401-500

Chương 469: Biến cố bất thường (1)

Chương 469: Biến cố bất thường (1)

Mông Cổ tộc và Nữ Chân tộc.

Hai dân tộc này trong lịch sử nguyên bản thì chẳng khác gì kẻ thù truyền kiếp.

Nói chính xác hơn thì là Mông Cổ tộc ôm hận Nữ Chân tộc.

Lý do thì đơn giản.

Nữ Chân tộc những kẻ lật đổ triều đại Trung Quốc rồi lập nên quốc gia… tức là Kim quốc (金) đã liên tục kích động chia rẽ nội bộ của Mông Cổ tộc.

Kim quốc thấy bộ lạc nào mạnh lên quá mức thì hỗ trợ binh sĩ và vật tư cho bộ lạc khác, khi bộ lạc kia mạnh lên thì lại đổi phe sang bộ lạc thù địch với họ, không ngừng gây chiến tranh.

Kim quốc biết rõ một khi du mục hợp nhất thành một thì mạnh đến mức nào nên mới công khai can thiệp chiến tranh, kích hóa nội bộ chia rẽ như vậy.

Nguồn gốc của Kim quốc vốn cũng từ du mục mà ra.

Một cường quốc khác có thể đe dọa họ lại sắp ra đời ngay sát nách nên Kim quốc mới ác độc kích động nội bộ Mông Cổ đến thế cũng dễ hiểu.

Nhưng dù can thiệp thế nào thì cuối cùng cũng có giới hạn.

Cuối cùng khi lãnh tụ kiệt xuất Thành Cát Tư Hãn xuất hiện thì Mông Cổ vốn chia rẽ bộ lạc hàng trăm năm, nội chiến không ngừng đã hợp nhất thành một.

Trong tình huống ấy thì kẻ mà Thành Cát Tư Hãn đã hợp nhất Mông Cổ nhắm đến đầu tiên là ai?

Còn ai nữa.

Chính là Kim quốc , Nữ Chân tộc, những kẻ đã khiến dân tộc mình giết nhau suốt thời gian dài.

Vì vậy Thành Cát Tư Hãn đã đánh bại Tây Liêu (西遼), quốc gia của Khiết Đan tộc vốn có quan hệ hữu hảo với Kim quốc, khiến họ quy phục, rồi tuyên bố “chỉ riêng ngươi thì ta không tha” mà kéo quân đánh Kim quốc, bắt đầu phá hủy mọi thứ.

Cuối cùng khi tầng ác cảm tích tụ bùng nổ thì Kim quốc sụp đổ hoàn toàn, Nam Tống tự cho mình khác Kim quốc cũng bị đế quốc Mông Cổ đâm sau lưng rồi diệt vong một cách thảm hại…

Dù sao thì điểm quan trọng hiện tại không phải cái đó.

“U oa oa oa oa───!!”

Tôi nhìn những chiến binh man di đang gầm rú kinh người lao tới thì nghĩ.

‘…Dù nhìn thế nào thì cũng giống như Mông Cổ đã hấp thu cả Nữ Chân tộc.’

Điều này chỉ cần nhìn binh sĩ Mông Cổ tộc dẫn đầu là biết ngay.

Hoàn Nhan A Cốt Đả (完顔阿骨打) lập nên Kim quốc hay Thiên Mệnh Đế (天命帝, Nỗ Nhĩ Cáp Xích) đã lập nên Thanh quốc cũng không xuyên không đến mức này.

Việc chúng không hợp sức với đế quốc Mông Cổ rồi lao đến có nên gọi là một điều may mắn không nhỉ.

Hay việc chúng không đụng độ với đế quốc Mông Cổ rồi bào mòn sức mạnh của nhau có nên gọi là một điều bất hạnh không đây.

Một điều chắc chắn là sức mạnh của đế quốc Mông Cổ đã mạnh lên rất nhiều.

Ở thế giới này thì Mông Cổ tộc và Nữ Chân tộc không có lý do gì để tranh đấu nên đương nhiên rồi.

“Trận chiến này Đại hãn (大汗) đang quan sát!”

Đặc biệt nổi bật nhất là vị tướng lĩnh đang thể hiện sự tồn tại của mình một cách rõ ràng ở tuyến đầu.

“Dù đón nhận cái chết thì cũng chỉ trở về trời cao mà thôi, tuyệt đối không được lùi bước──!!”

Oa oa oa oa───!!

Tôi trực giác nhận ra vị tướng lĩnh đang dẫn đạo quân quy mô tương đương Thành Cát Tư Hãn là ai.

“…Subutai sao.”

Tôi không nhớ con số cụ thể nhưng đại khái là người đã diệt vong khoảng 30 quốc gia, thắng khoảng 60 trận đại chiến.

Vị tướng quân kiệt xuất được ca tụng là cả đời chỉ thua một lần nhưng…

Điều đó nghĩa là không phải hoàn toàn vô địch.

…Vấn đề là gần như vô địch.

“Xuyên thủng───!!”

Keng──!!

“Ư a a!”

“Khục!”

Như danh tiếng không phải giả thì khi Subutai vung thanh đao cong khổng lồ của mình thì phát ra tiếng nổ kinh thiên, quân Viên Thiệu ngã lăn lóc tứ phía.

…Điên thật.

Đây là Vạn Nhân Chi Địch (萬人之敵) sao?

Trong đại chiến (Hội chiến - 會戰) hai bên dốc toàn lực va chạm thì để lập công và thắng lợi thì cá nhân có võ lực xuất chúng là đương nhiên nhưng Subutai thì mức võ lực có vẻ hơi quá.

Dù sao thì tôi cũng không nghĩ lực lượng bất đối xứng chỉ có ở phe tôi.

Dù võ lực có kém Quan Vũ hay Trương Phi một chút thì năng lực thống lĩnh thì không thể so sánh với họ.

Hai tỷ muội nhà đào thì phải nói sao nhỉ.

Nghĩ kỹ thì mỗi người đều có một khuyết điểm chí mạng.

Subutai là vị tướng quân hoàn mỹ không một khuyết điểm.

Hoàn Nhan Trần Hòa Thượng (完顔陳和尙), người đã khiến con quái vật ấy chịu thất bại duy nhất và bị cấp trên mắng rốt cuộc đã chiến đấu thế nào.

“Ư a a! Cứu ta!”

“Rốt cuộc phải chặn thế nào đây!”

Dáng vẻ lao tới như chia thành nhiều nhóm nhưng lại như hợp thành một thật kỳ quái.

Trước động tác kỳ dị không thể diễn tả bằng lời thì quân Viên Thiệu sắp sụp đổ hoàn toàn thì hai vị tướng lĩnh bước ra.

“Muốn tung hoành thì đến đây là hết!”

“Hãy thử xem có lật đổ được chúng ta không!!”

Nhan Lương và Văn Xú.

Hai mãnh tướng Hà Bắc trong Tam Quốc Diễn Nghĩa phải Quan Vũ ra tay mới đánh bại được lao tới Subutai.

Keng keng──!

Keng──!

“Ưm?!”

“…Mạnh thật!”

Hà Bắc Song Bích được La Quán Trung buff mạnh đến mức đánh bại cả Từ Hoảng và Trương Liêu lộ vẻ kinh ngạc trước võ nghệ của Subutai.

“Tướng quân!”

“Trận chiến này thì khí thế là quan trọng! Hãy bỏ mặc ta mà mở đường!”

“…Vâng!”

Quân Mông Cổ nghe tiếng hô của Subutai thì tiếp tục lao về một hướng.

Vốn dĩ đối đầu đồng thời hai người kia mà không hề có dấu hiệu bị ép nên chắc đã phán đoán một mình cũng đủ cầm cự.

Quân Mông Cổ và Nữ Chân tộc di chuyển theo lệnh của Subutai.

Tôi xác nhận đích đến của đường đi ấy thì lẩm bẩm.

“Đến vị trí của ta cũng bị lộ rồi.”

Chỉ cần liếc qua đội hình là đã nắm được chỉ huy ở đâu sao.

Không biết là năng lực của Thành Cát Tư Hãn hay Subutai nhưng thị lực thì đúng là kinh người.

“Giờ là lúc lẩm bẩm nhàn rỗi sao?!”

Tư Mã Ý dùng giọng ngẩn ngơ hét lớn với binh sĩ xung quanh.

“Toàn quân lấy mạng ra mà chặn!”

“Vâng!”

Địch đã hoàn toàn đột phá quân Viên Thiệu ở phía đông, giờ đang xuyên thủng quân ta.

Dù chúng tôi đã chuẩn bị kỹ lưỡng nhưng kỵ binh có khối lượng vượt trội hơn thương binh, lại không màng tính mạng lao tới không ngừng thì đội hình xuất hiện lỗ hổng là điều không thể tránh.

Chỉ đợt va chạm đầu đã khiến vài trăm, vài ngàn người ngã xuống?

Phía sau vẫn còn hàng vạn kỵ binh.

“Mau lao vào!! Mau chặn đợt xung phong──!!”

“Đừng sợ! Bình tĩnh dùng chân móc ngã!”

Dĩ nhiên binh sĩ chúng tôi cũng là tinh nhuệ trải qua vô số chiến trường nên ứng phó thành thạo nhưng khi nhìn cảnh ấy thì tôi nhận ra tình hình đang chuyển biến xấu.

‘Binh sĩ chậm chạp quá.’

Ngày nào cũng giao chiến đã mệt mỏi rồi, hơn nữa vài tháng phơi bày trước cái lạnh khắc nghiệt mà vẫn giữ vị trí thì cơ thể không thể không mệt mỏi.

Để phòng ngừa tê cóng cho binh sĩ mà đã đốt bao nhiêu lửa thì biết mà kinh hãi.

Nhưng dù nỗ lực thế nào cũng không thể hoàn toàn khắc phục cái lạnh nên sức chiến đấu giảm là điều không tránh khỏi.

“Đám tiểu tử! Dám bỏ qua lão phu mà đi đâu!”

“Im miệng!”

…Dù sao thì vẫn chiến đấu tốt.

Quả nhiên kinh nghiệm không thể xem thường.

Rải gai sắt khiến ngựa không chạy được, ném lưới trói, dùng móc dài móc chân ngã ngựa.

Đúng nghĩa là bộ quà tặng siêu đặc biệt chuẩn bị cho man di nhưng chúng biết nếu chậm lại thì chết nên cực kỳ liều lĩnh mở đường.

Đồng đội bị địch túm kéo xuống khỏi ngựa.

Rồi man di dùng hy sinh của chúng làm bàn đạp lao tới.

“Bên kia──! Mục tiêu ở bên kia──!!”

Ngay khi binh sĩ đế quốc Mông Cổ nhìn thấy tôi thì hét lớn, địch đồng loạt gầm rú lao tới.

Trong tình huống hỗn loạn thế này mà vẫn tìm ra tôi.

Quả nhiên thị lực tốt.

“Đinh Lăng?!”

Lữ Bố đang điên cuồng tung hoành giữa trận địch thì xác nhận tình hình bản doanh, định quay ngựa để bảo vệ tôi nhưng…

Keng──!

“Nhìn đâu vậy?! Đã đến nước này thì phải kết thúc với chúng ta chứ!”

“Đám yếu đuối này…!”

Man di đã nhiều lần va chạm với Lữ Bố nên nắm được cách đối phó, ngoan cố bám chặt chân cô ấy.

Keng keng keng──!!

“Ha ha ha ha─! Thật sự mạnh kinh khủng!”

“Mau tránh ra──!!”

Dù nhiều người bám víu nhưng vẫn có thể cầm cự trước Lữ Bố.

Chúng cũng là tướng lĩnh chiếm một vị trí trong Tứ Tuấn Tứ Cẩu sao?

Quan Vũ, Trương Phi cùng nhiều tướng lĩnh khác cũng lộ vẻ kinh ngạc nhưng họ đã hoạt động ở tiền tuyến giống Lữ Bố nên không dễ quay ngựa.

Ngay khoảnh khắc định quay về chỗ tôi thì man di gần đó bất chấp tính mạng lao tới.

Hình như nhận lệnh riêng từ Thành Cát Tư Hãn vậy.

Khi tôi đang nhìn vô số man di chỉ vài phút nữa là đến gần thì giọng nói quen thuộc vang lên gần đó.

“Chủ nhân.”

“Ừ?”

“…Tuyệt đối đừng rời khỏi bên cạnh em.”

Trước lời nói đầy quyết tâm ấy thì tôi gật đầu.

“Ừ. Nhờ em.”

“……Vâng.”

Tư Dữ khẽ gật đầu rồi chậm rãi bắt đầu di chuyển.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!