bu a!”
Lưu Thinh vừa nắm tay bệ hạ đã hét lớn rồi đứng bật dậy.
“…Đứng dậy rồi?”
“Đứng dậy rồi đấy.”
Không phải hôm qua còn khó khăn lắm mới bò được sao.
Khi tôi kinh ngạc trước dáng vẻ lớn nhanh từng ngày thì Lưu Thinh lại có hành động khác.
“A bu a!”
“…….”
Bước một bước, lại một bước tiến về phía tôi.
Dù không đi được bao xa đã lảo đảo suýt ngã nhưng nhờ tôi túm lấy nên không xảy ra tai nạn.
Hiện tại gần như cùng thời điểm với Lữ Hòa đang quấy rối Lữ Bố và Đổng Bạch trong nhà đã biết đi những bước đầu tiên.
Điều này nghĩa là gì đây.
Tôi nhìn Lưu Thinh đang cười khanh khách trong lòng mình.
“Phát triển nhanh thật.”
“Ừ. Với chúng ta thì là tin tốt chứ sao.”
Bệ hạ dùng giọng cực kỳ hài lòng nói.
“Không có phụ huynh nào thấy con mình là thiên tài mà không vui mừng.”
“…….”
Ôi trời.
Hoàng đế bệ hạ của tôi cuối cùng cũng bị kích hoạt bộ lọc phụ huynh rồi.
Bộ lọc khiến con mình trông đẹp trai xinh gái nhất thế gian, vui mừng trước mọi hành động nhỏ nhặt và vỗ tay rằng con ta là thiên tài.
…Thành thật thì tôi cũng đang nghĩ Lưu Thinh có lẽ là thiên tài nhưng nhìn vậy thì tôi cũng đã dính rồi.
Với Tư Hỉ, Lữ Hòa, Tào Ngang, Quan Bình, Trương Hà cũng từng như vậy càng là vấn đề.
“A ba!”
“……Ừ.”
Nhưng có sao đâu.
Hiện tại hạnh phúc thế này thì bị kích hoạt bộ lọc phụ huynh cũng chẳng sao cả.
0 Bình luận