401-500

Chương 487: Thần tiên (5)

Chương 487: Thần tiên (5)

Tôi người vừa đánh lui cuộc xâm lược của man di vừa tiêu diệt thế lực của Công Tôn Toản đã giải quyết được tận hai bài tập lớn nay lại phải đối mặt với tình huống phải giải quyết một bài tập khác.

Giờ đã trải qua quá nhiều chuyện nên tôi cũng chẳng còn một vui một buồn nữa, cứ thế mà bỏ qua.

“Hoàng trùng (蝗蟲) sao.”

Hoàng trùng nghe thì có vẻ oai phong nhưng rốt cuộc vẫn là châu chấu.

Nếu là nam giới sinh ra ở Hàn Quốc hiện đại thì chắc chắn quen thuộc với câu hỏi “Ta biết hơn 100 loại châu chấu”.

Có người sẽ nghĩ chỉ là đám châu chấu di chuyển thôi nhưng đây cũng là một hiện tượng thiên tai thực thụ.

Có thể xếp ngang hàng với sóng thần hay động đất cũng chẳng hề thiếu sót.

Sức mạnh của hoàng trùng khủng khiếp đến mức trong Kinh Thánh từng miêu tả hiện tượng này là sự phán xét của Chúa.

Vậy thì đại khái cũng cảm nhận được chứ.

Nghĩa là thật sự đại họa rồi.

“…Làm sao đây.”

Giờ đến cả Trái Đất cũng muốn chơi tôi sao.

Khi tôi thở dài trong tình huống càng ngày càng đau đầu thì giọng nói quen thuộc vang lên gần đó.

“Làm gì mà làm! Phải mau mau giải quyết chứ!”

“Lữ Bố?”

Khi tôi quay đầu thì Lữ Bố lóe sáng đôi mắt rồi nhanh chóng tiếp lời.

“Ngươi không nghe lời lão nhân đó sao?! Nếu giải quyết xong ủy thác của lão thì sẽ chữa trị cơ thể ngươi đấy!”

Nghe lời Lữ Bố thì tôi nhớ lại tình huống vừa xảy ra.

───Có lẽ thân này có thể chữa trị huyết khí lệch lạc của ngươi.

───…….

───Đây là đề nghị trực tiếp từ thần tiên (神仙) dành cho ngươi.

Lão nhân nói xong thì như dùng thuật thuấn di mà biến mất khỏi vị trí trong chớp mắt, đúng nghĩa là thần bí.

“…….”

Giống như trong truyện cổ tích mà thần tiên ‘tình cờ đi ngang qua’ giao ủy thác cho tôi vậy…

Thành thật thì giờ vẫn còn ngẩn ngơ.

Vốn dĩ những nhân vật bí ẩn gắn mác ‘tình cờ đi ngang qua’ thì bất kể quốc gia hay thời đại nào cũng cực kỳ mạnh mẽ, đó là quy tắc mà.

Ở Joseon cũng có vô số dân gian kể rằng tiên sinh tình cờ đi qua đường để thi cử đã giải quyết nhanh gọn sự kiện khó khăn.

Diệt trừ yêu quái định hại dân chúng, hoặc dùng một thanh kiếm quét sạch đám đạo tặc…

Dù sao thì đã gặp được cơ duyên như vậy thì phải dốc toàn lực hành động mới đúng.

Nếu không nghe được lời tiên tri rằng sắp có đàn châu chấu tràn đến thì tổn thất sẽ kinh khủng đến mức nào.

“Ngẩn ra làm gì? Mau hành động đi!”

“Biết rồi.”

Tôi nhìn Lữ Bố coi việc của tôi như việc của cô ấy thì lộ biểu cảm ấm áp mà cười.

“Vậy nên đừng dụ dỗ nữa!”

“…….”

Giờ ngay cả cười cũng bị out sao.

Tôi xác nhận Tư Dữ vẫn không biết đang nghĩ gì và Lữ Bố đang nhảy tưng tưng rồi chậm rãi bước đi.

──────────

Trở về từ ngục giam thì tôi nghĩ đến biện pháp đối phó hoàng trùng (蝗蟲) trước tiên.

Đám côn trùng ăn sạch mọi thực vật trên đường đi.

Đám côn trùng quy mô lớn này ở hiện đại cũng thường xuất hiện và gây thiệt hại hàng chục tỷ tiền.

Châu chấu vốn thích môi trường nóng ẩm, và thường sinh sản ở đó.

Nhưng Hà Bắc vào mùa hè thì trở thành môi trường nóng ẩm khiến châu chấu phát điên.

Thần tiên đặc biệt chỉ đích danh Hà Bắc sẽ bị đàn châu chấu quét sạch thì hẳn có lý do.

Có nhiều ngũ cốc để ăn và khí hậu tốt nên đàn châu chấu có thể thoải mái đánh giá năm sao kèm thumbs up mà quét sạch cũng chẳng lạ.

Châu chấu khi một mình thì có thân hình nhỏ bé màu xanh nhưng khi bắt đầu tụ tập thành đàn thì chịu ảnh hưởng hormone đồng loại mà tính tình trở nên hung bạo, kích thước cũng to bằng bàn tay người trưởng thành.

Cánh cũng dài ra để phù hợp với bay đường dài.

Đàn hoàng trùng tiến hóa thành công như vậy có thể bay khoảng 100km mỗi ngày.

Đây là sinh vật thiên tai hoàn hảo để vượt biên giới quốc gia và biến mọi nơi thành bình địa.

Vậy thì hãy cố gắng nhớ lại xem.

Ở hiện đại phát triển đủ loại công nghệ thì xử lý đám này thế nào?

Tôi trước tiên nghĩ đến việc dùng Hỏa Chiến Xa do Gia Cát Lượng phát triển để phun lửa như súng phun lửa nhưng kế hoạch này chỉ có thể nhìn tiêu cực.

Ít nhất hàng chục triệu đến hàng trăm triệu con côn trùng đều bị thiêu chết?

Điều đó hơi phi thực tế.

Dù sao thì châu chấu bị cháy mà vẫn sống sót rồi rơi xuống thành phố hay ruộng đồng xung quanh thì ngay lập tức là đại thảm họa.

Câu tục ngữ “bắt rệp mà đốt cháy cả nhà tranh vách đất” thật sự có thể xảy ra ở hiện thực.

Dĩ nhiên đàn châu chấu không thể so sánh với rệp.

Nếu kế hoạch nướng tại chỗ đàn châu chấu không được thì kế hoạch tiếp theo là phun thuốc trừ sâu để tiêu diệt hàng loạt…

…Ưm, tự nghĩ mà cũng thấy ngớ ngẩn.

Ở thời cổ đại thiếu công nghệ khoa học thì làm sao được.

Theo ký ức của tôi thì thuốc trừ sâu phải đến thế kỷ 19, hơn một nghìn năm và vài trăm năm sau, mới được phát minh lần đầu.

Trừ phi đột nhiên có người ngoài hành tinh xuất hiện truyền công nghệ thì kế hoạch này cũng bất khả thi nên cắt.

“Ưm ưm…”

Sau khi trầm tư hết suy nghĩ này đến suy nghĩ khác rồi cuối cùng nghĩ đến “loài côn trùng này là côn trùng có hại” thì đột nhiên trong đầu tôi lóe lên điều gì đó.

Đúng rồi. Nghĩ lại thì có cách đó mà?

Tôi kết thúc suy nghĩ rồi lập tức đứng dậy đi tìm tiểu mưu sĩ.

Gia Cát Lượng đang điềm tĩnh xem trúc giản thì nghe giải thích của tôi thì trợn tròn mắt.

“Ý ngài là hoàng trùng (蝗蟲) ạ?”

“Ừ.”

Tôi gật đầu rồi nói.

“Ta định nuôi số lượng lớn thiên địch để đối phó với nó, ngươi nghĩ sao?”

“Thiên địch thì là…”

“Gia súc như gà hay vịt ấy.”

Tôi nhớ đến cuộc chiến quy mô kinh khủng từng xảy ra ở hiện đại.

Mở màn trận chiến giữa hàng chục triệu châu chấu và hàng trăm nghìn gà vịt.

Trên internet gọi là Đại chiến Châu Vịt và tập hợp mọi sự mong đợi.

Nhưng Đại chiến Châu Vịt thì đàn châu chấu đột nhiên biến mất khi vượt biên giới, và gia súc không chịu nổi khí hậu khu vực phái cử nên không xảy ra.

Tuy nhiên trừ trường hợp đó thì chính phủ Trung Quốc từng thả lượng lớn vịt và gà để trấn áp hoàng trùng.

Cụ thể thời gian địa điểm nào thì không rõ nhưng thả 100 nghìn con vịt và 600 nghìn con gà để tàn sát đàn châu chấu không thương tiếc.

Đây không phải thời xưa mà là phương pháp đã được kiểm chứng ở chính hiện đại.

Gia Cát Lượng nghe kế hoạch đối phó hoàng trùng của tôi thì hơi nghiêng đầu.

“Theo lời chủ công thì đàn hoàng trùng (蝗蟲) đủ sức quét sạch Hà Bắc thì ít nhất cũng vài chục triệu con, thả vài con thiên địch thì làm sao kham nổi ạ?”

“Điều đó thì phải xác nhận từ bây giờ.”

Thành thật thì trừ phương pháp này ra thì không có biện pháp đối phó nào sáng tạo.

“Mang đến đây.”

“Dạ!”

Khi tôi ra lệnh thì Tôn Quyền theo sau tôi vội biến mất rồi nhanh chóng mang vịt từ ngoài vào.

Một con vịt mang đến để cho Gia Cát Lượng xem.

──Quạc.

Con vịt lông nâu đặt tên Cậu Vàng cũng hợp vừa đặt xuống đất thì lập tức lạch bạch đi quanh phòng.

“Bây giờ nhìn kỹ đi. Con vịt này ăn được bao nhiêu châu chấu.”

“…A, vâng ạ.”

Gia Cát Lượng lộ phản ứng hơi bất ngờ như không ngờ tôi sẽ trực tiếp thể hiện bằng hành động.

Làm cả Gia Cát Lượng kinh ngạc.

Cái này cũng phải thêm vào thành tích thôi.

“Bắt đầu ạ!”

“Ừ.”

Khi được tôi cho phép thì Tôn Quyền lấy châu chấu từ trong bọc vải mang theo cùng vịt.

Khuôn mặt hơi ngẩn ngơ.

Đôi râu ngắn di chuyển qua lại.

Đôi cánh bao phủ hầu hết cơ thể và đôi chân sau có gai nhọn.

“…….”

Thật sự ghê tởm.

Rốt cuộc làm sao cầm được bằng tay không vậy.

“Vịt ơi! Ăn cái này đi!”

Quạc!

Cậu Vàng như quen với bàn tay con người thì lập tức nuốt chửng châu chấu Tôn Quyền đưa ra.

Tốc độ ăn nhanh đến mức chỉ thấy tàn ảnh.

Dĩ nhiên việc cho vịt ăn châu chấu của Tôn Quyền không dừng ở đó.

“Cái này nữa!”

Quạc!

“Nào, cái này nữa!”

Quạc!

Con vịt trả lời rất tốt.

Gia Cát Lượng nhìn cảnh tượng ấy thì lẩm bẩm.

“…Thật sự ăn khỏe.”

“Vịt vốn dĩ là vậy.”

Con vịt nâu đã ăn hơn 10 con châu chấu mà vẫn đói thì không ngừng ngấu nghiến.

“Ưm…?”

Rồi 30 con.

“Ơ?”

Lại 50 con.

“Vẫn còn…?”

Khi sắp đến gần 100 con thì mỏ vịt vẫn tiếp tục động đậy.

“…….”

Gì vậy, thật sự là Cậu Vàng sao.

100 con thì châu chấu chất đầy cả hai tay mà vẫn thiếu nhưng lại ăn hết sao?

“…Hết rồi ạ.”

100 con châu chấu mang đến để nuôi vài ngày đã vào bụng vịt nên túi rỗng tuếch.

Quạc──!

Tôi xác nhận dáng vẻ Cậu Vàng gầm gừ (?) như thể mình đã thắng rồi quay đầu nhìn Gia Cát Lượng.

“Sao, có vẻ khả thi chứ?”

“…Thần sẽ dán bố cáo văn (布告文, văn bản công bố quyết định quốc gia để lan truyền rộng rãi) khắp thiên hạ.”

Và vài tháng sau, màn mở đầu của đại chiến khổng lồ ở Hà Bắc đã bắt đầu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!