401-500

Chương 484: Thần tiên (2)

Chương 484: Thần tiên (2)

“Ngươi đang do dự cái gì! Mau mau cởi dây thừng này ra!”

Dù tôi đang chìm trong suy nghĩ một lát thì miệng Công Tôn Toản vẫn không ngừng.

“Nếu thần tiên biết đệ tử của mình bị đối xử thế này thì sẽ xảy ra đại họa gì, ngươi thật sự không biết sao!”

“…….”

“Ta đang ban cho ngươi chút từ bi cuối cùng đấy!”

Hình ảnh hồ ly đội lốt hổ chính là thế này.

Dù sao thì nhân vật Công Tôn Toản nhắc đến có thật sự là thần tiên hay không cũng chẳng quan trọng.

Nếu đúng là thần tiên cưỡi mây dạo khắp thiên hạ thì không thể để đệ tử mình bị bắt giữ thế này, còn nếu không phải thần tiên thì chỉ là tên lừa đảo, không cần bận tâm nữa.

Tôi quay đầu khỏi Công Tôn Toản đang gào thét ầm ĩ rồi hỏi Tư Mã Ý.

“Ngươi nghĩ sao về việc hắn tự nhận đã đạt bất lão trường sinh?”

“Chưa biết.”

Tư Mã Ý nhận câu hỏi của tôi thì phe phẩy quạt lông chim Trậm mà nói.

“Thử trực tiếp thì biết chứ sao.”

“Thử?”

“Vâng.”

Tư Mã Ý gật đầu rồi cười khẩy nhìn Công Tôn Toản với biểu cảm chế giễu.

“Nghe nói người đạt bất lão trường sinh có thể sống sót vài tháng mà không cần ăn gì…”

“…….”

“Thử thỏa mãn chút hiếu kỳ thì sao?”

“Hay đấy.”

Tôi gật đầu rồi ra lệnh.

“Giam Công Tôn Toản vào ngục, chỉ cho nước uống. Ta phải xác nhận xem hắn có thật sự đạt bất lão trường sinh không.”

“Dạ!”

Để phòng ngừa tai nạn bất ngờ, binh sĩ đang chờ gần Công Tôn Toản dùng tay thô bạo túm lấy hắn rồi kéo lê đi.

“Ha ha ha! Ngươi nghĩ làm vậy là ta sợ sao! Ta thật sự đã đạt bất lão trường sinh──!!”

Công Tôn Toản như tin chắc mình đã đạt bất lão trường sinh nên hét lớn đầy tự tin.

Điên thật sự rồi.

Để xem nào.

Theo ký ức của tôi thì con người có thể sống khoảng 3 tuần mà không ăn gì.

Không khí 3 phút, không nước 3 ngày, không thức ăn 3 tuần.

Thường được gọi là quy luật 3.

Dĩ nhiên có người sống lâu hơn tùy thể trạng nhưng trung bình không vượt qua thời gian này nên mới gọi là quy luật 3.

Nhìn tình trạng hốc hác của Công Tôn Toản hiện tại thì đừng nói 3 tuần, 2 tuần cũng khó cầm cự nên phải kiểm tra sau thời gian thích hợp.

“…Hừ.”

Khi giải quyết xong vấn đề lớn cuối cùng là Công Tôn Toản thì tôi cảm thấy tâm trạng khó tả.

Bây giờ chỉ cần xử lý nốt đám họ Công Tôn đang làm loạn ở hướng Liêu Đông đằng kia là có thể đón nhận cái kết thống nhất thường thấy trong game rồi.

…Dĩ nhiên nơi này là hiện thực nên thống nhất không phải mọi chuyện kết thúc.

Thời trị thế (治世) và loạn thế (亂世).

Nếu so về hỗn loạn và gian khổ thì loạn thế tệ hơn nhưng thời bình cũng có nỗi khổ riêng.

Dù sao dẹp yên loạn thế nghĩa là nhân vật có năng lực cực kỳ xuất chúng nên duy trì trị thế trong thời gian người lãnh đạo ấy còn sống thì không khó.

Dù dùng nhãn lực và miệng lưỡi kinh người để kết liên minh lấy lại hòa bình hay dùng chỉ huy chiến thuật áp đảo đè bẹp địch thì cũng có điểm mạnh riêng.

Giờ chỉ còn việc hậu duệ của tôi hồi sinh quốc gia đã kiệt quệ vì chiến tranh dài lâu.

Nghĩa là việc nuôi dạy con cái cực kỳ quan trọng…

…Ưm, không biết có tốt không.

Có người năng lực bản thân cực kỳ xuất chúng nhưng nuôi dạy con cái hỏng nên quốc gia nhanh chóng sụp đổ không ít.

Nhân vật điển hình là Tùy Văn Đế (隋文帝).

Ông đã thống nhất Trung Quốc vốn bị chia năm xẻ bảy trong suốt hàng trăm năm sau Khởi nghĩa Khăn Vàng, và sau đó cũng đã xây dựng chế độ khoa cử hay Đại Vận Hà để củng cố nền tảng chính trị của đất nước một cách vững chắc.

Kinh tế Tùy Văn Đế xây dựng chỉ trong vài năm thì nhà Đường phải đợi vài đời hoàng đế mới đuổi kịp.

Quốc gia do nhân vật năng lực như vậy kiến quốc thì bình thường phải tồn tại hơn 100 năm mới bình thường nhưng nhà Tùy chưa đến 50 năm đã mất.

Tại sao?

Vì con trai là nhân loại tệ hại nhất.

Hành vi bất hiếu chúng ta đùa vui “Succeeding you, Father” thì tên này làm thật.

Kế vị vương vị mà đâm cha.

Kết quả Tùy Văn Đế bệnh nặng rên rỉ thì bỏ bê quốc chính nửa vời rồi chết dưới tay con trai, Tùy Dạng Đế (隋煬帝) lên ngôi kế vị thì phá hoại quốc gia tan nát rồi bị quân phản loạn siết cổ chết.

100 vạn đại quân nhà Tùy xâm lược Cao Câu Ly cũng hầu hết là do Tùy Dạng Đế gây ra.

Nếu là người Hàn Quốc thì ai cũng biết trận Tát Thủy cũng xảy ra thời Tùy Dạng Đế.

Tùy Văn Đế từng thử đụng Cao Câu Ly một cái rồi “Ừm, cái này hơi không ổn” rồi rút lui ngoan ngoãn.

Đúng là nhân vật có năng lực nên biết rõ lúc nào nên đánh lúc nào nên rút.

Băng trụ một cách vô lý…. Tiền thưởng…. Lật ngược tình thế….

Giờ chỉ còn là ký ức mơ hồ trong một góc trí nhớ.

“…Ừm, pháo đài này giờ định xử lý thế nào?”

“Chưa biết.”

Tôi nhún vai trước câu hỏi của Bàng Thống.

Dịch Kinh Lâu đúng là pháo đài kinh khủng nhưng quy mô quá lớn nên chỉ bảo trì thôi cũng tốn kém vô cùng.

Công Tôn Toản tên này đúng nghĩa là kéo gần hết dân số và tài nguyên U Châu để xây thành.

“Ưm….”

Quân Bắc Bình (北平郡) nơi quen thuộc với người biết Tam Quốc và quận Quảng Dương (廣陽郡) vị trí Bắc Kinh hiện đại cũng bị Công Tôn Toản làm cho nội chính tan nát.

Hơn nữa vị trí Dịch Kinh Lâu cũng hơi khó xử.

Công Tôn Toản biết mình bị man di phương bắc ghét cay ghét đắng.

Man di phương bắc vẽ mặt hắn làm bia tên thì cần nói thêm gì nữa.

Vì vậy Công Tôn Toản muốn tránh xung đột với man di nên không xây gần biên giới phương bắc mà xây ngay giữa U Châu.

Nếu xây gần man di thì còn có thể dùng làm pháo đài biên giới kiên cố…

Dịch Kinh Lâu ở giữa U Châu thì không kiềm chế man di mà khả năng lớn dùng để dẹp phản loạn nếu thế lực sau này cai quản nơi đây nổi dậy.

Ngay Công Tôn Toản hiện tại cũng không chống man di mà ẩn mình trong Dịch Kinh Lâu nổi loạn với nhà Hán.

Thành thật thì quy mô quá lớn cũng là vấn đề.

Sao pháo đài lại có thể sánh ngang Lạc Dương ở Tư Lệ Châu?

Quy mô thành quá lớn và xa hoa nên dễ làm giảm uy quyền hoàng thất nếu không cẩn thận.

Giá trị quân sự không quá lớn, chi phí bảo trì không nhỏ, lại còn dính vấn đề chính trị.

Tôi có lý do gì để giữ pháo đài như vậy.

“…Trước hết phải giảm quy mô pháo đài lớn vô ích này đã.”

Nếu đột ngột ra lệnh phá thành thì việc sẽ không tiến triển suôn sẻ.

Phải dành thời gian từng bước giải quyết từng cái một.

…Cái gì tái sử dụng được thì dùng lại.

Sau khi quyết định hết tôi dùng giọng điềm tĩnh nói.

“Dạo quanh pháo đài rồi báo cáo cho ta cách xử lý hậu sự.”

“Vâng, vâng! Thần sẽ dốc toàn lực!”

Bàng Thống vẫn dùng giọng hơi thiếu tự tin hét lớn.

Người lần đầu gặp thiếu nữ nhút nhát này sẽ nghi ngờ liệu con bé có làm việc tốt không nhưng tôi biết vẻ đẹp phản diện của tiểu mưu sĩ nên không lo lắng.

…Thật sự không lo.

‘Chậc chậc, tên nhát gan ấy định dùng vào việc gì đây….’

‘…Vâng?’

Có lần kẻ không biết nhìn không khí nhìn Bàng Thống rồi buông lời như vậy.

Không biết nói vậy vì thật sự không vừa mắt vẻ nhút nhát của Bàng Thống hay chỉ là ghen tị đơn thuần nhưng lúc ấy Bàng Thống thể hiện vượt xa tưởng tượng.

‘Việc của bản thân còn không làm tốt mà dám nói xấu người khác thì tự tin từ đâu ra vậy…?’

‘Cái, cái gì?!’

‘Ư ư…. Sớm muộn thần cũng sẽ đưa ý kiến về việc lần này.’

Quả nhiên người hợp với nhau thì ở chung, Bàng Thống cũng có miệng lưỡi xuất sắc như Gia Cát Lượng và Tư Mã Ý.

Người tính cách nhút nhát thường khi bị ác ý từ người khác thì sợ hãi co rúm nhưng Bàng Thống lại đối đầu trực diện.

Đến mức này thì nghi ngờ con bé cố tình giả vờ nhút nhát để lừa mọi người xung quanh.

Theo lời thúc phụ Bàng Đức Công thì Bàng Thống từ nhỏ đã tính cách như vậy nên không phải diễn…

Dù sao thì điều đáng kinh ngạc vẫn là đáng kinh ngạc.

“Chủ công.”

“Ừ?”

Khi Tư Mã Ý biến mất để quản lý Công Tôn Toản, Bàng Thống cũng vội vã đi xử lý hậu sự thì Gia Cát Lượng lên tiếng.

Gia Cát Lượng gọi tôi thì như Tư Mã Ý lúc nãy phe phẩy quạt lông trắng dùng giọng điềm tĩnh nói.

“Thần xem dòng chảy thiên cơ (天機) thì chẳng bao lâu nữa sẽ có cuộc gặp gỡ thú vị với ai đó.”

“…….”

Ý gì vậy.

Tôi vừa nhìn tiểu mưu sĩ đang công khai cắm cờ vừa cảm nhận được một tâm trạng hơi kỳ lạ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!